Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

 

Vốn dĩ ta đã nghĩ sẵn.

 

Chờ gặp được hắn sẽ chất vấn một trận thật ra trò.

 

Nhưng khi thật sự nhìn thấy người .

 

Điều đầu tiên ta nghĩ lại là...

 

Hắn gầy đi rất nhiều.

 

Trong lòng nghĩ vậy .

 

Ngoài miệng vẫn hỏi:

 

"Nhận lỗi chuyện gì?"

 

Giọng Tề Thanh Nghiễn càng thấp hơn.

 

"Nhận lỗi vì tự ý quyết định."

 

"Xin được đạo thánh chỉ ban hôn ấy ."

 

"Ta biết nàng không muốn gả cho ta ."

 

" Nhưng ta không chờ nổi nữa."

 

"Nếu ta không ra tay sớm."

 

"Đợi Thẩm Thời An trở về."

 

"Ta sẽ không còn cơ hội."

 

Thẩm Thời An.

 

Lại là Thẩm Thời An!

 

Ta không nhịn được nữa.

 

Lập tức ngắt lời hắn .

 

"Tề Thanh Nghiễn."

 

"Kiếp trước ta chưa từng nói ta thích Thẩm Thời An."

 

"Vì sao ngươi cứ mãi bám lấy chuyện đó không buông?"

 

Hắn bị ta gọi đến ngẩn người .

 

Nhưng vẫn không chịu trả lời.

 

Tề Thanh Nghiễn luôn là như vậy .

 

Chưa bao giờ chịu nói ra suy nghĩ thật.

 

Lúc nào cũng bắt ta phải đoán.

 

Lâu dần.

 

Ta cũng sẽ mệt.

 

Kiếp trước chúng ta chính là như thế.

 

Hắn đè nén mọi cảm xúc.

 

Không chịu thổ lộ dù chỉ một chút.

 

Còn ta chỉ c.ầ.n s.ai một bước.

 

Liền sai cả quãng đường.

 

Hiểu lầm càng lúc càng lớn.

 

Cuối cùng mới rơi vào kết cục ấy .

 

Ta nhìn hắn .

 

Ánh mắt vô thức dừng lại trên vết sẹo nhàn nhạt nơi trán.

 

Đó là vết thương do xà nhà rơi xuống hôm ấy để lại .

 

Ta đưa tay.

 

Đầu ngón tay khẽ chạm vào .

 

Cơ thể Tề Thanh Nghiễn lập tức căng cứng.

 

"Đau không ?"

 

Ta hỏi.

 

Yết hầu hắn khẽ động.

 

"Không đau."

 

"Ngươi nói dối."

 

Ta nhìn hắn .

 

"Hôm đó m.á.u chảy xuống mặt ta nóng như vậy ."

 

"Sao có thể không đau được ?"

 

Tề Thanh Nghiễn chậm rãi ngẩng đầu.

 

Trong mắt hiện lên ý cười .

 

"Nàng đang đau lòng cho ta sao , Ương Ương?"

 

Đúng vậy .

 

Ta đang đau lòng cho hắn .

 

Cùng một chuyện.

 

Đã xảy ra tới hai lần .

 

Không ai có thể thờ ơ với người đã liều mạng cứu mình .

 

Sau khi được cứu ra khỏi biển lửa hôm ấy .

 

Trước lúc ngất đi .

 

Ý nghĩ cuối cùng trong đầu ta là:

 

Thì ra kiếp trước ta không hoàn toàn vì áy náy nên mới gả cho Tề Thanh Nghiễn.

 

Có lẽ từ khoảnh khắc hắn một mình lao vào biển lửa cứu ta .

 

Ta đã âm thầm thích hắn rồi .

 

Nếu không .

 

Sao một người không chịu nổi uất ức như ta .

 

Lại có thể chịu đựng Tề Thanh Nghiễn suốt ba năm trời?

 

 

Tề Thanh Nghiễn thu hết mọi phản ứng của ta vào trong mắt.

 

Đột nhiên mở miệng:

 

"Ta đã điều tra được ."

 

"Thẩm Thời An có người trong lòng."

 

Ta bình thản gật đầu.

 

Không có phản ứng gì quá lớn.

 

Thật ra cũng nhìn ra từ lâu rồi .

 

Thẩm Thời An cũng giống như ta .

 

Không quá để tâm đến mối hôn sự này .

 

Tình nghĩa lớn lên cùng nhau .

 

Sao có thể đ.á.n.h đồng với tình yêu nam nữ được .

 

Chỉ là phụ mẫu hai bên cứ cố ghép đôi.

 

Cho nên cả hai đều âm thầm thuận theo.

 

Có lẽ chuyện tới Giang Nam.

 

Cũng mang theo chút tâm tư riêng của hắn .

 

Thấy ta bình tĩnh như vậy .

 

Sắc mặt Tề Thanh Nghiễn lập tức trở nên khó coi.

 

"Dù hắn có người trong lòng."

 

"Nàng vẫn muốn gả cho hắn sao ?"

 

Ta khó hiểu ngẩng đầu.

 

Hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của hắn .

 

Nhưng hắn vẫn tiếp tục:

 

"Nếu người cứu nàng ở kiếp trước là Thẩm Thời An."

 

"Nàng còn gả cho ta không ?"

 

Ta: ...

 

Sao lại quay về kiếp trước nữa rồi ?

 

Ta bỗng thấy mệt.

 

Định xoay người bỏ đi .

 

Nhưng lại bị hắn nắm lấy cổ tay.

 

"Trình Ương."

 

"Nàng nhìn thấy vết sẹo trên trán ta .

"

 

"Có phải cảm thấy ta không còn đẹp nữa không ?"

 

"Đừng đi ."

 

"Đừng bỏ ta ..."

 

Ta chưa từng nghĩ.

 

Tề Thanh Nghiễn sẽ nói ra những lời thấp kém đến vậy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/phu-quan-tu-ti-trong-sinh-roi/chuong-9.html.]

Nhưng hắn lại thật sự nói ra .

 

Ta muốn ngắt lời hắn .

 

Nhưng hắn hoàn toàn mất kiểm soát.

 

"Xin lỗi , Ương Ương."

 

"Kiếp trước là ta trở nên tham lam."

 

"Ban đầu chỉ muốn nàng báo ân."

 

"Sau đó muốn nàng áy náy."

 

"Rồi muốn nàng đau lòng vì ta ."

 

"Cuối cùng..."

 

"Muốn nàng yêu ta ."

 

"Đừng ghét việc ta tự ý quyết định."

 

"Cũng đừng chê bai ta sau này già nua xấu xí."

 

"Xin nàng..."

 

"Đừng bỏ rơi ta ..."

 

Ta thở dài thật mạnh.

 

Đưa tay lau đi nước mắt trên mặt hắn .

 

Bất lực nói :

 

"Sao ngươi lại thích khóc thế?"

 

"Kiếp trước ta có thấy ngươi khóc bao giờ đâu ."

 

Hắn không trả lời.

 

Chỉ đột nhiên kéo ta vào lòng.

 

Ta khẽ nói :

 

"Ta không chê ngươi."

 

"Ta chỉ đau lòng."

 

"Đau lòng vì ngươi một mình gánh vác quá lâu."

 

"Đau lòng vì ngươi rõ ràng thích ta ."

 

" Nhưng lại không dám nói ."

 

"Cứ vòng vo thăm dò ta ."

 

"Rồi bắt ta đoán."

 

Nói tới đây.

 

Ta không nhịn được bật cười .

 

"Tề Thanh Nghiễn."

 

"Ngươi có ngốc không vậy ?"

 

Hắn không phản bác.

 

Chỉ cụp mắt xuống.

 

Giọng nói rất khẽ.

 

"Ta sợ."

 

Ta hỏi:

 

"Sợ cái gì?"

 

"Sợ sau khi ta nói thích nàng."

 

"Nàng sẽ nghĩ ta lấy ân cứu mạng để ép buộc."

 

"Rồi vì áy náy mà đối tốt với ta ."

 

"Loại tốt đẹp đó."

 

"Ta không cần."

 

Hiếm lắm.

 

Tề Thanh Nghiễn mới thẳng thắn như vậy .

 

Nhưng mỗi câu hắn nói .

 

Đều đ.á.n.h thẳng vào tim ta .

 

Ta cụp mắt.

 

Khẽ nói :

 

"Tề Thanh Nghiễn."

 

"Ta thích ngươi."

 

Lời vừa dứt.

 

Cánh tay đang ôm ta khựng lại .

 

Giọng hắn trầm thấp.

 

"Thật sao ?"

 

"Thật."

 

Tề Thanh Nghiễn dường như đã tin.

 

"Nếu vậy ..."

 

"Nàng dỗ dành ta một chút được không ?"

 

Nhưng rất nhanh.

 

Hắn lại đổi ý.

 

"Thôi bỏ đi ."

 

"Ta không ép nàng."

 

Ta dở khóc dở cười nhìn hắn .

 

Vết sẹo trên trán Tề Thanh Nghiễn không rõ lắm.

 

Hoàn toàn không ảnh hưởng tới dung mạo của hắn .

 

Thế nhưng hắn vẫn nghiêm túc nói :

 

"Sau này ta sẽ bảo vệ mặt mình thật tốt ."

 

"Đó là vốn liếng để giữ nàng lại ."

 

Ta nhịn cười gật đầu.

 

"Được."

 

"Được."

 

"Được."

 

"Đạo lý sắc suy thì tình nhạt."

 

"Ta hiểu từ lâu rồi ."

 

Ta tiếp tục gật đầu.

 

Hắn lại nói :

 

"Sau này đừng gặp Thẩm Thời An nữa."

 

Lần này ta không gật đầu.

 

Nghiêm túc đáp:

 

"Không được ."

 

"Còn phải tới xin lỗi người ta nữa."

 

Tề Thanh Nghiễn lập tức nổi cáu.

 

"Ta đã thay nàng xin lỗi hắn rồi ."

 

Ta kinh ngạc.

 

Tề Thanh Nghiễn giải thích:

 

"Chuyến đi này với hắn chính là một cơ hội.”

 

"Nếu làm tốt ."

 

"Bệ hạ rất có thể sẽ trọng dụng hắn ."

 

Ta hiểu ra .

 

Khẽ gật đầu.

 

Đang định nói thêm gì đó.

 

Tề Thanh Nghiễn đã nhẹ nhàng chặn môi ta .

 

Rồi khẽ dỗ dành:

 

"Phu nhân của ta ."

 

"Đừng nghĩ nhiều nữa."

 

"An tâm chờ ta cưới nàng."

 

"Được không ?"

 

Ta cong mắt cười .

 

"Được thôi."

 

Nợ kiếp trước .

 

Duyên kiếp này .

 

Lần này .

 

Giữa chúng ta không còn là áy náy hay mắc nợ.

 

Mà chỉ còn lại bên nhau đến bạc đầu.

 

Toàn văn hoàn .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...