Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi siết c.h.ặ.t gấu váy, muốn nói rằng ở thế giới ban đầu, tôi cũng là người đã vượt qua kỳ thi công chức nghìn người qua cây cầu độc mộc.
Tuy lương không cao, nhưng bằng chính sức mình , tôi hoàn toàn có thể tự nuôi sống bản thân .
Tôi đã rất nỗ lực, tôi không phải là một con ký sinh trùng.
Nhưng rốt cuộc tôi chẳng thể nói ra lời nào.
Bởi vì ở nơi này , tôi thực sự là một kẻ ăn bám dựa vào Bùi Diễn nuôi, lại còn chỉ biết gây chuyện vô lý.
Tôi c.ắ.n môi, quay đầu bỏ đi , gần như có thể coi là chạy trốn trối c.h.ế.t.
Hệ thống vẫn còn ở bên tai tôi cảm thán: 【Không hổ là đại nữ chính! Không dựa dẫm vào đàn ông, chỉ dựa vào chính mình . Thảo nào nam chính và phản diện đều thích cô ấy .】
Tôi không nói gì, rũ mắt im lặng.
Chỉ là từ ngày hôm đó trở đi , tôi bắt đầu lén lút tìm việc làm sau lưng Bùi Diễn.
Hệ thống tức điên lên: 【Ký chủ ra ngoài đi làm thì nhiệm vụ phải tính sao đây!】
【 Tôi sẽ không làm lỡ việc đâu .】 Tôi nhỏ giọng phản bác, nhưng ngữ khí lại vô cùng kiên định.
Học vấn quá thấp, lại vì nhiệm vụ của hệ thống nên tôi không thể ở bên ngoài quá lâu.
Chạy vạy ngược xuôi mười mấy nơi, cuối cùng tôi chỉ tìm được một công việc phát tờ rơi.
Một ngày năm mươi tệ, thanh toán theo ngày.
Tôi đứng dưới cái nắng gay gắt, nhét từng tờ rơi vào tay những người qua đường đang vội vã, rồi lại trơ mắt nhìn họ thẳng tay ném tờ rơi vào thùng rác.
Nơi phát tờ rơi cách tiệm sửa xe không xa, tôi thường xuyên có thể nhìn thấy bóng dáng bận rộn của Bùi Diễn ở trong tiệm.
Khương Viện cũng thường xuyên đến tìm anh , hai người đứng cạnh nhau , luôn nói nói cười cười .
Tôi
ở đằng xa lặng lẽ ngắm
nhìn
, chỉ thấy một nơi nào đó trong lòng n.
g.ự.c nghẹn
lại
một cách khó chịu, giống như
bị
nhét một cục bông thấm đẫm nước
vậy
.
Một phút không chú ý, chân tôi bước hụt, loạng choạng lùi một bước về phía lề đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/phan-dien-hinh-nhu-yeu-toi-that-long/6.html.]
Tiếng phanh xe ch.ói tai đột ngột vang lên, một chiếc xe sang màu đen tuyền dừng khựng lại ngay sát bên sườn tôi một cách hiểm hóc.
Tôi sợ đến ngốc luôn rồi , ngồi phịch xuống đất, khuỷu tay đập xuống đau điếng.
Trên xe bước xuống một người đàn ông đeo kính râm, mặc một chiếc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, trông rất phong lưu sến sẩm.
Anh ta tháo kính râm ra , nhìn tôi vài cái, bỗng nhiên bật cười : "Ăn vạ à ?"
Tôi lắc đầu, vội vàng từ dưới đất bò dậy.
Chiếc xe này trông đắt đỏ đến phát sợ, nếu có chỗ nào trầy xước, có bán tôi đi cũng không đền nổi.
"Xin lỗi , là tại tôi đi đứng không nhìn đường."
Người đàn ông bảo không sao , nhưng giây tiếp theo lại đòi phương thức liên lạc của tôi .
Hửm?
Tôi có chút hoang mang, vừa định từ chối thì trong đầu đột nhiên vang lên tiếng thét ch.ói tai đến điên cuồng của hệ thống.
【Đây là nam phụ - Cố Vũ, đối tượng chính thức trong tương lai của ký chủ đấy.】
Tôi ngẩn người .
Trong cốt truyện tiểu thuyết, tôi chính là vì anh ta mà bỏ rơi Bùi Diễn sao ?
9
Về sau , Cố Vũ thường xuyên hẹn tôi ra ngoài, nhưng đều bị tôi từ chối.
Hệ thống nhìn không nổi nữa: 【Ký chủ cứ như thế này thì đến bao giờ nhiệm vụ mới hoàn thành được hả?】
【Nhất định phải làm thế này sao ? Đổi cách khác không được à ?】
【Không được !】 Hệ thống lần này bất ngờ kiên quyết vô cùng.
【Chỉ có ký chủ ngoại tình, phản diện mới buông bỏ được trách nhiệm đạo đức trong lòng, mới có thể không một chút vướng bận gì mà đi theo đuổi nữ chính.】
Chaporia
Bình Luận (0)