A THẤT/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

GIỚI THIỆU:

 

Khi được đón về Hầu phủ, ta mới biết , người cùng vị hôn phu của ta rơi xuống nước trong buổi cung yến mấy ngày trước , lại chính là vị thiên kim giả kia .

 

Nàng thân thể yếu ớt, cả phủ trên dưới đều dỗ dành chiều chuộng.

 

Mẫu thân nắm tay ta khuyên nhủ:

 

“Danh tiết của muội muội con là quan trọng nhất, quay đầu lại mẫu thân sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt hơn.”

 

Vốn dĩ Tạ Tiêu đã chê ta không hiểu quy củ, đối đãi với ta lạnh nhạt như băng.

 

Mấy ngày trước , hắn lại còn tiện tay đem ngọc bội đính thân tặng cho bạn đồng môn của mình .

 

Trái lại , Tiêu Vân Mặc hết lần này đến lần khác hỏi ta , bao giờ mới chịu gật đầu với hắn .

 

Cho nên khi mẫu thân nhắc đến người tốt hơn, ta lập tức tiếp lời.

 

“Nữ nhi đã tìm được rồi .”

 

01

 

Mẫu thân quả nhiên kinh ngạc, liên tiếp hỏi: “Là người ở đâu ? Nhà ở nơi nào? Trong nhà có mấy nhân khẩu?”

 

Ta ngẩn người một chút.

 

Ngẫm kỹ lại , dường như ta và Tiêu Vân Mặc còn chưa thân thiết đến mức có thể hỏi những chuyện ấy .

 

Chỉ nhớ trước đó ít ngày hắn đi xa một chuyến, nói là người trong nhà bảo hắn đi thu tiền thuê cửa hiệu.

 

Vậy nghĩ ra , hẳn là nhà buôn.

 

Thế là ta thành thật đáp: “Nhà chàng làm nghề buôn bán.”

 

Mẫu thân muốn nói lại thôi, trong đáy mắt rõ ràng thoáng qua một tia đau lòng, cuối cùng mới khẽ nói :

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Nhà buôn trọng lợi... nhưng nếu A Thất thích, vậy quay đầu mẫu thân sẽ bù đắp cho con nhiều hơn một chút, dù sao cũng không thể để con lại tiếp tục chịu khổ.”

 

Ta gật đầu, không nói thêm gì nữa.

 

Nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, những nỗi khổ ta từng chịu, dường như đều gắn với Tạ Tiêu.

 

Hắn là cháu nội của Thái úy, xuất thân cao quý, còn ta ...

 

Từ nhỏ ta theo huynh trưởng đi xem hoa đăng, chẳng may lạc mất, lại bị bọn bắt cóc đ.á.n.h vào đầu, từng ngây ngốc si dại suốt mấy năm trời.

 

Về sau khó khăn lắm mới tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng cũng không còn nhớ nổi tên tuổi và dung mạo của cha mẹ ruột.

 

Dù sao lúc ấy ta mới chỉ ba tuổi.

 

Từ ba tuổi đến bảy tuổi, cả người ta đều mơ mơ hồ hồ, ngốc nghếch khờ dại.

 

May mắn thay , ta gặp được dưỡng phụ dưỡng mẫu.

 

Bọn họ từng mất đi một đứa con.

 

Hôm ấy trong ngôi miếu đổ nát, thấy ta ngồi xổm nơi góc tường, nghiêm túc thương lượng với một con ch.ó hoang xem nên chia cái màn thầu thế nào, liền đỏ hoe mắt, đem ta nhặt về nhà.

 

Gia cảnh của dưỡng phụ khá giả, mời đại phu chậm rãi chữa trị, đầu óc ta mới từng ngày sáng suốt trở lại .

 

Về sau cả nhà theo dưỡng phụ đến Biện Châu nhậm chức.

 

Cuộc sống vừa mới có khởi sắc, không ngờ một trận lũ đã cuốn mất ông.

 

Dưỡng mẫu vì uất kết mà sinh bệnh, chẳng bao lâu sau cũng qua đời.

 

Trước lúc lâm chung, bà nắm tay ta , gửi gắm ta cho nhà họ Tạ.

 

Chỉ vì khi hai nhà còn chưa phát đạt, từng định hôn ước từ trong bụng mẹ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/a-that/1.

html.]

02

 

Những ngày đầu vào phủ Thái úy, thực ra ta sống không tệ.

 

Ai ai cũng tươi cười đón tiếp, khắp nơi lấy lòng ta .

 

Ta biết , đó là vì Tạ Tiêu là người được Hoàng thượng trọng dụng, tiền đồ vô lượng, có hy vọng nhất sẽ trở thành các thần bái tướng trong tương lai.

 

Hắn đối với ta khách sáo đúng mực, không gần không xa.

 

Ta nghĩ, chúng ta còn chưa quen thuộc, từ từ rồi hắn cũng sẽ thích ta .

 

Giống như ta vừa gặp hắn lần đầu tiên, đã không kìm được mà thích hắn .

 

Không ai lại không thích vầng minh nguyệt.

 

Tạ Tiêu từ nhỏ đã văn tài xuất chúng, ngay cả Thái phó cũng từng đích thân khen ngợi.

 

Trong học đường, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, thi từ, sách luận, môn nào cũng đứng đầu.

 

Những năm ấy ta thường lén nghĩ, A Thất ta thật có phúc, lại có thể có một vị hôn phu hoàn mỹ như thế.

 

Tạ phu nhân đối với ta cũng rất dụng tâm, đích thân dạy ta quản lý nội viện, tổ chức yến tiệc, tiếp đãi khách khứa.

 

Ta học vô cùng chăm chỉ, chỉ mong sớm có ngày xứng với mối hôn sự này .

 

Chỉ là trong một bữa tiệc, có vị đại nhân muốn lấy lòng nhà họ Tạ, liền vòng vo đưa một phần hậu lễ đến tay Nhị tiểu thư Tạ Thái Châu.

 

Tạ Thái Châu lại sai nha hoàn đưa tới viện của ta .

 

Khi ấy ta đang đối chiếu danh sách khách mời, không xem kỹ, chỉ tưởng là quà biếu bình thường nên tiện tay đặt sang một bên.

 

Không ngờ tối hôm ấy , Tạ Tiêu mang theo hơi lạnh đầy người đẩy cửa bước vào .

 

Hắn lạnh lùng liếc nhìn ta một cái, từ trong tay áo rút ra tờ lễ đơn kia , hung hăng ném xuống trước mặt ta .

 

“Nghe nói ngươi từ nhỏ bị thất lạc, được người ta nhận nuôi, kiến thức nông cạn, chuyện đó ta có thể hiểu.”

 

“ Nhưng ngươi làm như vậy , đặt phủ Thái úy vào đâu ?”

 

Ta đứng sững tại chỗ, trong đầu trống rỗng.

 

“Ta thật không ngờ, trong xương cốt ngươi cũng là hạng người thích luồn cúi, nhận hối lộ như thế.”

 

Tạ Tiêu nghiêng mặt sang một bên, dường như nhìn thêm ta một cái cũng thấy chướng mắt.

 

“Đã là lỗi của ngươi, vậy tự mình đến từ đường quỳ đi , quỳ xong thì đem những thứ này trả lại nguyên vẹn.”

 

Ngày thường hắn rất ít khi nói chuyện với ta .

 

Hôn kỳ sắp đến, số câu giữa ta và hắn cộng lại cũng chẳng được bao nhiêu.

 

Lần đầu tiên hắn nói dài như vậy , lại là để trách mắng.

 

Sắc mặt ta xám như tro tàn, nước mắt lã chã rơi xuống, vô cùng khó xử.

 

Ngoài hành lang, đám nha hoàn kinh ngạc thì thầm bàn tán.

 

03

 

Những ngày tiếp theo, Tạ Tiêu không nhìn ta thêm lấy một lần .

 

Mỗi lần gặp nhau trong phủ, hắn đều như không hề nhìn thấy người này , thờ ơ đi ngang qua bên cạnh.

 

Ta bị những lời ấy của hắn đả kích đến mất sạch lòng tin, cả ngày thấp thỏm bất an, khó khăn lắm mới lấy hết dũng khí, cầm phần lễ kia đi tìm Tạ Thái Châu trả lại .

 

Vừa đi đến cửa viện của nàng, đã nghe bên trong truyền ra tiếng cười nói hòa thuận.

 

“Đại ca, phần lễ ấy là Tô tiểu thư thay huynh trưởng nàng ấy đưa tới, nha hoàn nhầm lẫn mới đưa đến chỗ vị hôn thê của huynh . Sau khi biết chuyện, nàng ấy đã rất tủi thân , còn bị dọa đến đổ bệnh một trận.”

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...