1

Khi Ngũ hoàng t.ử được đưa tới cung của ta , ta còn đang mân mê nấu chè đậu xanh ướp lạnh.

Bởi vì địa vị thấp kém, phần đá được phân phát tới cung của ta ít đến đáng thương, không đủ để hạ nhiệt, chỉ có thể lấy ra nấu chút chè đậu xanh.

Lưu công công đọc thánh chỉ kia cũng cảm thấy nóng, chẳng muốn ở lâu, vừa đọc xong đã nóng nảy muốn đi ngay.

“Chúc mừng Giang tần nương nương, nhà nô tài còn có chuyện quan trọng, không thể ở lại lâu.”

Ta hơi cúi người hành lễ, tháo chiếc vòng tay đang đeo xuống: “Lưu công công vất vả rồi .”

Nhìn thấy chiếc vòng ngọc, mắt Lưu công công lập tức sáng lên, không chút tiếng động nhận lấy, sau đó mới hạ giọng nói : “Người đã thăng lên tần vị, lại thêm chuyện nuôi dưỡng hoàng t.ử, Phủ Nội Vụ đương nhiên sẽ không bạc đãi người , chút nữa nô tài sẽ sai người đưa thêm ít đá tới.”

“Đa tạ Lưu công công.”

Tiễn Lưu công công xong, nha hoàn hầu cận A Dung tức giận mở miệng: “Rõ ràng là bắt nạt tiểu chủ chúng ta không quyền không thế chẳng ai chống lưng! Tiểu chủ còn chưa có con, thế mà lại phải nuôi dưỡng con của người khác, lại còn là đứa trẻ ai cũng chán ghét...”

“A Dung!” Ta quát lớn: “Không biết quy củ, lui xuống!”

Cách đó không xa, Ngũ hoàng t.ử đứng sau nhũ mẫu khẽ co rúm lại , đôi mắt đen tròn như hươu con dè dặt nhìn ta .

Ta múc một chén chè đậu xanh, ngồi xổm xuống gọi nó lại đây: “Ta nấu chè đậu xanh cả canh giờ đó, ngọt lắm, ngươi có muốn uống thử không ?”

Nó do dự một lát, đến khi nhũ mẫu thúc giục mới chậm rãi đi tới.

Nhưng nó không nhận chén chè đậu xanh, mà quy củ hành lễ với ta : “Thừa Ý bái kiến Giang tần nương nương.”

Ta thoáng ngẩn người , khẽ thở dài.

Một năm trước , ta xuyên đến nước Tề.

Nguyên chủ cùng tên với ta - Giang Tri Ý, con gái một tiểu quan cửu phẩm.

Phát hiện bản thân không những xuyên thành một đáp ứng có địa vị thấp kém nhất trong hoàng cung, lại còn chẳng có bàn tay vàng, ta bắt đầu ở trong hoàng cung ăn no chờ c.h.ế.t.

Lúc ấy , chủ vị của Lâm Nguyệt cung là Nguyệt tần, một phi tần khá được sủng ái.

Bởi vì ta dung mạo bình thường, không có mối uy h.i.ế.p với nàng ấy , nên chúng ta ở chung một chỗ cũng coi như bình yên.

Cho đến nửa tháng trước , phụ thân Nguyệt tần bị điều tra tham ô, toàn gia đều phải c.h.ế.t, nàng cũng được ban cho một dải lụa trắng.

Trong hậu cung rộng lớn này , cái c.h.ế.t của một phi tần thật ra chẳng đáng là gì, nhưng Ngũ hoàng t.ử Tạ Thừa Ý của nàng ấy lập tức biến thành củ khoai nóng bỏng tay, chẳng ai nguyện ý tiếp nhận.

Đùn đẩy tới lui, không biết kẻ nào ở trước mặt Hoàng đế nói ta từng sống chung với Nguyệt tần, Hoàng đế lập tức hạ chỉ phong ta làm Giang tần, nuôi dưỡng Ngũ hoàng t.ử Tạ Thừa Ý chỉ mới ba tuổi.

Tuy ta không tham gia cung đấu, nhưng nội tình của các phi tần trong cung này ta vẫn nắm rất rõ.

Hoàng hậu là con gái nhà tướng, cũng là thê t.ử của hoàng thượng, nghe nói khi hoàng thượng còn là Thái t.ử, hai người rất ân ái.

Cho đến khi hoàng thượng đăng cơ, vì kiêng dè uy vọng của phụ huynh nàng, hoàng thượng hạ lệnh cho họ xuất chinh, kết quả phụ huynh nàng đều t.ử trận trên sa trường, từ đó gia tộc suy tàn, nàng cũng mắc bệnh tim.

Chắc hẳn Hoàng hậu đã bị người đầu gối tay ấp tính kế làm tổn thương thấu xương, vì vậy cũng không ưa đứa trẻ mang huyết mạch của Hoàng đế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-mo-nha-giu-tre-trong-hoang-cung-egqn/chuong-1.html.]

Ta đoán như vậy .

Vốn không muốn dính vào những thị phi này , nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt cẩn thận của Tạ Thừa Càn, ta lại mềm lòng.

Chỉ là một đứa trẻ năm tuổi thôi mà.

Cuối cùng Tạ Thừa Càn vui vẻ chen vào chăn của ta và Tạ Thừa Ý.

Tạ Thừa Ý đang ngủ mơ màng còn non nớt hỏi: “Là Tề Thiên Đại Thánh đến sao ?”

Mấy ngày nay, câu chuyện trước khi ngủ ta kể cho Tạ Thừa Ý là Tây Du Ký.

Nó thích Tề Thiên Đại Thánh nhất.

“Là thái t.ử ca ca của ngươi.”

Ta vốn tưởng chuyện Tạ Thừa Càn nửa đêm lén chạy đến cung của ta Hoàng hậu không biết .

Cho đến một ngày ta cùng Hoàng hậu đi dạo, Hoàng hậu vốn ít nói đột nhiên nói với ta : “Ta sống không được bao lâu nữa, Thái t.ử rất thích ngươi, sau này đành nhờ ngươi vậy .”

Ta có chút hoảng sợ, không biết hoàng hậu vì sao đột nhiên nói như vậy , cân nhắc một hồi lâu mới đáp: “Nương nương thân thể ngàn vàng, tự khắc sẽ sống lâu trăm tuổi.”

Nàng cười khổ một tiếng, hạ giọng tự giễu: “Ta nào còn mặt mũi sống trên đời, phụ thân và huynh trưởng chắc hẳn đã hận ta thấu xương.”

Ta vẫn chưa hiểu rõ lời của Hoàng hậu.

Khi trận tuyết đầu tiên của đầu đông rơi xuống, Hoàng hậu bệnh nặng không dậy nổi.

Quyền nhiếp chính lục cung rơi vào tay Ngu Quý phi được sủng ái nhất.

Tính tình của Ngu Quý phi hoàn toàn trái ngược với Hoàng hậu, rất giỏi lôi kéo lòng người .

Sau khi nắm quyền, nàng ta không chỉ miễn đi việc thỉnh an hàng ngày của các cung, mà còn rất hào phóng với các phi tần khác, hôm nay ban tặng một tấm lụa, ngày mai ban tặng một bộ trang sức, rõ ràng là dáng vẻ của một tân hậu.

Từ đó, các phi tần đến cung của Hoàng hậu càng ít đi .

Chỉ có ta ngày ngày dẫn Tạ Thừa Ý đến cung của Hoàng hậu hầu bệnh.

“Ngươi không cần phải như vậy đâu .” Hoàng hậu nói : “Lấy lòng Ngu Quý phi còn hữu ích hơn lấy lòng một người sắp c.h.ế.t như ta .”

“Nương nương lại nói lời hồ đồ.” Ta đưa bát t.h.u.ố.c ấm nóng cho Tạ Thừa Càn, đẩy hắn về phía trước : “Đi hầu mẫu hậu ngươi uống t.h.u.ố.c.”

Từ khi hoàng hậu bệnh, ta liền tìm mọi cách để nàng và Tạ Thừa Càn được ở bên nhau nhiều hơn.

Ta có thể cảm nhận được , Hoàng hậu không phải là không thích đứa trẻ này .

Nếu đúng như lời Hoàng hậu nói , thời gian của nàng không còn nhiều, ta không muốn nàng và Tạ Thừa Càn có quá nhiều tiếc nuối.

Tạ Thừa Ý đang nằm bò bên giường chăm chú nhìn Tạ Thừa Càn đút t.h.u.ố.c cho Hoàng hậu, khi hoàng hậu uống hết ngụm t.h.u.ố.c cuối cùng, nó lập tức nhanh tay lẹ mắt chen lên trước Tạ Thừa Càn, đưa kẹo mạch nha trong tay cho Hoàng hậu, cất tiếng nói non nớt: “Mẫu hậu ăn kẹo đi , ăn rồi sẽ không đắng nữa!”

Khóe mắt Hoàng hậu tràn ra ý cười , đợi đến khi ma ma dẫn hai cục bột sữa nhỏ đi đọc sách, nàng mới dịu dàng nói với ta : “Cảm ơn ngươi.”

Ta nhét bình giữ nhiệt vừa được cung nữ đổ nước nóng vào lòng nàng: “Nếu nương nương thật lòng muốn cảm ơn thần thiếp , thì hãy mau ch.óng khỏe lại đi .”

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...