Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Kỷ Đào hiểu ra . Giống như nàng và Kỷ Vận, Kỷ Huyên Huyên, sau này con cái họ cũng sẽ gọi các nàng là di mẫu. Nhưng đã cách một phòng, đâu còn thân thiết đến mức này ?
“Nhi tức nhà muội , miệng lưỡi thật sắc bén. Bình thường muội phải quản giáo cho tốt .” Người từ lúc bước vào vẫn chưa mở miệng, Điền Du An, lúc này mới quay sang Điền thị, nghiêm túc nói .
Không khí lập tức nặng nề.
Nụ cười trên mặt Kỷ Duy thu lại , đang định lên tiếng, Kỷ Đào vội đưa tay đè lên cánh tay ông trên bàn, rồi thản nhiên nói : “Sao? Hôm nay các vị tới đây là để dạy bà mẫu của ta cách quản giáo nhi tức ‘sắc miệng’ này à ?”
Điền Du An liếc nhìn Kỷ Duy, lạnh nhạt đáp: “Không phải dạy, mà là ngươi như vậy rõ ràng không đúng. Đối với thân thích nhà ngoại của bà mẫu mà chỉ trỏ lên tiếng, ngươi xứng làm nhi tức sao ? Nếu là ở nhà chúng ta ngày trước , trưởng bối còn ngồi đó, đâu tới lượt ngươi mở miệng. Đuổi ngươi về nhà mẹ đẻ cũng là nhẹ.”
Lời hắn nói , xét theo lễ giáo, quả thật không sai. Nếu họ thật sự là cữu cữu thân thiết bình thường, những lời Kỷ Đào nói quả thật không dễ nghe , cũng không nên nói như vậy . Nhưng họ vốn đâu phải thân thích đàng hoàng. Hơn nữa, từ lúc bước vào , Điền Du Bình câu nào câu đấy cũng bóng gió nói Kỷ Đào về nhà mẹ đẻ quá nhiều, chăm lo nhà ngoại quá mức.
Bình thường đúng là không nên như vậy . Nhưng khi Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược thành thân , họ đã nói rõ sẽ cũng nhau chăm sóc phu thê Kỷ Duy. Hơn nữa nàng quanh năm ở ngoài, một năm căn bản chẳng về mấy lần , chỉ vì mấy ngày gần đây ở nhà nên mới qua lại nhiều hơn. Vậy mà vào miệng họ, lại thành lỗi của nàng.
Kỷ Đào tức giận. Trong tình huống này , đáng lẽ Lâm Thiên Dược phải đứng ra , vậy mà hắn lại chẳng biết chạy đi đâu .
“Đại ca, không đến mức đó…” Điền thị thấy Kỷ Đào và Kỷ Duy đều lạnh mặt, bên kia huynh đệ nhà họ Điền cũng khó coi, bà lập tức cuống lên.
Bà thật sự không ngờ chỉ dẫn hai anh tới nhận họ hàng, mọi chuyện lại biến thành thế này . Vội đến mức vành mắt đỏ lên. Nhưng chẳng ai để ý tới bà.
Không khí căng như dây đàn. Trong sự nặng nề ấy , Kỷ Duy lên tiếng. Ông đặt chén trà xuống, thản nhiên nói : “Các người là cữu cữu của Thiên Dược, theo lý đúng là có thể quản giáo thê t.ử của nó. Nhưng Đào Nhi từ nhỏ đã bị ta chiều hư. Ta chỉ có một nhi nữ, không nỡ đ.á.n.h mắng. Cho nên ta cũng không chịu nổi việc người ngoài không liên quan mà chỉ trích nó.”
“Người ngoài không liên quan?” Điền Du An không nhịn được cười lạnh: “Chỉ cần ta còn là cữu cữu của Thiên Dược, thì ta có tư cách quản giáo thê t.ử nó.”
Rồi
hắn
nhìn
Kỷ Duy, thở dài như thể chân thành: “Lão ca,
không
phải
ta
nói
, khuê nữ cũng
không
thể chiều như
vậy
. Huynh
làm
thế là đang hại nó đấy.” Giọng điệu đầy ý vị sâu xa.
Đây là… bắt đầu lên mặt dạy đời Kỷ Duy rồi ? Nói nàng thì thôi, Kỷ Duy có đắc tội gì mà bị người ta tới tận cửa giảng đạo?
Kỷ Đào bỗng nhiên cảm thấy một ngọn lửa bốc thẳng từ đáy lòng lên, ép thế nào cũng không xuống nổi. Trong khoảnh khắc ấy , nàng thật sự muốn mặc kệ tất cả, đuổi thẳng mấy người này ra ngoài.
Mười mấy năm nay, nàng muốn làm gì cũng có thể làm . Nhưng nàng chưa từng làm thế. Luôn hiểu chuyện, biết lễ, ngoan ngoãn. Kỷ Duy và Liễu thị vì thế càng yên tâm chiều nàng, cũng luôn tùy nàng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-9/chuong-171.html.]
Nhưng lần này , nàng muốn tùy hứng một lần . Ngọn lửa trong lòng nàng không muốn ép xuống nữa. Nàng lạnh giọng quát: “Ra ngoài.”
Sắc mặt nàng lạnh như băng. Điền thị sững sờ. Điền Du An và Điền Du Bình nhìn nhau , tưởng mình nghe nhầm, ngơ ngác nhìn Kỷ Đào.
“Ra ngoài. Đây là nhà ta , không phải nhà muội muội các ngươi.” Giọng nàng cao hơn một chút, lại nghiêm khắc lặp lại .
Điền Du An nhìn Điền thị, đứng bật dậy cười lạnh: “Được. Ta đi . Sau này tuyệt đối sẽ không bước vào cửa nhà các ngươi nữa.”
Kỷ Duy nghi hoặc nhìn Kỷ Đào một cái, khẽ khuyên: “Đào Nhi, họ là thân thích của con…”
“Không cần. Loại thân thích này , nhà họ Điền chúng ta trèo cao không nổi.” Điền Du An giơ tay cắt ngang lời Kỷ Duy.
Rồi quay sang Điền thị đang càng thêm luống cuống: “Xuân Lan, nhi tức của muội coi thường chúng ta . Sau này … tốt nhất đừng qua lại nữa.”
Lời này vừa dứt, Điền thị lập tức hoảng hốt. Bà nhìn trái nhìn phải , rồi nhìn Kỷ Đào đứng im tại chỗ, nghẹn ngào: “Đào Nhi… ta cầu xin con, con mau xin lỗi cữu cữu đi …”
Cầu nàng?
Hôm nay mọi chuyện vốn dĩ đều do Điền thị gây ra . Bà muốn nhận lại huynh đệ thì cứ nhận, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào chưa từng cản. Nhưng bà tuyệt đối không nên dẫn người tới nhà họ Kỷ.
Cho dù sau này thật sự thành thân thích, cũng chỉ cần xã giao ngoài mặt là đủ, đâu cần kéo người tới tận cửa? Còn bắt nàng xin lỗi ?
Kỷ Đào không thèm để ý, chỉ lạnh giọng: “Nói ta thì được . Nhưng không được nói cha ta . Muốn ta tôn trọng, thì hãy làm ra chuyện đáng để ta tôn trọng.” Nhớ lại giọng điệu kẻ kia lúc nãy, Kỷ Đào vẫn thấy tức nghẹn trong lòng.
“Ta chỉ nói vài câu nhàn thoại…” Điền Du An hơi cao giọng giải thích. Rồi dường như thấy giải thích cũng phiền, hắn khoát tay: “Thôi. Tính khí ngươi quá lớn. Không biết bình thường Thiên Dược chịu bao nhiêu ấm ức. Du Bình, về thôi. Đừng ở đây làm người ta chướng mắt nữa.” Nói xong, hai người đi thẳng ra cửa.
Điền thị gấp đến bật khóc , nhìn Kỷ Đào trách móc: “Con bé này … con là vãn bối, cần gì phân rõ ràng như thế?” Ý bà là bảo Kỷ Đào cứ xin lỗi bừa một câu cho qua chuyện.
Đúng lúc ấy , Lâm Thiên Dược đột nhiên xuất hiện ở cửa. Hắn nhìn mọi người trong sân, thản nhiên nói : “Vốn chỉ là người ngoài không liên quan. Nương, người coi trọng bọn họ quá rồi .”
Chaporia
Bình Luận (0)