Thái t.ử say đến mức bất tỉnh nhân sự, lẩm bẩm gọi một tiếng: "A Hi."
Mọi người xung quanh đều đồng loạt nhìn về phía chúng ta .
Trong buổi yến tiệc hôm nay, chỉ có ta và biểu tỷ là trong tên có chữ "Hi".
Trước khi Hoàng hậu kịp lên tiếng, biểu tỷ đã lỡ tay làm đổ chén trà , gương mặt hiện rõ vẻ hoang mang lo sợ vì sắp bị vạch trần.
Nhìn thấy vậy , ta liền hiểu ra ngay, biểu tỷ cũng sống lại rồi .
Kiếp trước , người lộ ra vẻ bất thường chính là ta .
Nhật Nguyệt
Hoàng hậu thuận nước đẩy thuyền, lập tức ban hôn cho chúng ta .
Trước mặt người ngoài, ta là vị Thái t.ử phi vẻ vang vô cùng.
Nhưng sau lưng, Thái t.ử lại sỉ nhục ta là kẻ lòng dạ mưu mô, thấy sang bắt quàng làm họ.
Ta khẽ cúi người về phía trước , lau vết trà đổ cho biểu tỷ.
Mu bàn tay phải đưa ra của ta có một vết sẹo dài màu đỏ gớm ghiếc.
Thái t.ử phi tương lai phải là người dung mạo đoan trang, thân thể không tì vết.
Ánh mắt Hoàng hậu vượt qua ta , dừng lại trên người biểu tỷ. Bà mỉm cười giơ tay vẫy: "Lại đây, ngươi là tiểu thư nhà ai, sao bổn cung chưa từng thấy bao giờ?"
Biểu tỷ nở nụ cười đứng dậy, từ tốn đi đến trước mặt Hoàng hậu hành lễ:
"Bẩm nương nương, thần nữ là Tống Hỷ An, gia phụ là Thái bộc tự thừa."
Chức quan chính lục phẩm này , đặt giữa một phòng đầy rẫy những gia tộc hiển hách quyền quý thì thật sự chẳng thấm tháp vào đâu .
Nụ cười trên môi Hoàng hậu nhạt đi vài phần, bà khẽ gật đầu:
"Trách không được nhìn thấy lạ mặt, lại gần đây chút, để bổn cung nhìn cho kỹ nào."
Ta lặng lẽ nhìn chằm chằm vào lư hương trước mặt.
Ngắm nhìn làn khói màu xám xanh xoay vần từng luồng ẩn hiện rồi tan biến vào hư không .
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này , sở thích để g.i.ế.c thời gian của ta luôn chỉ có một thứ ấy .
Ta vốn không thích tham gia tiệc tùng, nhưng Hoàng hậu đã gửi thiếp mời, các quý nữ trong kinh thành đều đến đông đủ, ta tự nhiên không thể khước từ.
Kiếp trước khi đang thẫn thờ, ta bỗng nghe thấy tên mình .
Biểu tỷ âm thầm huých ta một cái, ra hiệu cho ta hoàn hồn.
Biết được tên nhỏ của mình đang được Thái t.ử lẩm bẩm gọi tên, lòng ta run lên một hồi, lỡ tay làm đổ chén trà .
Tên của ta và biểu tỷ tuy đồng âm nhưng lại khác chữ.
Ta tên là Thẩm Niệm Hi.
Nàng tên là Tống Hỷ An.
Người lớn trong nhà để phân biệt hai đứa, liền gọi ta là A Hi, gọi nàng là An An.
Hoàng hậu thấy cảnh đó thì nụ cười càng sâu hơn, ngay lập tức lên tiếng ban hôn cho chúng ta .
Ta cúi đầu, vẻ thẹn thùng lan từ vành tai xuống tận cổ.
Sau khi về nhà, ta an tâm chờ gả, trong lòng tràn ngập niềm hoan hỷ.
Ngày kiệu hoa của Thái t.ử phi rước vào Đông cung, khắp kinh thành rộn rã tiếng pháo hoa, mười dặm hồng sính lễ rực rỡ nhuộm đỏ cả con phố Chu Tước.
Ta ngồi trên giường hỷ, suy nghĩ xem nên bày tỏ với Triệu An thế nào về việc ta chính là người bấy lâu nay vẫn trao đổi thư từ với hắn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuyet-lac-mai-khai-vua-van-gap-chang/1.html.]
Triệu An đến rất muộn, khi nến hỷ sắp cháy lụi hắn mới bước vào .
Hắn lạnh lùng hất khăn trùm đầu của ta lên rồi vội vã rời đi , chẳng thèm để lại cho ta lấy nửa ánh mắt.
Kẻ hầu người hạ trong cung vốn có tài nhìn gió đổi hướng rất nhanh. Thái t.ử đã ghét bỏ ta thì ngày tháng của ta tự nhiên chẳng hề dễ chịu.
Mùa đông than sưởi
được
chia
vừa
muộn
vừa
ít, mùa hè đá lạnh mãi mới đến lượt
ta
.
Năm ấy ta tự đi nhận than, trên đường về thì chạm mặt Triệu An.
Sau khi thành hôn, ta bị đẩy vào phủ viện hẻo lánh nhất.
Mỗi lần đến tìm hắn , ta đều bị thị vệ canh cửa dùng lý do hắn đang bận rộn chính sự để khuyên khéo quay về.
Từ đằng xa nhìn thoáng qua một cái, ánh mắt hắn tràn ngập sự chán ghét và khó chịu, như thể ta là thứ tai họa hồng thủy.
Thế nhưng trong những bức thư, hắn lại xem ta như tri kỷ. Chúng ta bàn chuyện gió trăng, bàn chuyện dân sinh, bàn chuyện gia đình thiên hạ, từng chữ từng câu đều là tấm chân tình nóng bỏng.
Hắn từng nói với ta , sau này sẽ đích thân đến cửa cầu cưới ta .
Ta ôm bức thư, thẹn thùng đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần .
Ở nhà ta cũng là tiểu thư lá ngọc cành vàng, được nuông chiều từ bé, cơm bưng nước rót tận nơi, tự nhiên không chịu nổi khổ cực thế này .
Để thay đổi tình cảnh hiện tại, ta mặc kệ sự ngăn cản của ma ma tổng quản, chặn kiệu của hắn lại giữa một đêm mưa gió.
Quỳ trong vũng bùn bẩn thỉu, ta ngẩng đầu lên, đọc vanh vách từng câu mật ngữ mà chúng ta vốn quen thuộc cho hắn nghe .
Sau khi thành hôn, dù chúng ta không gặp nhau nhiều, nhưng mỗi tháng ba bức thư vẫn đều đặn gửi đi không đổi.
Triệu An vén rèm kiệu lên, từ trên cao nhìn xuống ta , khóe môi nở một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn: "Người đâu , đưa Thái t.ử phi vào đại lao để tự suy ngẫm."
Trong đại lao vừa lạnh vừa ẩm ướt, lũ chuột chạy qua chạy lại ngay dưới chân ta , nhưng ta chẳng có nơi nào để trốn.
Ta bị các ma ma giữ c.h.ặ.t lấy, người thợ xăm dùng kim châm khắc lên cổ tay ta một chữ "Đạo" (Trộm).
Trong lúc mơ màng, ta cuối cùng đã hiểu ra tất cả.
Triệu An cho rằng ta đã trộm thư của người khác, rồi dùng mưu kế nhận vơ mình là người trong mộng mà hắn nhắc đến tại tiệc xuân năm ấy để Hoàng hậu ban hôn.
Ta không muốn bị hiểu lầm.
Sau khi bước ra khỏi đại lao, ta mang theo thân xác đang sốt cao không dứt đến tìm hắn .
Ta bẻ một cành mai đang nở rực rỡ cài lên bức thư, cùng đưa cho tên thị vệ canh giữ trước cửa thư phòng, cầu xin hắn chuyển cho Triệu An.
Chỉ cần nhìn một cái là đủ, nét chữ của ta là do ta tự sáng tạo ra , ngoài những người thân cận bên cạnh ngày đêm thì không ai có thể bắt chước được .
Lần này Triệu An đã cho ta vào .
Nhưng nỗi lòng vừa mới buông xuống chưa kịp nhẹ nhõm đã bị cái tát của hắn đ.á.n.h cho tan nát.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu.
"Ngươi thèm khát đến mức ấy sao ? A Hi xương cốt còn chưa lạnh, ngươi đã vội vàng chiếm đoạt đồ vật của nàng làm của riêng rồi !"
Ta ngã nhào lên bàn sách, chưa kịp biện bạch câu nào đã bị hắn thô bạo lật người lại .
Đêm động phòng hoa chúc thực sự của ta , chính là trải qua trên chiếc bàn sách này .
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống những bức thư mà chúng ta từng qua lại trước kia .
Hắn như muốn trừng phạt mà c.ắ.n xé da thịt trên cổ ta , nói với ta rất nhiều, rất nhiều điều.
Hóa ra , ngày đại hôn ấy hắn đến muộn như vậy .
Là vì biểu tỷ đã cầm những bức thư ta để quên ở nhà đến tìm hắn , dùng thân phận người trong thư để dốc bầu tâm sự với hắn .
Nàng biết ta mạo danh thay thế, nhưng vì mối thâm giao giữa hai nhà Thẩm - Tống, nàng đành phải nuốt ngược uất ức vào trong. Nàng không dám tranh không dám giành, chỉ đành trốn trong bóng tối làm một người tri kỷ đứng sau lưng hắn .
Chaporia
Bình Luận (0)