Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi nhìn chằm chằm vào dấu chấm than màu đỏ ch.ói mắt, dòng suy nghĩ có chút trôi dạt.

Hai tháng trước , Titanic được chiếu lại . Tôi hào hứng mua hai vé xem phim, hẹn Giang Hủ cùng đi xem.

Tôi đợi anh ta cả một ngày trước cửa rạp chiếu phim, nhưng anh ta bặt vô âm tín. Mãi đến ngày hôm sau đến căn hộ chặn đường, tôi mới gặp được người :

"Giang Lộ có một cuộc thi piano rất quan trọng, anh đưa con bé đi thi rồi ."

Anh ta nhìn đôi mắt hơi hoe đỏ của tôi , lạnh lùng trách móc:

"Lần sau không liên lạc được với anh thì đừng gọi nhiều cuộc như thế, hôm qua suýt nữa đã làm ảnh hưởng đến cuộc thi piano của Giang Lộ."

Tôi lại nhớ, có lẽ vì hôm đó tôi khóc quá bi thương.

Để bù đắp cho việc lỡ hẹn với tôi , Giang Hủ đồng ý đi cùng tôi đến một ngôi chùa rất linh thiêng để cầu duyên.

Trên đường đi Giang Lộ lại gọi điện, nói rằng ở bệnh viện khám sức khỏe rất sợ hãi. Giang Hủ thẳng thừng bỏ tôi lại , bắt taxi tới bệnh viện, anh ta bảo: 

"Từ nhỏ Giang Lộ đã sợ tiêm với lấy m.á.u, anh phải đến đi cùng con bé."

Trên đường lủi thủi về một mình , tôi lướt thấy trang cá nhân của Giang Lộ.

Cô ta khoe tờ kết quả khám sức khỏe và một sợi lắc tay đính kim cương:

"Để dỗ mình đi lấy m.á.u, anh trai đã chi số tiền lớn mua cho mình sợi dây chuyền mình thích từ lâu lắm rồi !"

Mà cách đây không lâu, tôi vừa chia sẻ bài viết bốc thăm trúng thưởng sợi lắc tay này trên trang cá nhân.

Lúc đó Giang Lộ còn bình luận bên dưới : 

[Em cũng thích cái này lắm, nhưng chắc em không cần phải dựa vào cái trò bốc thăm trúng thưởng xác suất nhỏ nhoi này đâu .]

Quả thật, những gì cô ta thích, Giang Hủ đều sẽ thỏa mãn cô ta .

5

Sau lần quay lại này , Giang Hủ dường như cảm nhận được sự xa cách của tôi , mấy ngày nay anh ta tỉ mỉ chu đáo đến tận cùng.

Anh ta bắt đầu học nấu ăn cho tôi , đưa đón tôi đi học. Còn đặc biệt dẫn tôi đi xem những chương trình hài kịch mà trước đây anh ta chẳng bao giờ thích xem, mua bánh bao nhỏ Vượng T.ử màu trắng đen, chỉ để chơi "cờ caro kỹ năng" cùng tôi .

Thậm chí còn mua một chiếc máy ảnh, học cách căn bố cục và nhiếp ảnh, chỉ để chụp cho tôi những bức ảnh thật đẹp .

Một Giang Hủ trước nay chỉ lạnh lùng tiến về phía trước , lại có lúc chịu dừng bước, mỉm cười chờ tôi .

Điều kỳ lạ hơn là, tôi bắt đầu ghét sự dịu dàng của anh ta , ghét cả những đụng chạm của anh ta . Thậm chí, chán ghét luôn cả sự tồn tại của anh ta .

Đúng ngày sinh nhật tôi , Giang Hủ bao trọn một phòng riêng rất lớn, mời rất nhiều bạn bè và bạn học tới ăn uống.

Đương nhiên, Giang Lộ cũng không mời mà đến.

"Sao em lại đến đây?" 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hinh-nhu-toi-khong-con-yeu-anh-nua/chuong-3.html.]

Giang Hủ hơi nhíu mày, có chút căng thẳng nhìn về phía tôi , sau đó ra lệnh đuổi khách với Giang Lộ.

Giang Lộ dường như đã cất công ăn diện cẩn thận, lớp trang điểm nhã nhặn nhưng không kém phần sắc sảo, cô ta nhướng mày: 

"Em đến với tư cách là người nhà được mời tới."

"Anh không hề mời em." 

Giọng Giang Hủ rất lạnh.

Giang Lộ chỉ lấy tay che miệng cười cười , không nói gì thêm. Bình thản đi tới bên cạnh một người anh em tốt của Giang Hủ, nắm lấy tay cậu ta rồi lắc lắc trước mặt Giang Hủ.

Ý tứ không cần nói cũng hiểu.

Cậu nam sinh kia đỏ mặt, nói một cách sảng khoái với Giang Hủ: 

"Anh, từ nay Lộ Lộ giao cho em chăm sóc nhé!"

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều gửi lời chúc phúc đến bọn họ. Chỉ có Giang Hủ mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm vào hai người kia , lực siết c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi ngày càng mạnh.

Tôi vung mạnh hất tay anh ta ra , lạnh nhạt châm biếm: 

"Không phải bảo chỉ là em gái thôi sao ? Sao trông anh cứ như bị cướp mất vợ thế?"

Giang Hủ dường như mới hoàn hồn, há miệng định giải thích điều gì đó.

Nhưng Giang Lộ và cậu kia đang bị vây quanh đã bắt đầu hôn nhau dưới sự hò reo của đám đông, nháy mắt đã thu hút toàn bộ ánh nhìn của anh ta .

Rõ ràng là sinh nhật của tôi , nhưng lại để Giang Lộ chiếm hết sự chú ý. 

Nhưng hiển nhiên Giang Hủ còn phiền lòng hơn cả tôi . Anh ta ngồi xuống rũ mắt nhấp vài ngụm bia, cuối cùng vẫn không kìm nén được sự hung bạo đầy ắp trong l.ồ.ng n.g.ự.c, bật người đứng dậy, kéo giật cánh tay Giang Lộ lôi ra ngoài.

"Nhạc Kỳ, Giang Hủ thế này là sao ?" 

Đám người bị bỏ lại chỉ biết hỏi tôi xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra .

Tôi nhún vai.

"Ồ, chắc là ghen rồi ."

Thực ra tôi chẳng có hứng thú muốn biết hai người họ đi đâu , làm gì.

Tôi chỉ biết , trò tình yêu tay ba rối rắm này , tôi không muốn chơi nữa.

Vì từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương, nên trước đây vô số lần Giang Hủ bỏ rơi tôi để đi tìm Giang Lộ, tôi đều âm thầm nuốt mọi tủi thân vào lòng, thích anh ta một cách gần như không màng đến lòng tự trọng.

Giờ đây, nhìn Giang Hủ kéo Giang Lộ rời đi , ngoài việc xem kịch vui ra , tôi dường như chẳng còn chút cảm giác nào khác.

Tôi rốt cuộc cũng chắc chắn, tôi không còn yêu anh ta nữa.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...