Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lần Nam hạ vừa rồi của Bắc Yên sở dĩ có thể liên tiếp công phá ba cửa ải.
Không thể tách rời khỏi quá trình tích lũy tin tức suốt 10 năm ấy .
Cái c.h.ế.t của đại ca.
Những tướng sĩ t.ử trận nơi Nhạn Môn quan.
Những thành trì và thôn xóm bị vó ngựa Bắc Yên giày xéo.
Đều có liên quan tới những bức thư đó.
Minh Dao cấu kết với mật thám Bắc Yên.
Chứng cứ xác thực.
Dù sự việc đã xảy ra từ nhiều năm trước .
Nhưng tội không thể dung thứ.
Ba ngày tiếp theo.
Phụ thân liên tiếp dâng ba đạo thỉnh tội sớ.
Nhưng cả ba đều bị hoàng thượng giữ lại , không phê chuẩn.
Trong suốt ba ngày ấy .
Ta chưa từng tới gặp hoàng thượng.
Vẫn như thường lệ xử lý cung vụ.
Vẫn như thường lệ hỏi han việc học của Thái t.ử.
Vẫn như thường lệ mỗi sáng tới Từ Ninh cung thỉnh an Thái hậu.
Xuân Hòa đỏ hoe mắt hỏi ta :
“Nương nương, người không lo sao ?”
“Lo thì có ích gì?”
Ta chỉ đáp như vậy .
Đến ngày thứ tư.
Thánh chỉ của hoàng thượng được ban xuống.
Minh Dao thông đồng với địch quốc.
Tội không thể tha.
Niệm tình nàng đã qua đời, miễn hình phạt quật xác.
Tước bỏ toàn bộ phong hào và cáo mệnh.
Lâm Dương Công Minh Sùng Viễn dạy con không nghiêm.
Theo luật vốn phải liên đới chịu tội.
Nhưng xét thấy phụ t.ử trung dũng, công lao hiển hách.
Chỉ giáng tước một bậc.
Tiếp tục lưu lại Tây Bắc phục vụ quân vụ.
Minh Cẩn trung liệt vì nước.
Truy phong Trung Vũ Hầu.
Được phối hưởng Thái Miếu.
Minh Du tiếp nhận chức trách của phụ thân .
Trấn thủ Nhạn Môn quan.
Ngoài Minh Dao ra .
Người trong Minh thị nhất tộc đều không bị truy cứu.
Khi thánh chỉ được tuyên đọc xong.
Cả triều văn võ đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Kết quả này ...
Khoan dung hơn rất nhiều so với tưởng tượng của mọi người .
Giữ lại Minh gia.
Chỉ trừng trị kẻ phạm tội.
18
Ta tới Càn Thanh cung tạ ân.
Hoàng thượng đang ngồi sau ngự án phê tấu chương.
Nghe nội thị bẩm báo.
Ngài chỉ nói hai chữ:
“Vào đi .”
Khi ta bước vào .
Ngài vẫn không ngẩng đầu.
Ngòi b.út lướt nhanh trên mặt giấy.
Chu sa kéo thành một vệt dài đỏ thẫm.
Tựa như một vết thương mới.
“Thần thiếp khấu tạ thánh ân của hoàng thượng.”
Ngài đặt b.út xuống.
Bước từ sau ngự án đi ra .
Đích thân đỡ ta dậy.
“Trẫm không liên lụy Minh gia.”
Ngài nhìn ta .
“Nàng có biết vì sao không ?”
“Bởi vì Minh gia vẫn còn hữu dụng.”
Ta bình tĩnh đáp.
“Phụ thân và nhị ca vẫn phải thay hoàng thượng trấn giữ Tây Bắc.”
Ngài nhìn ta một cái.
“Đó chỉ là một phần.”
“Vậy phần còn lại là gì?”
“Là nàng.”
“Là thần thiếp ?”
Ngài xoay người .
Nhìn về phía bức hoành phi “Chính Đại Quang Minh” treo trên cao.
“Minh Ngọc.”
“Trẫm đăng cơ 12 năm.”
“Nữ nhân trong hậu cung tới rồi đi .”
“Có người ngay cả khuôn mặt trẫm cũng không nhớ rõ.”
“Có người là quân cờ do gia tộc đưa vào .”
“Có người là lễ vật thần t.ử dâng lên để lấy lòng.”
“Có người vì muốn sinh hoàng t.ử.”
“Có người vì muốn tranh sủng.”
Ngài ngừng lại .
Giọng nói dần thấp xuống:
“Chỉ
có
nàng.
..”
“Ngay từ đầu đã chưa từng cầu xin trẫm điều gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/de-tam-va-ta/chuong-10.html.]
Ta lặng im.
“Nàng không cầu sủng.”
“Không cầu con.”
“Không cầu trẫm ban quan tiến tước cho nhà mẹ đẻ.”
“Nàng thay trẫm đỡ tên.”
“Thay trẫm nuôi dạy Thái t.ử.”
“Thay trẫm quản lý hậu cung.”
“Thậm chí thay trẫm xử lý chuyện của tỷ tỷ mình .”
“Nàng đã làm mọi việc thay trẫm.”
“Thế nhưng...”
Ngài nhìn thẳng vào mắt ta :
“Ngay cả một câu mềm lòng, nàng cũng chưa từng nói với trẫm.”
Ngài bước tới trước mặt ta .
Khoảng cách gần đến mức ta có thể nhìn rõ từng sợi tóc bạc nơi thái dương:
“Nếu năm đó nhập cung là Minh Dao.”
“Có lẽ trẫm đã sớm chán ghét nàng ta .”
“ Nhưng người nhập cung lại là nàng.”
“Lúc phong nàng làm Thục phi.”
“Là vì áy náy.”
“Lúc nâng nàng lên Quý phi.”
“Là vì công lao.”
Ngài dừng lại .
Rất lâu.
Rồi mới khẽ nói :
“ Nhưng lập nàng làm Hoàng hậu...”
“Là bởi trẫm muốn nàng đứng bên cạnh mình .”
“Hoàng thượng...”
Ta vô thức mở miệng.
“Để trẫm nói hết.”
Ngài giơ tay ngăn lại .
“Những lời này , trẫm đã giữ trong lòng 10 năm.”
“Hôm nay hãy để trẫm nói hết.”
Ngài hít sâu một hơi :
“Trẫm biết trong lòng nàng không có trẫm.”
“Ngay từ ngày đầu tiên nhập cung đã không có .”
“Đối với nàng, chức vị Hoàng hậu chỉ là một công việc.”
“Còn trẫm... chỉ là một người cần được hầu hạ.”
“Nàng làm mọi thứ hoàn mỹ không chút sai sót.”
“Thiên hạ không ai có thể bắt lỗi nàng.”
“ Nhưng nàng chưa từng thật sự vui vẻ.”
“Trẫm biết .”
“Cả đời này ...”
“...Trẫm cũng không thể bước vào vị trí ấy trong lòng nàng.”
Ở câu cuối cùng.
Giọng ngài khẽ run lên.
Tựa như dây cung bị kéo căng quá lâu.
Cuối cùng cũng buông lỏng một chút:
“ Nhưng trẫm vẫn lập nàng.”
“Bởi vì...”
“...Trẫm cam tâm tình nguyện.”
Ta đứng yên tại chỗ.
Cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại .
Không nói nổi một lời.
Ngài khẽ cười .
“Nàng không cần giải thích.”
“Nàng là Hoàng hậu.”
“Trẫm là Hoàng đế.”
“Như vậy là đủ rồi .”
Ngài quay trở lại ngự án.
Cầm b.út lên lần nữa.
“Lui xuống đi .”
“Chuyện của Minh gia đến đây chấm dứt.”
“Thần thiếp tạ ơn hoàng thượng.”
Khi ta bước ra khỏi Càn Thanh cung.
Bầu trời đã tối hẳn.
Xuân Hòa cầm đèn l.ồ.ng đi phía trước dẫn đường.
Đi được một quãng rất xa.
Nàng bỗng quay đầu nhìn ta :
“Nương nương...”
“Người khóc rồi .”
Rùa
Ta đưa tay chạm lên mặt mình .
Đầu ngón tay là một mảng lạnh buốt, ẩm ướt.
Lúc ấy ta mới biết .
Thì ra mình thật sự đã rơi nước mắt.
19
Sáng sớm ngày hôm sau , Càn Thanh cung truyền xuống thánh chỉ.
Khôi phục tước vị Lâm Dương Công cho Minh gia.
Khi phụ thân nhận được thánh chỉ ở Tây Bắc, người đã rơi lệ.
Đứng giữa quân doanh, hướng về phía kinh thành dập đầu ba cái thật mạnh.
Tin tức truyền tới Khôn Ninh cung.
Lúc ấy Thái t.ử Thừa Giác đang gối đầu lên đầu gối ta , ê a đọc thuộc [Tư Trị Thông Giám].
Nó đã 11 tuổi.
Dáng người lớn rất nhanh.
Chiều cao gần chạm tới vai ta .
“Mẫu hậu.”
Chaporia
Bình Luận (0)