Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13
Thẩm Y Y bị bắt ngay tại chỗ. Tội danh cố ý g/iết người được thêm vào bên những tội danh ban đầu. Đời này cô ta không thể ra khỏi tù.
Những việc này đều là do Giang Sâm nói lại với tôi sau khi tôi tỉnh lại . Bây giờ anh đang hết lòng hết dạ hầu hạ người trên giường bệnh tôi đây. “Nào, canh mới nấu xong, ít nhiều gì em cũng uống một ít…”
Tôi mới há miệng đã thấy buồn nôn, không nhịn được “Ụaaa…”
Giang Sâm thuần thục mở túi đựng rác, đợi tôi nôn xong thì khóa miệng túi lại , ném vào thùng rác. Quay lại tiếp tục dỗ dành tôi ăn. Tôi lắc đầu, khó chịu không muốn mở miệng.
Giang Sâm nhíu mày, rầu rĩ nhìn bụng tôi , “ Nhưng mà em không ăn gì thì lớn - nhỏ đều không chịu nổi.”
Đúng .
Tôi mang thai, 7 tuần. Lúc đó ngất xỉu bên đường cũng vì giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ.
Nghe cô y tá lúc truyền dịch cho tôi nói , Giang Sâm ôm tôi vọt vào phòng cấp cứu đầy căng thẳng mồ hôi đầm đìa. Gào hét “mau cứu vợ tôi ”, y như cảnh sinh ly t.ử biệt.
Mà đến khi kiểm tra ra biết tôi m.a.n.g t.h.a.i thì anh hóa đá tại chỗ. Bác sĩ giục đi đóng tạm ứng viện phí ba lần anh mới định thần lại , sau đó… Túm lấy tay bác sĩ: “ Tôi sắp làm cha, có thật không ? Bác sĩ, anh không lừa tôi chứ? Haha, tôi có con, tôi sắp làm cha…”
Tôi cố gắng hình dung bộ dạng ngốc nghếch của Giang Sâm, nhìn lại dáng vẻ trầm tĩnh của Giang Sâm hiện giờ…
Haizz đàn ông. Anh đúng là biết diễn!
Tôi nheo mắt vuốt ve phần bụng còn bằng phẳng của mình , thầm dặn dò đứa bé trong bụng: “Đừng bắt chước kiểu nói một đằng làm một nẻo như ba con, sau này không tìm được bạn đời đâu !”
…
Cũng vì tôi m.a.n.g t.h.a.i nên đám cưới tổ chức sớm một tuần. May mà ba mẹ chồng đã từ nước ngoài về, ba mẹ tôi cũng từ tỉnh khác vội vã chạy đến. Có bốn người lớn phụ trách, mọi thứ diễn ra suôn sẻ.
Đêm đó khi tiệc rượu sắp tàn. Giang Sâm đang ở một mình với tôi ở phía sau để tôi tẩy trang thì một vị khách không mời xông vào .
“Giang Sâm, sao anh lại đối xử với em như vậy !”
Một cô gái trẻ tuổi tóc ngắn đi vào , nước mắt lưng tròng, “Em với anh mới là thanh mai trúc mã, quen nhau từ nhỏ đến lớn, chúng ta thân thiết từ bé… Bây giờ anh cưới người khác, còn nhớ lời hứa hẹn năm đó không /’
Giang Sâm ngẩn người , sau đó cau mày, “Mạnh Khả Phi, sao em lại đến đây?”
“Nếu em không đến thì làm sao biết anh phản bội tình cảm của chúng ta …” Mạnh Khả Phi nghẹn ngào, chỉ vào tôi : “Rốt cuộc thì chị ta có gì tốt !”
Tôi mím môi: “Giang Sâm, đây là ai, sao em chưa từng gặp?”
“Ngay cả tôi mà còn không biết , xem ra trong lòng Giang Sâm cô không hề quan trọng.” Mạnh Kha Phi lộ vẻ đắc ý.
Tôi thất vọng nhìn Giang Sâm.
“Bà xã, đừng
nghe
nó
nói
bậy bạ.
” Giang Sâm hốt hoảng, “Nó là em gái
anh
!”
Mạnh Khả Phi điên cuồng: “Em nuôi, không có quan hệ huyết thống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/dai-ac-ma-mat-tri-nho/7.html.]
“Mạnh Khả Phi, em câm miệng cho anh !” Giang Sâm gầm lên, quay đầu hạ giọng, “Bà xã, tuy em chưa gặp nhưng lần đầu tiên lúc xem mắt, chẳng phải anh đã nói với em…”
“À, em nhớ ra rồi , hình như anh có nhắc tới.” Tôi cười tỉm tỉm nhìn về Giang Sâm, lặp lại : “Lần đầu tiên xem mắt. Hóa ra anh vẫn nhớ rõ.”
Giang Sâm: “…”
Mạnh Khả Phi phì cười , giơ ngón tay cái lên với tôi : “Chị dâu ngầu quá!”
Giang Sâm đen mặt tống cổ người ra ngoài, khóa cửa lại .
Bộppppp…
Giang Sâm lại quỳ phịch xuống: “Vợ ơi, anh sai rồi !”
Tôi cười lạnh lùng. Đàn ông ch.ó. Cho anh lại vờ vịt!
14
Đêm đó đám cưới kết thúc. Giang Sâm lại thuần thục quỳ bàn phím xin lỗi . Anh chủ động thừa nhận đã khôi phục trí nhớ.
Chính trong quá trình điều tra Thẩm Y Y, mấy ngày liền bận rộn ở công ty không ngủ không nghỉ, đầu óc vận dụng quá mức nên sau khi ngất đi một lúc thì nhớ ra mọi việc.
“Vậy sao không nói ngay với em?” Tôi hỏi Giang Sâm, anh chột dạ đảo mắt lòng vòng, “Sợ em mắng anh …”
Hiển nhiên anh cũng biết mức độ nghiêm trọng của câu “cô hộ lý” cộng với mấy ngày trước mở miệng ngậm miệng là cứ “em không phải vợ anh ”.
“Bà xã, em thật thông minh nhạy bén.” Giang Sâm nịnh nọt dịch đến trước mặt tôi : “Không chuyện gì lọt qua được mắt em.”
Rồi lại tự lẩm bẩm, “Anh cảm thấy mình diễn tốt lắm mà…”
Tôi thầm trợn trắng mắt. Anh không biết khi ra khỏi đồn cảnh sát thì đã bị lòi đuôi. Giang Sâm “mất trí nhớ” sao biết được tôi thích ăn cá nướng. Cộng với thời gian nằm viện, sự chăm sóc kỹ lưỡng… đã làm tôi nghi ngờ từ sớm.
Tôi liên lạc với Mạnh Khả Phi trên wechat, mời em ấy cùng diễn một màn “bắt ba ba trong rọ”.
Mạnh Khả Phi là con gái của đồng đội đã qua đời của ba chồng tôi , sau khi ba cô ấy qua đời thì thành trẻ mồ côi, ba chồng nhận nuôi em ấy . Sau khi thi đại học, em ấy bước lên con đường giống cha mình , trở thành một chiến sĩ quốc phòng kiêu hãnh.
Ba năm tôi và Giang Sâm yêu nhau , vì đặc thù công việc nên Mạnh Khả Phi chưa từng quay về. Chúng tôi chưa chính thức gặp mặt nên lợi dụng điểm này để Giang Sâm lòi đuôi…
Tối đó. Tôi tống cổ Giang Sâm ra phòng ngủ cho khách, để anh hiểu sâu sắc số phận không cần vợ nghiêm trọng thế nào.
Đến sáng hôm sau mở mắt dậy đã thấy bên cạnh có thêm một người . Cảnh tượng cực kỳ quen thuộc. Tay Giang Sâm quấn quanh eo tôi , chưa mở mắt đã hôn một cái.
“Bà xã, chào buổi sáng…”
Tôi cạn lời. Nể mặt đứa con trong bụng mà không đá người xuống giường.
Không biết làm thế nào, chồng do mình tự chọn.
Cưng chiều thôi~
-Hoàn-
Chaporia
Bình Luận (0)