Hơn nữa, vị đại phu hôm qua tới xem cũng đã nhìn qua toa t.h.u.ố.c Kỷ Đào kê, chỉ nói là đúng bệnh, người bệnh cũng đang dần khá lên, chỉ là hơi chậm. Ông ta thậm chí không để lại t.h.u.ố.c gì, vậy mà vẫn thu của Trần thị hai mươi văn.
Ngày thường đâu đến mức đó, nhưng hiện giờ trong thành Phong An thiếu đại phu trầm trọng, rất nhiều người có tiền cũng không mời được ai tới tận nhà.
Nói thật, Vu Khải Minh bệnh như vậy mà Trần thị lại ở sát vách Kỷ Đào, gọi cái là tới ngay… Đúng là may mắn. Đến gần cuối tháng, Vu Khải Minh cuối cùng cũng tỉnh hẳn, Trần thị mới thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Thiên Dược những ngày trước ngày nào cũng ra ngoài, hoặc tới phủ thầy, hoặc vào t.ửu lâu bàn luận nửa ngày. Nhưng hai hôm gần đây, hắn lại không ra cửa nữa.
Dù luôn tỏ ra bình thản, đến tối trước ngày niêm yết bảng, hắn vẫn ôm Kỷ Đào, thấp giọng hỏi: “Đào Nhi… nếu ta không đỗ, nàng có thất vọng không ?”
Nói không mong chờ kết quả là giả. Gần tới ngày công bố, Kỷ Đào cũng hơi căng thẳng.
Nghe hắn bất an như vậy , nàng vội nói : “Không thất vọng. Dù sao chàng cũng đã là tú tài, cuộc sống chúng ta vẫn ổn . Qua năm chàng mới hai mươi ba, chúng ta không vội.”
Nàng ôm lấy eo chàng , cười : “Ta tin chàng . Trước bốn mươi tuổi, nhất định chàng sẽ thành công.”
Nghe vậy , Lâm Thiên Dược vừa buồn cười vừa hỏi: “Nếu đến bốn mươi mà ta vẫn chưa thi đỗ thì sao ?”
Kỷ Đào nghiêm túc nghĩ một lúc: “Nếu vậy … chúng ta về quê. Chàng mở một học đường, thu học trò dạy học. Được người khác kính trọng, cũng đủ nuôi sống gia đình.”
“Được.” Lâm Thiên Dược khẽ đáp.
Hai người thì thầm trò chuyện cả nửa đêm, không biết ngủ từ lúc nào.
Sáng hôm sau , họ bị đ.á.n.h thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài. Kỷ Đào mở mắt nhìn , trời đã sáng rõ.
Nàng vốn hay ngủ tới giờ này nên không thấy lạ. Vừa định ngồi dậy thì phát hiện trên eo còn một cánh tay đang ôm c.h.ặ.t. Lúc này nàng mới nhớ ra Lâm Thiên Dược vẫn còn ngủ…
Rồi lập tức nghĩ tới hôm nay là ngày yết bảng. Kỷ Đào quay sang nhìn hắn . Chỉ thấy đôi mắt hắn sáng rực, mang theo ý cười nhè nhẹ, rõ ràng hắn cũng vừa kịp phản ứng lại .
“Đào Nhi, dậy thôi.”
Kỷ Đào gật đầu.
Tiếng gõ cửa vẫn vang không ngừng. Hai người vội mặc đồ đứng dậy. Kỷ Đào vào bếp rửa mặt, Lâm Thiên Dược ra mở cửa. Kỷ Đào ló đầu nhìn , phát hiện ngoài cửa là Hà Nhiên, Cù Vĩ và Viên T.ử Uyên. Lâm Thiên Dược nói vài câu với họ.
Kỷ Đào rửa mặt xong, thấy hắn bước vào , liền hỏi: “Họ làm gì mà sáng sớm vậy ?”
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Bảo ta đi cùng họ tới t.ửu lâu ngồi đợi bảng công bố.”
Nghe vậy , Kỷ Đào hỏi: “Chàng không đi à ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-9/chuong-161.html.]
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Dù sao cũng phải báo tin mừng trước rồi mới dán bảng.”
Chàng
nhìn
nàng, ánh mắt nghiêm túc: “Nếu thật sự đỗ…
ta
muốn
cùng nàng nhận tin mừng trúng tuyển.
” Nếu
ra
t.ửu lâu, hôm nay
người
đông, Kỷ Đào sẽ
không
tiện theo cùng.
Nghe vậy , lòng nàng ngọt lịm, cũng không thúc hắn đi nữa. Nghĩ một chút nàng hỏi: “Ai cũng đi , chỉ mình chàng không đi … có được không ?”
Lâm Thiên Dược cười : “Ta nói muốn cùng nàng đợi, họ thấy cũng có lý, nên đều về nhà cả rồi .”
Kỷ Đào bật cười . Thật ra ở nước Càn, nam nhân có giác ngộ như Lâm Thiên Dược… đúng là hiếm. Đa phần đều cho rằng thê t.ử hy sinh là chuyện đương nhiên, đã thế chỉ cần hơi không vừa ý một chút là đã bị chê là không hiền.
Kỷ Đào đứng dậy đi nấu cơm. Trong lúc ăn, nàng chợt nhớ ra , liền nói : “ Đúng rồi … chúng ta còn chưa chuẩn bị tiền mừng đâu .”
Lâm Thiên Dược không nhịn được bật cười : “Nếu chuẩn bị rồi mà lại không dùng tới, chẳng phải uổng công mong đợi một phen sao ?”
“ Nhưng nếu không chuẩn bị , đến lúc người báo tin mừng tới, chẳng phải họ sẽ thất vọng à ?” Kỷ Đào cười , phản bác.
Nói thì nói vậy , nhưng ăn cơm xong, hai người vẫn vừa cười đùa vừa lấy giấy đỏ ra , bắt đầu gói bạc vào phong bao. Việc này rất nhanh.
Gói xong lại thấy chẳng còn chuyện gì làm , Kỷ Đào nhìn Lâm Thiên Dược, hỏi: “Dù sao cũng rảnh… hay là chúng ta cũng ra xem thử đi ?”
Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Giờ này chắc cũng sắp có rồi . Ra ngoài cũng chẳng có chỗ đứng , người đông như vậy … ta sợ sẽ giẫm phải nàng.”
“Không, ta muốn đi xem.” Kỷ Đào đứng bật dậy, kéo tay chàng đi luôn.
Dù đỗ hay không , cũng nên ra xem náo nhiệt một chút. Ngồi chờ thế này , càng đợi càng dằn vặt.
Lâm Thiên Dược nhìn nàng, ánh mắt đầy nuông chiều, thuận theo lực nàng kéo mà bước ra ngoài.
Vừa ra tới sân, bỗng từ xa đã vang lên tiếng nhạc hỉ. Tay Kỷ Đào đang định mở cửa thì khựng lại , nàng nhìn Lâm Thiên Dược, trong lòng vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc. Lâm Thiên Dược cũng căng thẳng theo.
Rồi từ xa lại vang lên tiếng pháo nổ. Vai Kỷ Đào đang căng cứng bỗng thả lỏng. Lâm Thiên Dược hít sâu mấy lần , bước tới bên nàng. Pháo không phải tùy tiện mà đốt, chỉ tới trước cửa nhà báo tin mừng mới được nổ.
Xem ra trong con hẻm này đã có người đỗ, lại còn là thứ hạng rất cao. Báo tin mừng luôn bắt đầu từ những người đứng đầu. Giờ này mà đã tới, e rằng không ngoài tốp mười.
Nghe hướng âm thanh, có lẽ là nhà Cù Vĩ.
“Hắn chắc chắn đỗ rồi .” Lâm Thiên Dược khẽ nói : “Hôm trước chúng ta đi bái kiến lão sư, các vị lão sư đều khen hắn không ngớt.”
Kỷ Đào gật đầu hiểu ra , lại hỏi: “Vậy chúng ta đi chúc mừng họ chứ?”
Tay nàng vẫn tiếp tục mở cửa. Lâm Thiên Dược theo nàng bước ra . Hai người vừa đứng ở cửa, còn chưa kịp khóa, đã thấy trong hẻm một đoàn người vui vẻ rộn ràng đi tới. Người dẫn đầu cưỡi ngựa, mặc áo đỏ rực, mặt đầy nụ cười . Phía sau còn có hai người thổi kèn xô-na, náo nhiệt vô cùng.
Chaporia
Bình Luận (0)