20px
7.
Tiêu Dật nhìn cây kim nhọn hoắt đang áp sát lại gần, đặc biệt là khi nghe đến vị trí châm kim ở "mông", da đầu chàng lập tức tê dại, cả người dựng tóc gáy.
Nhậm Băng Đường né tránh kịp thời nhưng mũi tên vẫn sượt qua cánh tay nàng, xé rách một mảng giáp vải, máu tươi đỏ rực lập tức rỉ ra, nhuộm thắm một khoảng áo. Nhìn thấy giọt máu tươi chảy ra trên cánh tay của Nhậm Băng Đường, nụ cười lười nhác, cợt nhả hằng ngày trên khuôn mặt của Tiêu Dật bỗng chốc đông cứng lại. Đôi mắt phượng của chàng trong tích tắc co rút lại, sát khí thâm trầm, lạnh lẽo như cửu u địa ngục bỗng chốc bùng lên, thay thế hoàn toàn cho vẻ nhu nhược thường ngày. Chàng nhìn chằm chằm vào tên thích khách vừa làm tổn thương vợ mình. Dám làm tổn thương người phụ nữ của ta? Các ngươi chán sống thật rồi. Đúng lúc đó, một tên thích khách khác thừa cơ Nhậm Băng Đường đang chống đỡ con lợn rừng, gã áp sát từ phía sau lưng nàng, thanh đoản đao sắc lẹm vung lên, nhắm thẳng vào gáy nàng mà đâm xuống. Nhậm Băng Đường đang ở thế kẹt, hoàn toàn không kịp quay lại đỡ đòn này. Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc đó, Tiêu Dật ngồi trên ngựa khẽ nhấc tay áo lên. Động tác của chàng nhanh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy. Một chiếc trâm bạc nhỏ bé — thực chất là cơ quan ám khí đặc chế của mạng lưới tình báo mật — từ trong tay áo chàng b*n r* với tốc độ sấm sét, xé rách không khí, mang theo nội lực kinh thiên động địa. "Phập!" Chiếc trâm bạc chuẩn xác không lệch một ly găm thẳng vào cổ họng của tên thích khách phía sau lưng Nhậm Băng Đường. Tên thích khách trợn tròn mắt, thanh đoản đao trên tay rơi bộp xuống đất, gã chưa kịp phát ra tiếng kêu nào đã ngã ngửa ra sau, tắt thở ngay lập tức. Nhậm Băng Đường lúc này vừa vặn một kiếm chém gục con lợn rừng, nghe tiếng động phía sau liền quay đầu lại. Nàng chỉ nhìn thấy tên thích khách đã ch ết gục dưới đất, trên cổ cắm một chiếc trâm bạc quen thuộc. Nàng ngơ ngác nhìn chiếc trâm, rồi quay sang nhìn Tiêu Dật. Tiêu Dật lúc này đã nhanh chóng thu hồi sát khí, lập tức khôi phục lại khuôn mặt hoảng sợ hãi hùng, chàng ôm lấy đầu ngựa, toàn thân run rẩy kịch liệt, giọng nói run bần bật như sắp khóc đến nơi: "Vương... Vương phi! Đáng sợ quá! Nàng xem, tên thích khách kia định đâm lén nàng, ta sợ quá nên quăng đại chiếc trâm bạc di vật của mẫu thân mà nàng cài trên tóc ta lúc sáng ra để tự vệ... Không ngờ... không ngờ ta ném bừa mà cũng trúng cổ gã! Ôi mẹ ơi, ta giế t người rồi! Ta sợ máu lắm, Vương phi mau cứu ta với!" Nhậm Băng Đường nhìn khuôn mặt "sợ hãi tột độ" của phu quân, lại nhìn tên thích khách c hết thảm dưới đất. Mặc dù trong lòng nàng dấy lên một tia nghi ngờ về lực đạo của chiếc trâm, nhưng nhìn dáng vẻ yếu ớt, run rẩy như cún con gặp bão của Tiêu Dật, nàng lại tự thuyết phục bản thân rằng chắc là do chàng may mắn ném trúng huyệt hiểm mà thôi. Nàng nén cơn đau ở cánh tay, sải bước đi tới bên cạnh ngựa của chàng, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Tiêu Dật, giọng điệu mềm mỏng hơn hẳn ngày thường: "Vương gia đừng sợ, có ta ở đây rồi. Chàng làm tốt lắm, chàng đã cứu ta một mạng. Mục tiêu hôm nay của chàng... đạt tiêu chuẩn xuất sắc."
Chaporia
Bình Luận (0)