20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Hà Nhiên đưa Cù Thiến cùng Ngô thị về nhà cũng là vì việc này . Bách Hoa thôn tuy không phải ai cũng họ Hà, nhưng hơn nửa đều chung một từ đường, trăm năm trước vốn đều là người một nhà. Lần này trở về chính là để mở từ đường cáo với tổ tiên. Cũng bởi vậy nên khi trước Hà Nhiên mới yên tâm để Ngô thị ở nhà một mình .

“Vậy nghe theo cha.” Lâm Thiên Dược đáp.

Thấy thái độ của tiểu tế vẫn trước sau như một, Kỷ Duy càng cười rạng rỡ, vung tay hào sảng: “Tiền bạc con khỏi lo, ta bỏ ra ! Con chỉ cần mời đồng môn và lão sư là được , còn dân trong thôn ta sẽ đi nói .”

Liễu thị bưng trà bước vào , nét mặt cũng tràn đầy vui mừng, nhìn Lâm Thiên Dược thế nào cũng thấy vừa ý.

Tiệc mừng được định vào năm ngày sau .

Kỷ Duy và Liễu thị bắt đầu chuẩn bị , Điền thị cũng không khách sáo, chẳng những không khó chịu mà còn như trút được tảng đá trong lòng bấy lâu, hăng hái phụ giúp.

Ngày hôm sau , Hà Nhiên đích thân đến mời Lâm Thiên Dược. Tiệc mừng nhà hắn còn sớm hơn. Theo lẽ thường hắn không cần tự mình đến, nhưng quan hệ giữa Hà Nhiên và Lâm Thiên Dược vốn khác hẳn.

Hai người từng đồng cam cộng khổ, cùng chép sách, cùng gặm màn thầu với dưa muối. Nhất là khi Hà Nhiên đã buông xuôi tất cả, chính Kỷ Đào đã cứu hắn kéo về. Sau đó lại nhờ cơ duyên mà quen biết Cù Thiến. Hà Nhiên có thể thi đỗ, phần lớn cũng bởi hắn có một vị thê huynh lợi hại.

Giờ đây cả hai đều xem như đã vượt qua khổ cực. Nếu không tiếp tục thi nữa, dừng lại ở đây thì đời này cũng đủ sống yên ổn . Thấy Hà Nhiên coi trọng như vậy , Lâm Thiên Dược cũng rất vui. Phải biết rằng bao đồng môn đến cuối cùng cũng bị bỏ lại phía sau , dần dần xa cách. Lâm Thiên Dược đưa Kỷ Đào đi cùng, hôm sau liền đến Bách Hoa thôn.

Lần này còn náo nhiệt hơn cả khi Hà Nhiên thành thân . Trấn trưởng của trấn Lưu Nguyên đích thân đến chúc mừng, lại còn có huyện lệnh sai nha dịch mang lễ đến. Quà được khiêng bằng đòn gánh, buộc hoa đỏ rực rỡ, trông vô cùng hỷ khí. Ngoài ra , không ít phú hộ ở huyện Đại Viễn cũng gửi hồng bao đến.

Huyện lệnh còn đưa thiếp mời, bảo Hà Nhiên mười ngày sau đến huyện Đại Viễn dự tiệc. Thiếp mời này không chỉ có Hà Nhiên, mà Lâm Thiên Dược cũng có , thêm cả Viên T.ử Uyên. Tuy chỉ đỗ phó bảng, huyện lệnh cũng không bỏ sót hắn . Viên T.ử Uyên ở nhà Hà Nhiên hơn nửa tháng, mọi người cũng coi như quen biết , nên cũng mời hắn đến.

Mọi người đều có mặt, tiện thể đưa thiếp mời luôn, khỏi phải đi lại nhiều lần . Cù Vĩ và Dư thị cũng bế theo đứa trẻ đến, tươi cười giúp Hà Nhiên tiếp đãi trấn trưởng và các khách khứa.

Trong sân nhỏ nhà họ Hà tràn ngập không khí vui mừng. Hà Nhiên rất cao hứng, dù nhìn thấy đại bá mẫu hắn lại đang bưng chậu thịt đồ ăn đi , hắn cũng không đổi sắc mặt.

Giờ hắn đã khác xưa rất nhiều, không còn nghèo khó nữa. Những nhà giàu có tiếng ở trấn Lưu Nguyên đều đến chúc mừng. Chỉ riêng số hồng bao nhận được đã không phải ít rồi . Chỉ cần không tiêu xài hoang phí, số bạc này đủ để cả nhà sống sung túc.

“Mọi người cứ ăn thoải mái! Không đủ còn có nữa! Tiểu Cẩu nhà ta giờ là cử nhân rồi , mọi người ăn nhiều vào !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-9/chuong-167.html.]

Lại là người đàn bà cay nghiệt lần trước , lớn tiếng chỉ đạo như thể bà ta mới là chủ nhà. Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ liếc nhìn nhau . Ngô thị, chủ nhân thật sự, lại chẳng nói gì. Bà ta lấy đâu ra tự tin đứng đây tiếp khách?

Trước kia thì thôi, Ngô thị tính tình mềm yếu, nhưng giờ nhà họ Hà là Cù Thiến quản gia, bà ta vẫn như vậy , rõ ràng chẳng coi Cù Thiến ra gì, cũng chẳng để Hà Nhiên vào mắt. Hà Nhiên đã không chỉ một lần bày tỏ sự chán ghét bà ta , vậy mà bà ta vẫn tự xem mình là chủ, có lẽ trong lòng nghĩ rằng dù Hà Nhiên có ghét cũng chẳng làm gì được bà.

Trong tình cảnh này Hà Nhiên không tiện ra mặt. Dù sao cũng là họ hàng, hôm nay khách khứa đông, nếu hắn nổi giận ngay trước mặt mọi người , sẽ ảnh hưởng thanh danh. Lỡ bị nói là mới giàu lên mà đã không nhận người thân thì nghe cũng chẳng hay .

“Vị đại nương này .” Mấy người nhìn nhau , rồi Cù Vĩ mỉm cười bước lên.

Người phụ nhân quay đầu thấy Cù Vĩ, “ai da” một tiếng, đưa tay ôm n.g.ự.c, như bị khí chất dung mạo của hắn làm cho choáng ngợp. Bà ta cười đầy tinh ranh: “Thê huynh của nó đấy à ? Có việc gì cứ nói . Nếu ta làm được , nhất định giúp!”

Ngay trước mặt Cù Vĩ mà vẫn coi mình là chủ nhà. Nụ cười của Cù Vĩ lạnh đi đôi chút, ánh mắt thoáng rét lạnh: “Thẩm à , ta chỉ muốn hỏi… vừa rồi thẩm nói ‘Cẩu Nhi’…”

“Ồ, chính là cử nhân lão gia đó mà.” Bà ta bày vẻ như ngươi không biết thật sao : “Nó đó, tiểu danh là Cẩu Nhi, cha nó đặt.”

Sắc mặt Cù Vĩ lập tức nghiêm lại : “Thẩm e rằng không biết , sỉ nhục cử nhân là sẽ bị bắt. Triều đình có luật, đ.á.n.h mười trượng.”

Biểu tình hắn quá nghiêm túc, người phụ nhân lùi lại một bước, run rẩy: “Không… không đến mức đó chứ?”

Rồi bà ta như tự lấy lại bình tĩnh, phẩy tay: “Không sao đâu ! Từ nhỏ đến lớn ta vẫn gọi thế. Năm xưa nó đỗ tú tài ta cũng gọi vậy mà.”

“Giờ tình thế đã khác.” Cù Vĩ chậm rãi nói .

Xung quanh sớm đã bị động tĩnh này thu hút, bốn phía yên lặng.

Cù Vĩ ngẩng mắt nhìn mọi người : “Giờ Hà Nhiên là cử nhân của huyện Đại Viễn, quận Phong An. Tên tuổi đã ghi vào sổ sách triều đình. Nếu có người tiến cử, hắn lập tức có thể làm quan, không phải ai cũng có thể tùy tiện nhục mạ.” Hắn quay sang người phụ nhân.

Bà ta đã lùi liên tục, gần như co rúm trong đám đông. Hôm qua bà ta còn trộm nửa chậu thịt của nhà Hà Nhiên mang về…

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...