20px
8.
Lúc tỉnh dậy vào ngày hôm sau, thái dương giật thình thịch đau nhức.
"Bùi Triệt!" Ta đỏ mặt đấm vào lưng hắn: "Ngươi có thấy mất mặt không hả!" "Ta chỉ có chút tiền đồ này thôi!" Hắn buông ta ra, quay người hướng lên trời gào lớn: "Triệu Thiên Thiên là em gái ruột của Tống Tầm!!" Tiếng hét vang vọng khắp cả doanh trại. Binh sĩ ngơ ngác nhìn nhau, rồi bùng nổ một tràng reo hò vang tận mây xanh! "Chúc mừng tướng quân! Chúc mừng Triệu tiểu thư!" "Anh em đoàn viên! Đại hỉ sự, đại hỉ sự!" Trong tiếng hoan hô, Bùi Triệt quay đầu nhìn ta. Ánh nắng rơi vào mắt hắn, khóe miệng hắn nhếch lên rạng rỡ.
Bùi Triệt giống như biến thành một người khác. Trời chưa sáng đã túc trực ngoài trướng của ta, tay bưng bát cháo: "Thiên Thiên! Mau ăn lúc còn nóng này!" Lúc ta luyện tên thì hắn ở bên cạnh lải nhải: "Cổ tay hạ thấp xuống ba phân nữa... Đây! Cứ như thế này này!" Thậm chí lúc ta nhờ Tống Tầm chạy vặt, hắn cũng tranh làm bằng được: "Để ta đi cho! Huynh ấy vết thương vẫn chưa lành hẳn đâu!" Ta dở khóc dở cười: "Bùi Triệt, ngươi có bệnh à?" Hắn ghé sát tai ta, hơi thở nóng hổi phả vào: "Có bệnh đấy, chỉ có nàng mới chữa được thôi." Mặt ta đỏ bừng, đẩy hắn ra: "Cút đi cho rảnh nợ." Buổi tập luyện toàn quân kết thúc, Bùi Triệt đột ngột nhảy lên đài cao. "Toàn thể — im lặng!" Giọng hắn hào sảng, toàn trường lập tức lặng ngắt như tờ. Dưới sự chú ý của hàng ngàn đôi mắt. Hắn đi đến trước mặt ta, quỳ một gối xuống. "Triệu Thiên Thiên." Hắn ngước mặt lên, màu mắt rực cháy: "Bao nhiêu năm qua, ta luôn muốn thắng nàng một lần." "Tỷ võ, ta thua." "Văn thí, ta thua." "Đấu khẩu, ta cũng thua." "Ta luôn nghĩ rằng, chỉ cần thắng nàng một lần, ta mới thấy dễ chịu." Hắn dừng lại một chút: "Nhưng đến bây giờ ta mới nhận ra, điều ta sợ nhất không phải là thua nàng." "Mà là..." "Để mất nàng vào tay người khác. Nàng có nguyện ý thích ta không?" Tiếng hò reo, tiếng huýt sáo vang dội cả một vùng. Mặt ta nóng đến mức có thể chiên được trứng gà: "Ngươi... ngươi đứng lên trước đã!" "Vậy là nàng đồng ý rồi?" "Để ta xem xét đã!" "Xem xét bao lâu?" Đầu óc ta nóng bừng: "Cả đời!" Mắt Bùi Triệt sáng rực lên: "Được! Vậy thì cả đời!" Hắn mạnh bạo đứng dậy bế thốc ta lên, xoay mấy vòng giữa quân doanh: "Triệu Thiên Thiên! Nàng đồng ý rồi nhé!" "Ta không có! Thả ta xuống!" "Không thả! Cả đời này cũng không thả!" Tống Tầm và Ôn Ngọc Minh đứng sóng đôi dưới đài. "Người có tình cuối cùng cũng thành thân thuộc." Tống Tầm gật đầu, nắm lấy tay nàng. Ôn Ngọc Minh đỏ mặt, nhưng không hề rụt tay lại. Ngày khải hoàn về kinh, trời quang mây tạnh. Bốn người chúng ta cưỡi ngựa đi song hành. Bùi Triệt ghé sát ta, nhỏ giọng hỏi: "Khi nào thì..." Ta nhướng mày: "Khi nào thì cái gì?" "Gả cho ta chứ." "Ta đồng ý hồi nào?" "Hôm đó ở sân tập nàng đã bảo —" "Ta chưa nói nhé!" "Ta không quan tâm." Hắn giở trò vô lại: "Dù sao nàng cũng nói cả đời rồi, ta nghe thấy hết rồi." Ta bật cười, ghì dây cương: "Muốn cưới ta cũng được, phải ước pháp tam chương." "Ba trăm chương cũng chiều nàng hết." "Thứ nhất, sau này chuyện gì cũng phải để ta thắng." Khóe miệng hắn giật giật: "Thành giao!" "Thứ hai, không được ghen tuông vớ vẩn với anh trai ta nữa." "Ta sẽ cố gắng." "Thứ ba." Ta quay người nhìn sâu vào mắt hắn, ý cười tràn đầy: "Cả đời này, chỉ được phép thích một mình ta." Bùi Triệt cười vang sảng khoái, làm chim chóc trong rừng kinh động bay tán loạn. Hắn rướn người kéo ta sang ngựa của mình, ôm chặt vào lòng. "Triệu Thiên Thiên." Hơi thở ấm áp phả bên vành tai: "Nàng từ lâu đã là duy nhất của ta rồi." Phía trước, Tống Tầm và Ôn Ngọc Minh nhìn nhau mỉm cười. Ánh hoàng hôn kéo dài bốn bóng người, dần dần hòa làm một thành một dải màu ấm áp không thể tách rời. Giống như có những duyên phận, dù trắc trở đi đường vòng thật xa. Cuối cùng vẫn sẽ đan chặt lấy nhau, không bao giờ bỏ lỡ nữa. [HOÀN]
Chaporia
Bình Luận (0)