Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cửa vừa mở ra , Kỷ Đào lập tức lách người vào trong, rồi “rầm” một tiếng đóng sập cửa lại . Lại một lần nữa sống mũi của Lâm Thiên Dược suýt nữa bị đập thẳng vào . Hắn nhìn cánh cửa trước mặt, bất giác đưa tay xoa xoa chiếc mũi cao thẳng của mình .
Hắn lùi lại một bước, nhìn Điền thị đang luống cuống, rồi lại liếc về phía mấy người trong sân nhà họ Điền đang tò mò nhìn sang.
“Nương thấy chưa ? Bọn họ chính là không muốn để nhà chúng ta yên ổn sống qua ngày. Vừa rồi Đào Nhi rõ ràng đã đồng ý về nhà, thế mà đi tới cửa rồi lại …”
Điền thị nhìn cánh cổng nhà họ Kỷ, thở dài: “ Nhưng cữu cữu con từ xa tới đây, ta cũng không thể không cho họ vào . Dù là người lạ tới xin ngụm nước, cũng đâu thể đuổi đi , đúng không ?”
Lâm Thiên Dược kéo bà sang một bên, để người trong sân không nhìn thấy họ, rồi hỏi: “Cô nương kia đó là ai?”
Điền thị chột dạ , nhưng vẫn đáp: “Là biểu muội nhà tiểu cữu con… Như Duyệt.”
Sắc mặt Lâm Thiên Dược lập tức lạnh xuống, ánh mắt càng lạnh hơn: “Con đã nói rồi mà nương không tin. Bọn họ chính là muốn phá nhà chúng ta . Như Duyệt đó là muốn nhét cho con, đúng không ?”
“Có lẽ… họ chỉ tới thăm thân thích?” Điền thị do dự. Nhưng lời vừa nói ra , ngay cả bà cũng không tin nổi.
“Con mặc kệ. Dù sao con cũng không về nữa.” Lâm Thiên Dược xoay người , tiếp tục gõ cửa nhà họ Kỷ.
Kỷ Đào chạy vào sân, nhanh ch.óng đóng cửa lại , mặc kệ phía sau tiếng gõ cửa dồn dập. Nàng lạnh nhạt nói : “Đừng gõ nữa, chàng về đi .”
Tiếng gõ cửa khựng lại .
Kỷ Đào liếc thấy dưới gốc cây có hai người đang ngồi , Kỷ Duy và Liễu thị đều đang nhìn nàng. Nàng bước tới ngồi xuống, rót một chén trà .
Liễu thị nhìn về phía cổng: “Đào Nhi, sao không cho Thiên Dược vào ?”
Kỷ Đào cười lạnh: “Người ta còn đang bận xem mắt. Biết đâu lát nữa sẽ có một bức hưu thư đưa đưa tới đấy.”
Sắc mặt Kỷ Duy trầm xuống: “Đừng nói bậy.”
Kỷ Đào không để ý, thản nhiên nói : “Cha không thấy thôi. Cô nương đó khí chất giống bà bà con y như đúc, vừa nhìn đã biết kiểu dịu dàng mềm mỏng. Còn con thì nóng nảy lại kiêu căng, vốn chẳng nên bước chân vào nhà họ Lâm.”
Liễu thị nhíu mày: “Thật sự có một cô nương?”
“Bây giờ vẫn còn ở đó.” Kỷ Đào chỉ tay sang đối diện.
Dương ma ma đang đứng sau cánh cổng, như đang chờ nàng ra lệnh để mở cửa.
“Ma ma, qua đây ngồi đi . Không cần để ý đến bọn họ.” Giọng Kỷ Đào dịu xuống.
Sắc mặt Liễu thị lạnh hẳn, lại thêm phần lo lắng: “Đây là chuyện gì thế này ? Đào Nhi nhà ta có điểm nào thua kém? Dù hắn giờ là cử nhân lão gia, nói khó nghe thì hắn còn chưa xứng với con đâu !”
“Đừng nói vậy . Đây không phải ý của Thiên Dược.” Kỷ Duy thản nhiên nói , hoàn toàn không vội.
Kỷ Đào
biết
rõ, nếu Lâm Thiên Dược thật sự dám
có
tâm tư đó, nàng tuyệt đối sẽ
không
quay
đầu
lại
.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-9/chuong-176.html.]
Liễu thị vẫn cau mày: “Nương hắn đúng là không chịu yên ổn . Mấy năm nay chúng ta đối xử với bà ta thế nào cơ chứ?”
“Nương, sau này đừng quan tâm bà ấy nữa. Người đối xử tốt mấy cũng không bằng ca ruột của bà ấy đâu .”
Kỷ Đào dặn dò, rồi nghĩ nghĩ nói thêm: “Con thấy bà ấy hiện giờ chưa chắc đã muốn gả Như Duyệt cho Thiên Dược. Nhưng nếu nhà họ cứ dây dưa mãi, thì khó nói lắm.”
Kỷ Duy trầm ngâm: “Thiên Dược sẽ không đồng ý.”
“Hắn dám!” Kỷ Đào tức giận.
Liễu thị không nhịn được bật cười : “Con tin hắn vậy à ?”
Kỷ Đào không đáp, nhưng khóe môi lại hơi cong lên. Tiếng gõ cửa không vang lên nữa. Kỷ Đào liếc ra cổng, không có động tĩnh gì, nàng hừ lạnh.
Nhưng vừa thu ánh mắt lại , khóe mắt nàng bỗng thấy trên tường có một người đang bám vào , cố trèo qua.
Leo tường?!
Kỷ Duy và Liễu thị cũng thấy, liếc nhìn nhau rồi đứng dậy đi vào nhà. Đến cửa, Liễu thị bỗng nói : “Ma ma, mang một đĩa bánh sang đối diện. Nói Đào Nhi thân thể không khỏe, không tiện tiếp khách.”
Dương ma ma cười đáp: “Vâng.”
Lâm Thiên Dược nhảy từ trên tường xuống, phủi bụi trên người , rồi ngồi xuống đối diện Kỷ Đào: “Nàng trốn nhanh thật, cũng không nói mang ta theo gì cả.”
Kỷ Đào hừ lạnh: “Chàng sang đây làm gì? Không phải xem mắt à ? Cô nương đó dịu dàng như nước, chắc chắn sẽ giống nương chàng , hiền thục đảm đang, kính trọng phu quân, hầu hạ bà bà…”
Nói đến “hầu hạ bà bà”, giọng nàng đầy châm chọc. Hơn một năm nay nàng không ở cạnh Điền thị, nhưng vẫn để Dương ma ma ở nhà họ Lâm chăm sóc. Dương ma ma vốn xuất thân từ đại gia tộc, tâm tư tinh tế, tay chân nhanh nhẹn. Dù Kỷ Đào tự mình ở nhà, cũng chưa chắc khiến Điền thị thoải mái bằng.
“Nếu là cô nương hiền thục như nương ta … e rằng ta không hưởng nổi.” Giọng Lâm Thiên Dược cũng chẳng khá hơn nàng là bao.
Lời này hơi quá, dù sao cũng là nương ruột. Kỷ Đào kinh ngạc liếc hắn một cái.
Lâm Thiên Dược cười khổ: “Đào Nhi, hai ngày trước ta đã nói rõ ràng với bà ấy rồi , lúc đó tưởng bà đã tin. Ai ngờ hôm nay bọn họ vừa tới, bà ấy lại quên sạch…”
Kỷ Đào không muốn quan tâm những chuyện đó nữa, cũng chẳng muốn nghe thêm, chỉ nói : “Ta nói cho chàng biết , nếu chàng thật sự có tâm tư đó, thì nói sớm với ta . Hai năm nay chúng ta cũng coi như sống vui vẻ, chia tay trong êm đẹp …”
“Á!”
Bàn tay đang nâng chén trà của Kỷ Đào bỗng bị Lâm Thiên Dược nắm c.h.ặ.t lấy, lực rất mạnh, đến mức nước trà cũng văng ra ngoài.
“Chia tay trong êm đẹp ?” Hắn hỏi ngược lại , sắc mặt hơi lạnh, không nhìn chén trà , chỉ chăm chăm nhìn nàng: “Nàng thật sự nghĩ như vậy sao ?”
Kỷ Đào chẳng hề sợ hắn , nhìn thẳng lại , cười lạnh: “Từ xưa đến nay đều là cha nương quyết định. Nương chàng còn tìm sẵn người thay thế rồi , chàng cứ kéo ta như vậy là có ý gì? Muốn nạp thiếp sao ? Chàng nghĩ đẹp thật đấy!”
Chaporia
Bình Luận (0)