20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Nàng… đói bụng? Lâm Thiên Dược cảm giác như mình nghe nhầm.

Mấy ngày trước thấy nàng ăn được ngủ được , hắn còn tưởng không sao . Giờ mới biết , mấy ngày đó nàng rõ ràng là đang giận hắn .

Vậy mà vừa nãy hai người còn suýt hòa ly, vậy mà nàng vẫn chẳng có chút gì là ảnh hưởng đến khẩu vị.

Liễu thị chẳng để tâm nhiều: “Chúng ta ăn rồi , để nương đi lấy cho con.”

Kỷ Đào vòng qua Lâm Thiên Dược, ngồi xuống trong sân. Lâm Thiên Dược liền theo sát từng bước, không rời nửa bước.

“Nương, ngày mai con muốn vào núi một chuyến. Lâu rồi con không đi hái t.h.u.ố.c, trong nhà gần như chẳng còn d.ư.ợ.c liệu cơ bản nào. Lỡ trong thôn có ai bị bệnh, trong tay con lại không có lấy một vị t.h.u.ố.c.” Kỷ Đào bưng bát lên, vừa ăn vừa nói với Liễu thị đang mỉm cười nhìn nàng.

Liễu thị liếc sang Lâm Thiên Dược: “Con đi một mình à ?”

Nghe những lời ấy , lòng Lâm Thiên Dược càng đau hơn. Câu nói của Kỷ Đào rõ ràng là đang tính toán cho những ngày sau này … mà trong những ngày đó, hoàn toàn không có hắn .

“Con tự đi ạ.” Kỷ Đào đáp chắc nịch.

“Đào Nhi, ta đi cùng nàng.” Lâm Thiên Dược hạ giọng mềm mỏng, lại vì có Liễu thị bên cạnh nên không dám đến gần, chỉ chỉ sang nhà họ Lâm yên ắng đối diện: “Đào Nhi, ta đã nói với nương ta rồi … coi như ta đã c.h.ế.t.”

Kỷ Đào như chẳng nghe thấy, vẫn cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Lâm Thiên Dược cũng không vội, chỉ ngồi nhìn nàng ăn. Kỷ Đào vừa ăn xong, hắn lập tức nhanh tay giành lấy bát đũa, định mang vào bếp.

Đúng lúc ấy , ngoài cửa vang lên tiếng gõ khe khẽ. Hắn liếc nhìn Kỷ Đào, giọng dịu dàng: “Đào Nhi, để ta ra mở cửa.”

Kỷ Đào bưng bát đũa vào bếp, lúc đi ra thì thấy ngoài cửa, Điền thị đang khóc nức nở, túm c.h.ặ.t lấy tay áo Lâm Thiên Dược không buông. Thấy Kỷ Đào, bà vội gọi: “Đào Nhi, ta …”

Kỷ Đào chẳng buồn nhìn bà, chỉ quay lại ngồi xuống sân, rót một chén trà vừa đủ ấm, nhấp một ngụm.

Nước mắt Điền thị rơi lã chã: “Thiên Dược, cữu cữu con…”

“Đừng nhắc đến ba chữ đó.” Lâm Thiên Dược lạnh lùng cắt ngang.

Điền thị mặt tái đi , không dám nói thêm: “Thiên Dược… trời tối rồi , về nhà đi .”

Lâm Thiên Dược cụp mắt: “Những lời ban ngày con nói , nương lại quên rồi ạ? Nương lúc nào cũng vậy , chưa từng để lời con vào lòng.”

Điền thị bật khóc : “Thiên Dược, về nhà…”

“Con không về. Nương tự về đi ạ.” Hắn đưa tay định đóng cửa.

“Con muốn thế nào mới chịu tha thứ cho ta ?” Điền thị chặn lại , vừa khóc vừa hỏi.

“Trong lòng nương, nương có thấy mình sai không ạ?” Lâm Thiên Dược hỏi ngược.

Điền thị sững người .

Bà sai sao ? Bà tự cho rằng mình chẳng sai gì cả, chẳng qua chỉ là nối lại quan hệ với người huynh đệ bao năm không qua lại mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-9/chuong-179.html.

]

Lâm Thiên Dược cười một cách bi thương, không nhìn bà nữa, thẳng tay đóng cửa lại .

Kỷ Đào chống cằm nhìn hắn quay vào : “Chàng không về à ?”

“Đồ đạc ta đã dọn sang hết rồi .” Lâm Thiên Dược bước tới trước mặt nàng, ngồi xổm xuống. “Lúc nàng ngủ, ta đã thu dọn xong phòng rồi .”

Kỷ Đào cúi mắt nhìn hắn . Nghĩ lại , buổi chiều nàng đúng là nên giận, nhưng cơn giận ấy lại đến kỳ lạ. Rõ ràng hai người có thể nói chuyện đàng hoàng… vậy mà sao lại đến mức hòa ly? Nếu thật sự hòa ly, chẳng phải là tiện nghi cho kẻ khác sao ?

“Chàng cứ tùy tiện dọn sang như vậy …” Ánh mắt nàng liếc về phía đối diện, hỏi: “Vậy nương chàng thì sao ?”

Trong mắt Lâm Thiên Dược lạnh ý lan ra , giọng đầy tàn nhẫn: “Chỉ là một đám tiểu nhân vô liêm sỉ, thấy nhà ta khá lên thì lập tức bám lấy thôi. Phải để nương ta hiểu rõ… có những kẻ không đáng để dây vào .”

“Chàng không nói rõ ràng, bà ấy sao hiểu được ?” Kỷ Đào đứng dậy, vươn vai.

“Phải để bà ấy tự nghĩ ra .” Lâm Thiên Dược cũng đứng theo. “Nếu cứ như vậy mãi, sau này sẽ không tốt cho chúng ta .”

Kỷ Đào nhìn hắn , hờ hững hỏi: “Chúng ta còn có sau này sao ?”

Lâm Thiên Dược đưa tay nắm lấy nàng: “Đào Nhi, cả đời này … ta tuyệt đối sẽ không rời xa nàng.”

Kỷ Đào như vô tình né tránh: “Trên đời này , chẳng có ai là không thể thiếu ai cả.”

Về phòng, vì ban ngày ngủ quá nhiều nên Kỷ Đào hoàn toàn không buồn ngủ. Nàng lấy y thư ra , chậm rãi đọc . Rất nhanh, tiếng gõ cửa vang lên, nàng coi như không nghe thấy.

“Đào Nhi, ngủ sớm đi .” Giọng Lâm Thiên Dược ôn hòa truyền vào .

Kỷ Đào không đáp. Đêm dần sâu, ánh nến trong phòng nàng vẫn chưa tắt. Tiếng gõ cửa lại vang lên: “Đào Nhi, nên ngủ rồi .”

Nàng vẫn không để ý. Tiếng gõ cứ kéo dài mãi, Kỷ Đào bực mình đứng dậy, thổi tắt nến. Trong phòng lập tức chìm vào bóng tối. Ngoài cửa, tiếng bước chân cũng dần dần xa đi . Kỷ Đào đứng rất lâu trong bóng đêm, rồi mới leo lên giường.

Đêm đó nàng liên tục nằm mơ.

Sáng sớm tỉnh dậy, trời chỉ vừa hửng, đầu nàng vẫn cứ choáng váng. Mở cửa ra , nàng liền thấy Lâm Thiên Dược đang dựa tường ngủ gật ngay ngoài cửa.

“Chàng không ngủ mà ngồi đây làm gì?” Kỷ Đào nhìn hắn từ trên xuống dưới .

Lâm Thiên Dược tựa vào tường, khẽ cười : “Ta đâu có canh ở đây… vừa rồi ta còn đi nấu cháo.”

“Hôm qua nàng nói hôm nay muốn vào rừng, ta dậy sớm nấu cháo cho nàng ăn rồi hãy đi . Nàng từng nói … uống cháo dưỡng dạ dày.”

Kỷ Đào nhìn người đang bưng cháo trước mặt mình , nụ cười của hắn có chút dè dặt, cẩn thận.

“Chàng… cần gì phải làm vậy chứ?” Kỷ Đào thở dài, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy. Đầu ngón tay vô tình chạm vào tay hắn , lạnh buốt.

Kỷ Đào nhíu mày: “Chàng ngồi ngoài cửa bao lâu rồi ?”

“Không có lâu… chỉ là ta dậy sớm thôi, sợ nàng không biết ta nấu cháo. Lại không dám đ.á.n.h thức nàng…” Hắn lải nhải mãi, lòng Kỷ Đào dần mềm xuống.

Lâm Thiên Dược đặt bát cháo lên bàn ngoài sân, quay lại nhìn nàng rửa mặt, còn đưa tay rót nước cho nàng.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...