Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kết quả chưa đầy nửa ngày, Trì Niệm đã hừng hực lửa giận gọi điện thoại cho tôi : "Tức c.h.ế.t tớ rồi , tức c.h.ế.t tớ mất thôi!"
Tôi đã quá quen với việc này , dù sao mỗi lần cô ấy vấp váp chỗ Thẩm Hứa Đình đều chạy đến than vãn với tôi .
"Sao thế? Cái anh chàng họ Thẩm kia lại làm cậu tức giận à ?"
"Xì, là cái anh họ Trình nhà cậu ấy ."
"Cậu mau đến rước anh ta về đi . Cái anh Trình Dã nhà cậu vốn dĩ không phải là kiểu người tốt bụng bao đồng đâu , biến đi cho khuất mắt, tức c.h.ế.t tớ rồi ."
Sau này tôi mới biết , Trì Niệm bảo Trình Dã tạo dáng, nhưng vì thời gian hơi lâu nên Trình Dã không chịu nổi.
Anh ta cứ cựa quậy động đậy suốt.
Ngặt nỗi cả hai người này đều chẳng phải kiểu người tính khí tốt lành gì, lời qua tiếng lại vài câu, thế là cãi nhau om sòm.
Trình Dã trực tiếp bỏ ngang không làm nữa: "Nếu không phải vì Oánh Oánh bảo tôi đến, thiếu gia đây còn lâu mới thèm."
"Mẹ kiếp, nếu không phải Tống Oánh nói cái bản mặt này của anh dùng được , tôi cũng chẳng thèm để anh làm mẫu đâu ."
"Cô mắng ai đấy..."
Hai người họ cãi nhau đến mức đầu tôi muốn nổ tung, mỗi người kéo một bên tay bắt tôi phải làm trọng tài.
Vậy mà bây giờ, một người vốn không hề tốt bụng bao đồng như thế, lại sẵn sàng vì một người phụ nữ mà đi tìm kiếm các mối quan hệ để giúp đỡ cô ta .
Đến tận lúc này , cuối cùng tôi đã hiểu tại sao sau này Trì Niệm lại chẳng muốn nói với Thẩm Hứa Đình bất cứ một lời nào nữa.
Cảm giác mệt mỏi và chán ghét dâng lên từ tận đáy lòng khiến tôi không còn muốn lãng phí thêm một lời nào với anh ta .
"Em biết rồi , em tin anh ."
Tôi khẽ mỉm cười .
Tôi tự nghĩ câu nói này có thể tránh được một trận cãi vã, và đó chắc chắn là điều anh ta rất muốn nghe .
Thế nhưng đôi lông mày khóa c.h.ặ.t của Trình Dã lại không vì câu nói này của tôi mà giãn ra .
…
Việc hợp tác giữa Trình thị và Tống thị vẫn đang được tiến hành, nghe nói các thiết bị đều đã được thay thế toàn bộ.
Bố tôi là người không tin vào số mệnh, đến tuổi xế chiều lại không cam lòng tin rằng công ty mà mình đã dốc sức kinh doanh nửa đời người lại sắp bị thời đại đào thải.
Vì vậy , ông đã thuê một người quản lý chuyên nghiệp, tiến hành một cuộc cải tổ vô cùng mạnh mẽ đối với hướng phát triển và nội bộ của công ty.
Sản phẩm của công ty tuy rằng thị phần xa xa
không
bằng ngày
trước
, nhưng thị trường của các dòng sản phẩm cao cấp vẫn
có
một bộ phận lớn khách hàng trung thành cũ.
Chân dung khách hàng mục tiêu của dòng sản phẩm này tập trung vào những phụ nữ cổ cồn trắng tầm ba mươi tuổi, sống ở các thành phố lớn, có thu nhập ổn định trên mười nghìn tệ mỗi tháng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bo-lo-muoi-nam-gap-lai-mot-doi/3.html.]
Sau một hồi cải tổ như vậy , toàn bộ dây chuyền sản xuất sản phẩm cao cấp đều bị tạm dừng.
Nhật Nguyệt
Tất cả nguồn vốn đều được đổ vào việc nghiên cứu phát triển sản phẩm mới, cùng với chi phí tuyên truyền đưa ra thị trường sau đó, để rồi cuối cùng toàn bộ số tiền đó đều đổ sông đổ biển.
Mà sản phẩm mới đó của bố tôi , mục tiêu nhắm đến lại chính là một dòng sản phẩm bình dân thuộc công ty của tôi .
Sau khi biết chuyện, tôi cạn lời đến mức bất lực.
"Con thấy bố thực sự già rồi , cũng lẩm cẩm luôn rồi ."
Bây giờ tôi cũng chẳng muốn quản nữa, muốn dày vò thế nào thì cứ tùy ý dày vò đi .
Trì Niệm gọi hành động của bố tôi là sự điên rồ của tuổi già.
"Cứ để bác ấy làm đi , hiếm khi ông cụ ở cái tuổi này rồi mà vẫn còn có loại nhiệt huyết như thế. Dù sao cổ phần trong công ty của Trình Dã cũng có một nửa là của cậu , coi như đó là khoản bồi thường anh ta dành cho cậu vậy ."
Lúc gọi điện thoại cho Trì Niệm, tôi đang trên đường đến tiệm thẩm mỹ.
Những ngày này tôi bận rộn với việc ở công ty, có thể không về nhà thì sẽ không về.
Trước đây, đối với gương mặt này của Trình Dã, tôi luôn nghĩ rằng mình có nhìn cả đời cũng không bao giờ chán.
Bây giờ mới nhận ra , một đời quả thực rất dài.
Lúc bước vào trong, một người phụ nữ bỗng nhiên gọi giật tôi lại .
"Oánh Oánh?"
Người phụ nữ kinh hỉ nhìn tôi , tôi suy nghĩ hồi lâu mới nhớ ra đây là mẹ của Tưởng Đạo Trạch.
Hồi học cấp hai, Tưởng Đạo Trạch từng đến nhà tôi ở một thời gian rất dài, sau đó vì kỳ thi lên cấp ba nên anh ấy đã quay về Tô Châu học tập, và cũng ở lại luôn nơi đó.
"Dì ạ, sao dì lại ở đây?"
Nghe vậy , sắc mặt mẹ Tưởng có chút lúng túng: "À... dì ấy mà, đến chăm sóc da."
"Không phải , ý con không phải thế, không phải dì đang ở Tô Châu sao ạ? Dì đến Bắc Thành du lịch ạ?"
"Haiz, cũng tại dì, dạo này mấy chuyện phiền lòng cứ dồn dập kéo đến, dì đều quên khuấy mất việc hẹn các con ra ngoài ăn một bữa cơm."
Bà cười khổ, vỗ vỗ lên tay tôi : "Đạo Trạch về nước rồi , địa điểm đặt công ty được chọn ở Bắc Thành, thế nên thằng bé đón dì qua đây luôn."
"Thế thì tốt quá rồi ạ, trước đó con nghe nói anh ấy cứ ở nước ngoài suốt, về nước cũng rất tốt ạ."
"Ừm..."
Nụ cười của mẹ Tưởng có chút gượng gạo.
Biểu hiện rõ ràng như vậy , tôi có là kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra là đang có chuyện.
"Dì ơi, trông dì có vẻ không được vui lắm ạ?"
Chaporia
Bình Luận (0)