20px
2.
Ta dừng việc trên tay, ngẩng đầu nhìn hắn: "Bùi Triệt, ngươi suốt ngày lượn lờ trong quân doanh, chính là để tìm ta gây sự hả?".
Bùi Triệt như bị dẫm phải đuôi, thốt ra luôn: "Ta từ năm tám tuổi đã chép bài tập của nàng ấy, chữ của nàng ấy xấu đến kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu! Có thành tro ta cũng nhận ra!". Lời vừa dứt, không khí bỗng nhiên yên tĩnh. Ta trợn tròn mắt: "Ngươi chép bài tập của ta?!". Vành tai Bùi Triệt đỏ lên với tốc độ mắt thường cũng thấy được. Hắn mạnh bạo phất tay áo, quay người đi luôn: "Ta còn chưa truy cứu ngươi đâu! 10 câu sai mất 5 câu, ta còn phải cố ý chép sai 3 câu. Cha ta suýt chút nữa đánh nát mông ta rồi!". "Bùi Triệt!". "Ngươi nói cho rõ ràng xem! Có giỏi thì đừng có chạy!". Ta vừa đuổi theo hai bước, sực nhớ ra đống thư là quan trọng hơn, vội vàng thu dọn lại. Tống Tầm từ trong trướng đi ra, thấy ta ngồi dưới đất. "Sao thế?". "Không sao.". Ta nhét thư cho huynh ấy: "Thư của nương đấy, nhớ đọc nhé.". Tống Tầm đón lấy, ánh mắt lại rơi trên mặt ta: "Mặt muội đỏ quá.". "Tức mà ra đấy.". Ta nghiến răng nghiến lợi: "Bị cái tên đạo nhái vô liêm sỉ nào đó chọc tức ch ết đi được.". Mắt Tống Tầm thoáng qua một tia cười: "Bùi thế tử?". "Ngoài hắn ra thì còn ai vào đây nữa!". Ta dậm chân: "Huynh xem, trên đời sao lại có hạng người vô liêm sỉ như thế? Từ nhỏ đã chép bài của muội, mà còn dám mặt dày suốt ngày gây gổ với muội? Hắn lấy đâu ra cái tự tin đó chứ?!". Tống Tầm nhẹ nhàng vỗ vai ta: "Vào trong uống chén trà cho hạ hỏa đi.". Ta đi theo huynh ấy vào trong, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm: "Đợi muội về sẽ lật lại nợ cũ, từ năm tám tuổi đến mười tám tuổi, tất cả những chuyện mất mặt của hắn muội đều nhớ rõ hết! Muội sẽ dán cáo thị khắp cả kinh thành luôn!". Đêm đó, ta mơ thấy một giấc mơ. Trong mơ là Bùi Triệt năm tám tuổi, bám trên đầu tường nhà ta, dáng vẻ đáng thương nói: "Triệu Thiên Thiên, bài tập cho ta mượn chép chút đi, không thì cha ta đánh c hết ta mất.". Ta như bị ma xui quỷ khiến đưa qua cho hắn. Cái dáng vẻ mắt sáng rỡ lên của hắn, trông chẳng khác gì một con mèo nhỏ trộm được cá. Bùi Triệt trốn ta suốt ba ngày. Nhưng ta cũng chẳng rảnh trí mà để ý đến hắn. Hai ngày trước, khi Tống Tầm lên núi cứu dân làng đã khiến vết thương cũ tái phát, vết sẹo ở xương bả vai lại nứt ra rồi. "Đừng cử động." Ta ấn vai huynh ấy lại khi huynh ấy định né tránh: "Thuốc vẫn chưa bôi xong đâu." Tống Tầm cứng đờ người: "Thật ra có thể để quân y..." "Quân y sao mà tỉ mỉ bằng muội được."
Ta lấy cao dược, cẩn thận từng chút một bôi lên vết thương: "Nương nói rồi, vết thương này của huynh là do hồi ở biên quan để lại, phải chăm sóc cho thật tốt, nếu không trời mưa trời gió là đau lắm đấy." Tống Tầm không nói gì nữa, mặc cho ta "xử lý".
Chaporia
Bình Luận (0)