Kẻ Than Khóc/Chương 1C. 1
20px

Mưa axit vào những ngày cuối cùng của thế giới không có màu trong suốt, nó mang một sắc tím than nhớp nháp, đổ xuống mái kính vỡ vụn của trung tâm thương mại Horizon như những tràng cười sặc sụa của t.ử thần.

Tôi ngồi trên tầng thượng của tòa tháp ba mươi tầng, gió rít qua những khe bê tông nứt nẻ, mang theo mùi nồng nặc của thịt thối và thứ rêu mốc tanh tưởi bám đầy trên các bức tường.

Đã ba năm kể từ khi dịch bệnh bùng phát, thế giới này không còn ánh mặt trời, chỉ còn lại một màu xám xịt phủ lên những cái xác biết đi và những kẻ sống sót đang dần đ.á.n.h mất nhân tính.

Tôi tên là Lý Hạ.

Trước khi ngày tận thế ập đến, tôi là một bác sĩ pháp y, người hằng ngày đối mặt với những x.á.c c.h.ế.t để tìm ra sự thật.

Có lẽ vì vậy mà khi thế giới đảo điên, khi người ta gào khét trong hoảng loạn nhìn người thân biến thành quái vật, tôi lại là kẻ bình tĩnh đến đáng sợ.

Tôi biết rõ cấu trúc xương người , biết góc độ nào đ.â.m d.a.o vào hốc mắt sẽ phá hủy đại não nhanh nhất, và biết cách bóp nghẹt lòng trắc ẩn của mình để đổi lấy cơ hội sống sót.

Sự thông minh và sắc sảo của tôi là v.ũ k.h.í giúp tôi tồn tại qua hàng trăm trận càn quét của lũ xác sống, nhưng nó cũng chính là lời nguyền rủa tàn khốc nhất, bởi vì tôi luôn tỉnh táo để tính toán ra xác suất cái c.h.ế.t của người mình yêu.

Lục Hoài đang nằm bên cạnh tôi , hơi thở của anh đứt quãng và yếu ớt như một ngọn nến trước gió.

Anh là một kỹ sư cơ khí, một người đàn ông có đôi mắt sáng và nụ cười ấm áp từng là mặt trời duy nhất trong cuộc đời tăm tối của tôi .

Giờ đây, gương mặt góc cạnh ấy tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, và một vết thương sâu hoắm ở đùi đang rỉ ra thứ dịch màu đen hôi hám.

Anh không bị biến dị, anh chỉ bị nhiễm trùng vết thương sau một trận chiến ác liệt với lũ Kẻ Than Khóc ở tầng dưới để bảo vệ tôi .

Tôi đưa tay vuốt nhẹ những lọn tóc đẫm mồ hôi của Lục Hoài, lòng n.g.ự.c thắt lại nhưng đôi mắt vẫn khô ráo.

Tôi không khóc , từ lâu nước mắt của tôi đã cạn khô cùng với sự sụp đổ của nền văn minh nhân loại.

Tôi thì thầm bên tai anh rằng anh phải cố chịu đựng, tôi sẽ tìm thấy t.h.u.ố.c kháng sinh cho anh .

Lục Hoài khẽ mở mắt, đồng t.ử của anh đã hơi giãn ra , nhưng khi nhìn thấy tôi , anh vẫn cố nở một nụ cười méo mó.

Anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi , giọng khàn đặc như tiếng sỏi cọ xát vào nhau .

Anh bảo tôi đừng đi , dưới đó nguy hiểm lắm, sương mù đang dày lên rồi .

Tôi không trả lời anh .

Sự sắc sảo của một kẻ sống sót cho tôi biết rằng nếu tôi ở lại đây, anh chắc chắn sẽ c.h.ế.t vì suy nội tạng trong vòng mười hai giờ tới.

Nếu tôi xuống tầng hầm, nơi từng là một nhà t.h.u.ố.c lớn của trung tâm thương mại, tôi có 10% cơ hội tìm thấy loại kháng sinh thế hệ mới chưa bị phân hủy và 20% cơ hội sống sót trở về.

10% cơ hội cứu anh là một con số quá thấp đối với một người luôn tôn thờ chủ nghĩa thực tế như tôi , nhưng đối với Lục Hoài, tôi sẵn sàng đ.á.n.h cược cả mạng sống này .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ke-than-khoc/chuong-1.html.]

Tôi đứng dậy, kiểm tra lại trang bị của mình .

Một con d.a.o găm quân y sắc lẹm giắt bên hông, một thanh xà beng bằng thép cứng đeo sau lưng, và chiếc đèn pin đeo đầu đã gần cạn pin.

Tôi nhìn Lục Hoài lần cuối, đắp lại tấm chăn sờn rách cho anh , rồi bước vào cánh cửa thoát hiểm dẫn xuống lòng đất sâu thẳm của tòa nhà.

•0•

Không gian bên trong cầu thang bộ tối đen như mực, thứ ánh sáng duy nhất là ánh đèn pin yếu ớt quét qua những bậc thang loang lổ vết m.á.u khô đen kịt.

Không khí ở đây đặc quánh mùi t.ử khí, lạnh buốt và ẩm ướt.

Tôi bước đi không một tiếng động, đôi ủng da mềm áp sát vào mặt đất, tai tôi căng lên để bắt trọn từng âm thanh nhỏ nhất.

Ở thế giới này , âm thanh chính là kẻ thù, một tiếng bước chân lỗi nhịp, một tiếng ho nhẹ cũng đủ để đ.á.n.h thức hàng trăm con quái vật đang ngủ say trong bóng tối.

Xuống đến tầng mười lăm, tôi dừng lại .

Từ khe cửa hẹp nhìn ra hành lang, tôi thấy ba bóng đen đang vật vờ đi lại .

Đó là những xác sống giai đoạn đầu, cơ thể chúng chưa bị phân hủy hoàn toàn nhưng các khớp xương đã biến dạng, chúng đi lại với những tư thế vặn vẹo, dị hợm.

Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là lũ này , mà là Kẻ Than Khóc.

Đó là những biến dị cấp cao, cơ thể chúng bị một loại nấm ký sinh ăn mòn hoàn toàn khuôn mặt, chỉ để lại một cái miệng khổng lồ đầy răng nhọn và chúng có khả năng bắt chước tiếng người . Chúng sẽ khóc lóc, gào thét tên bạn bằng giọng nói của những người thân yêu nhất của bạn để dụ bạn ra khỏi nơi ẩn nấp.

Tôi ép mình vào góc tường, điều hòa nhịp thở.

Tôi tính toán khoảng cách từ cửa thoát hiểm đến thang máy hỏng là hai mươi mét, nếu tôi đi vòng qua dãy văn phòng cũ, tôi có thể tránh được ba con xác sống kia .

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa, lách người qua khe hẹp. Mọi thứ diễn ra hoàn hảo cho đến khi tôi bước vào văn phòng đầu tiên.

Một mùi thối rữa nồng nặc sộc thẳng vào mũi, dưới chân tôi là một cái xác đã rữa nát, những con giòi béo múp đang bò lổm ngổm.

Tôi vô tình giẫm phải một cây b.út bi trên sàn nhà, tiếng rắc giòn giã vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Ba con xác sống ở hành lang lập tức khựng lại .

Chúng quay ngoắt đầu về phía căn phòng tôi đang đứng , những cái cổ xoay một góc chín mươi độ một cách phi tự nhiên. Chúng gầm gừ, những tiếng kêu khò khè từ cuống họng đầy đờm m.á.u vang lên, rồi chúng lao thẳng về phía tôi với tốc độ kinh hoàng.

Tôi không hoảng loạn.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...