20px
9.
"Không hề, không hề!" Tiêu Dật cuống cuồng giơ tay xin hàng, "Ta thề là ta sợ bản kế hoạch đạt mục tiêu của nàng thật mà! Vận động buổi sáng mệt lắm vương phi ơi!"
Nhờ sự phối hợp nhịp nhàng giữa một Nữ Thống lĩnh Cấm vệ quân kiên cường và một thủ lĩnh tình báo ngầm xuất quỷ nhập thần, toàn bộ mạng lưới gián điệp đã bị nhổ tận gốc chỉ trong một đêm. Hoàng đế bệ hạ ngồi trên ngai vàng, sau khi nghe xong bản báo cáo mật thì vừa kinh hãi vừa vô cùng cảm động. Người rơm rớm nước mắt, ngay lập tức hạ chỉ triệu cả hai vợ chồng Tiêu Dật và Nhậm Băng Đường vào cung điện kiến diện để ban thưởng hậu hĩnh. Hoàng đế định bụng lần này sẽ l*t s*ch cái mác "phế vật" của đứa em trai, phong cho chàng làm Hộ bộ Thượng thư hoặc Đại tướng quân, bắt chàng gánh vác giang sơn cùng mình. Thế nhưng, hoàng huynh tính không bằng đứa em trai thích trốn việc tính. Tại Kim Loan điện, trước mặt bá quan văn võ, Nhậm Băng Đường mặc triều phục trang nghiêm bước vào. Đi bên cạnh nàng là Thất Vương gia Tiêu Dật, nhưng dáng vẻ của chàng lúc này lại vô cùng... ba chấm. Chàng mặc một bộ y phục rộng lùng bùng, sắc mặt trắng bệch, bước đi lảo đảo như thể chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua là có thể ngã gục ngay tại chỗ. Vừa bước tới giữa điện, chưa kịp để Hoàng đế mở lời, Tiêu Dật đã "bạch lạch" một tiếng... nằm lăn ra sàn điện ngọc thạch, bắt đầu ho sù sụ đầy đau đớn: "Khụ... khụ... Hoàng huynh! Thần đệ... thần đệ cung nghênh bệ hạ vạn tuế! Ôi, thần đệ vì giang sơn xã tắc, vì bảo vệ Vương phi trong trận chiến ác liệt ở Nam Uyển mà nguyên khí đã đại thương, lục phủ ngũ tạng suýt chút nữa là nát bấy rồi... Khụ khụ!" Hoàng đế giật giật khóe mắt, nhìn đứa em trai đang diễn sâu một cách thô thiển, liền hắng giọng: "Thất đệ, trẫm thấy vết thương của đệ ngoài một vệt xước nhỏ ở ngón tay ra thì đâu có gì nghiêm trọng? Đệ võ công cái thế, một chiêu đoạt mạng thủ lĩnh sát thủ cơ mà?" Tiêu Dật nghe đến đây liền lập tức run rẩy giơ ngón tay trỏ có vệt xước đã đóng vảy từ ba ngày trước ra, giọng thều thào như sắp lâm chung: "Hoàng huynh nói thế là sai rồi! Vết xước này sâu hoắm, suýt chút nữa là đứt luôn móng tay thiên tài của thần đệ! Hiện tại tay này thần đệ không cầm nổi bút lông, chân không nhấc nổi quá ba tấc, tinh thần khủng hoảng trầm trọng. Thần đệ tự thấy bản thân bất tài vô dụng, hiện tại chỉ có một tâm nguyện duy nhất: xin bệ hạ cho thần đệ được... hưu trí sớm, tước bỏ mọi chức vụ ngầm, về phủ dưỡng thương!" Hoàng đế cạn lời, quay sang nhìn Nhậm Băng Đường với ánh mắt cầu cứu: "Nhậm Thống lĩnh, ngươi là người quản lý vương phủ, ngươi thấy thế nào? Trẫm đang định phong chức Đại quan cho phu quân của ngươi cơ mà." Nhậm Băng Đường đứng bên cạnh nhìn phu quân của mình đang lăn lộn ăn vạ dưới đất, khóe môi nàng khẽ nhếch lên. Thay vì khuyên bảo chồng tiến thủ như trước đây, nàng lại dứt khoát rút cuốn sổ quen thuộc từ trong ngực áo ra, quỳ một gối xuống, nghiêm túc tâu lớn: "Bệ hạ minh triết! Thần mạn phép tâu bẩm, Thất Vương gia có thể chất thật sự quá yếu ớt, tâm lý lại mỏng manh như cánh ve. Tay xước một vết nhỏ bằng hạt gạo mà chàng đã khóc lóc, ăn vạ bắt thần dỗ dành suốt ba ngày ba đêm không ngủ. Kẻ có hiệu suất làm việc kém cỏi, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện trốn việc như chàng nếu vào triều sẽ làm loãng bộ máy quan trường của bệ hạ. Vì vậy, thần khẩn cầu bệ hạ thu hồi hết mọi chức sắc của chàng, ban sớ cho chàng nghỉ hưu sớm, để thần mang chàng về phủ tiếp tục... rèn luyện thể lực thêm ba năm! Thần hứa sẽ giám sát chàng thật nghiêm khắc!"
Chaporia
Bình Luận (0)