MẠC CHIẾT CHI/Chương 1: 1C. 1: 1
20px

Ta làm Hoàng hậu của Tiêu Hoài Diễn suốt mười năm.

 

Thế nhưng thánh chỉ cuối cùng trước lúc băng hà của hắn lại là đuổi ta về nhà.

 

Trước long sàng bệnh nặng, đế vương đỏ hoe mắt, sai cung nhân dùng trâm vàng rạ.ch lên mặt ta một vết sẹo.

 

“Ngày đó nếu không phải nhà họ Dụ các ngươi bạc đãi Thanh Lan, họa sư vẽ tranh tuyển phi sao có thể cố ý để lại vết sẹo trên bức họa của nàng ấy ?”

 

“Vết thương này là để phạt ngươi vì đã khiến trẫm và nàng ấy bỏ lỡ nhau suốt mười năm.”

 

“Nếu có kiếp sau , trẫm chỉ cần nàng ấy .”

 

Ta bị người trong kinh thành chế giễu là “Hoàng hậu hồi gia”, u uất mà c.h.ế.t.

 

Mở mắt lần nữa, ta vậy mà trở về đúng ngày họa sư đến phủ vẽ tranh tuyển phi.

 

Hai gương mặt tương tự nhau được đặt cạnh nhau , chỉ chờ mực khô rồi niêm phong.

 

Ta sai nha hoàn tìm cách đẩy họa sư đi nơi khác, sau đó cầm b.út mực bên cạnh lên.

 

Ở mặt sau bức họa có vết sẹo trên mặt, ta viết tên mình xuống.

 

1

 

Vài ngày sau , trong cung truyền tin, gọi thứ nữ nhà họ Dụ là Dụ Thanh Lan vào cung diện thánh tham gia tuyển tú.

 

A nương vô cùng khó hiểu, ngay cả phụ thân vốn thiên vị thứ muội hơn ta ngày thường cũng tìm đến hỏi.

 

Dù sao thứ nữ nhập cung, thân phận thấp hơn người khác một bậc, rất khó ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu.

 

“Con và Thanh Lan dung mạo tương tự nhau , bệ hạ chỉ chọn mỗi Thanh Lan, thực sự không có lý nào cả.”

 

“Khoản bạc ta đưa cho con để lo liệu, con đã đưa chưa ?”

 

Việc này vô cùng hệ trọng, phụ thân chuẩn bị cho mỗi nữ nhi trong nhà đến tuổi tuyển tú một phần bạc, đến lúc sẽ theo lệ mà biếu họa sư.

 

Ta gật đầu.

 

Là đích nữ trong nhà, chuyện như vậy dù thế nào ta cũng không quên.

 

“Bệ hạ tuổi trẻ đăng cơ, mắt nhìn hơn người , không bị ai kìm kẹp, lúc chọn phi tần đương nhiên sẽ thuận theo lòng mình .”

 

“Theo thiển kiến của Thanh Lan, nếu trong lòng đã có người , vậy dung mạo ngược lại không còn quá quan trọng nữa.”

 

“Không biết tỷ tỷ có đồng ý không ?”

 

Có lẽ Dụ Thanh Lan đã nhận được tin tức nên đến tìm phụ thân bàn chuyện nhập cung.

 

Nàng ta giống ta đến bảy tám phần, chỉ riêng giữa hàng mày khóe mắt là nhiều thêm vài phần thanh lãnh và cao ngạo.

 

Nghe nàng ta nói vậy , ta lập tức hiểu ra .

 

Chính nàng ta cố ý bảo họa sư để lại vết sẹo trên tranh.

 

Về phần nguyên nhân là gì, ta vẫn chưa có manh mối.

 

Nhưng trong lòng lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Đa tạ ông trời thương xót, cho ta cơ hội làm lại một lần .

 

Không cần tiếp tục bị che mắt, vì sự sủng ái của thiên t.ử và ngôi vị Hoàng hậu mà hao tâm tổn trí.

 

Cuối cùng lại bởi một đạo thánh chỉ mà trở thành trò cười trong miệng thiên hạ.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Hôm nay Dụ Thanh Lan phải vào cung diện thánh, ta thay phụ thân nghĩ ra không ít chủ ý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/mac-chiet-chi/1.html.]

 

Kiếp trước làm phi ba năm, làm Hoàng hậu mười năm, rất nhiều chuyện đã sớm thuộc nằm lòng.

 

Ông không nhận ra điều bất thường, chỉ thở dài rồi vỗ nhẹ lên tay ta .

 

“Thanh Chi, con thường xuyên vào cung hầu hạ Thái hậu, học được quy củ tốt như vậy , lại còn hết lòng giúp đỡ thứ muội , thật là thiệt thòi cho con.”

 

“Bệ hạ chắc là lần đầu tuyển phi nên muốn cố ý chèn ép các thế gia vọng tộc một phen.”

 

“ Nhưng con cứ yên tâm, với địa vị của nhà họ Dụ, sau này đưa con vào cung cũng không phải việc khó.”

 

Ta bất động thanh sắc, không định nói cho ông biết tâm sự của hoàng đế.

 

Kiếp trước , ta giữ đúng bổn phận, năm này qua năm khác, chống đỡ uy nghi của chủ nhân lục cung.

 

Ngay cả nữ nhi tướng quân là Thanh Quý phi, người từng luôn nhìn ta không vừa mắt lúc còn ở khuê phòng, về sau cũng kính ta ba phần.

 

Khi ngồi trên hậu vị, ta không thẹn với lòng, xứng đáng với bốn chữ mẫu nghi thiên hạ.

 

Thế nhưng Tiêu Hoài Diễn lại không quá thân cận với ta .

 

Sau khi thành hôn được một tháng, hắn chỉ đến cung của ta vào ngày mồng Một và ngày Rằm.

 

Ta tự nhủ với bản thân rằng bệ hạ là thiên t.ử, văn võ bá quan và lê dân thiên hạ đều đang nhìn hắn .

 

Hắn là tấm gương của bậc quân t.ử, không thể thất lễ.

 

Mà ta là Hoàng hậu, đương nhiên phải biết cảm thông nhiều hơn.

 

Cho đến ngày thứ muội Thanh Lan xuất giá, ta với tư cách trưởng tỷ tiễn nàng lên kiệu, hắn hiếm hoi gác lại chính sự để ở bên cạnh ta .

 

Đêm đó, lần đầu tiên hắn uống say.

 

Hắn thân mật ôm lấy ta , hết lần này đến lần khác đòi hỏi.

 

Ta rơi nước mắt, nghe từng tiếng “Thanh Thanh” khàn khàn vang bên tai, dịu dàng triền miên đến mức gần như chìm c.h.ế.t trong biển ôn nhu.

 

Hắn khẽ mổ lên môi ta rồi hỏi:

 

“Lúc gả cho ta , nàng cũng vui mừng như vậy sao ?”

 

Ta vốn cho rằng sau khi tận mắt chứng kiến cảnh xuất giá, hắn cuối cùng cũng tỉnh ngộ, cuối cùng cũng nhìn thấy trái tim thiếu nữ đang vì hắn mà đập dưới lớp phượng bào của Hoàng hậu.

 

Dù sao hắn cũng là phu quân của ta , là người sẽ cùng ta đi hết một đời.

 

Ta tuy khắc chế giữ lễ, nhưng cũng không thể hoàn toàn miễn tục.

 

Thấy ta gật đầu, tình ý của hắn lập tức cuộn trào như sóng lớn.

 

Ta ôm c.h.ặ.t lấy hắn , gần như ngất đi , từ đầu đến cuối không dám kêu đau, tưởng rằng đó là toàn bộ tình yêu của hắn dành cho ta .

 

Nào ngờ đâu , đó lại là toàn bộ hận ý của hắn .

 

2

 

Sau đó, quan hệ giữa ta và hắn dịu đi không ít.

 

Đúng lúc có một vị phi tần phạm lỗi , vì không muốn liên lụy gia tộc nên đã chọn tự vẫn.

 

Nhưng hôm ấy , ta vừa hay đã đứng ra cầu tình cho nàng nên định đến gặp nàng.

 

Lúc ta đến nơi, nàng đã thất khiếu chảy m.á.u, trong miệng vẫn không ngừng gọi tên cha mẹ và muội muội ở nhà.

 

C.h.ế.t không nhắm mắt.

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...