Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngươi nhìn ra cảnh tuyết ngoài cửa hang.
Nghe tiếng củi lửa lách tách.
Bất giác nghĩ...
Nếu Bùi Án tỉnh lại .
Không biết hắn sẽ có tâm trạng thế nào.
Ngày hôm sau .
Trong hang truyền ra tiếng khóc .
Ngươi quay lưng về phía Bùi Án, lặng lẽ mặc lại quần áo.
Còn hắn thì vội vã chỉnh trang y phục.
Muốn nói lại thôi.
Ngươi khóc càng lúc càng dữ dội.
Bờ vai run lên từng đợt.
Sau đó quay người lại .
Nhìn nam nhân cao hơn mình rất nhiều.
Lau đi nước mắt trên mặt.
“Bùi công t.ử, xin ngài đừng hiểu lầm.”
“Ta không phải vì có ý đồ với ngài nên mới...”
“Ngài hẳn cũng cảm nhận được , là ngài phát sốt cao. Bên ngoài lại có tuyết lớn, ta không thể ra ngoài gọi người cứu giúp, nên mới... cởi áo ngoài, dùng thân nhiệt giúp ngài giảm bớt khó chịu.”
“Ta chỉ là nữ nhi nhà thường dân nhỏ bé, tự biết mình không xứng với ngài.”
“Chuyện này chỉ có hai chúng ta biết .”
“Sau này chỉ cần không nhắc tới, vậy coi như chưa từng xảy ra .”
Ngươi cố gắng nói thật chu đáo.
Đặt toàn bộ tình cảnh trước mặt Bùi Án.
Hắn im lặng.
Đến khi ngươi chuẩn bị rời đi mới cất tiếng:
“Giang tiểu thư.”
“Ta sẽ cưới nàng.”
Bùi Án đứng trước mặt ngươi, trầm giọng nói :
“Nàng và ta cùng mất tích, rất khó để người ngoài không suy đoán.”
“Một là vì danh tiết của nàng.”
“Hai là...”
Sơn Tam
“Ta đã làm tổn hại sự trong sạch của nàng.”
“Ta phải chịu trách nhiệm.”
Ngươi lắc đầu.
“Người trong nhà sẽ không đồng ý.”
“Ta cũng không với tới được Bùi công t.ử.”
Bùi Án do dự một lát.
Rồi nắm lấy tay ngươi.
Đôi mắt nghiêm túc và kiên định.
“Ta sẽ thuyết phục họ.”
“Một thời gian nữa...”
“Ta sẽ đến cầu thân .”
...
Sau khi trở về, ngươi cố ý để những lời đồn trong thành lan truyền mạnh hơn.
Rằng ngươi và Bùi Án đã tư định chung thân .
Nhìn lá thư trong tay, đó là thư Bùi Án sai người phi ngựa ngày đêm gửi tới.
Hắn bảo ngươi kiên nhẫn chờ đợi, nhất định sẽ đến cầu thân .
Ngươi đốt lá thư ấy đi .
Mở chiếc hộp bí mật chứa vô số tư liệu mà ngươi đã thu thập về các công t.ử thế gia trong kinh thành.
Sau đó lấy ra tờ giấy ghi chép về Bùi Án.
Không nhịn được mà bật cười .
Rất nhanh sau đó, xe ngựa của phủ họ Bùi dừng trước cổng Giang gia.
Cha và đích mẫu đã sớm ra ngoài nghênh đón.
Ngươi đeo mạng che mặt.
Bên dưới vẫn còn dấu bàn tay do đích mẫu biết chuyện mà tát ngươi thật mạnh.
Khi ấy đích tỷ gần như muốn tự vẫn.
Khóc đến ngất đi mấy ngày liền.
Ngay cả mẫu thân ruột của ngươi cũng trách móc ngươi.
Ngươi lạnh nhạt quỳ trên mặt đất.
Cái lạnh từ nền gạch chẳng thể khiến ngươi khuất phục.
Cho đến khi tin tức từ phủ họ Bùi truyền tới.
Bùi Án quả thật giữ đúng lời hứa.
Hắn cưới ngươi một cách long trọng.
Chỉ là thân phận của ngươi vẫn chỉ là trắc thất.
Ngươi biết rõ hắn cưới ngươi không phải vì yêu thích mà vì trách nhiệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-phong-te-nguyet/chuong-2.html.]
Nhưng điều đó có quan trọng sao ?
Chỉ cần bước chân vào phủ họ Bùi.
Mọi thứ đều là một khởi đầu mới.
...
Đêm tân hôn.
Bùi Án uống hơi quá chén.
Hắn nhẹ giọng hứa hẹn:
“Là ta có lỗi với nàng trước .”
“Sau này nhất định sẽ yêu thương nàng thật tốt .”
Ngươi tin hắn .
Bởi từ trước đến nay ngươi đã điều tra rất kỹ nhân phẩm của hắn .
Còn trái tim của hắn ...
Ngươi có thể từ từ tính toán sau .
Đêm đó.
Bùi Án dịu dàng vô cùng.
Dù động tác còn vụng về, khiến ngươi có chút đau đớn.
Hắn cúi xuống hôn lên trán ngươi.
Khàn giọng nói :
“A Ly, chịu khó một chút.”
Ngươi kêu đến khản cả giọng.
Bùi Án vừa dỗ dành vừa không chịu dừng lại .
Đến lúc nghỉ ngơi được một lát.
Lại như từng đợt sóng tiếp tục kéo tới.
Mà đêm nay...
Vẫn còn rất dài.
...
Sau khi đã thành thân , thiếu niên lần đầu nếm trải tình yêu quả thật khác hẳn.
Trước đây ngươi từng tìm hiểu.
Bùi Án không gần nữ sắc.
Ngay cả nha hoàn dạy chuyện phòng the cũng chưa từng có .
Vậy nên lần này ngươi thực sự chịu không ít khổ sở.
Mẫu thân của Bùi Án ngoài mặt tuy không quá thích ngươi.
Nhưng cũng không cố ý gây khó dễ.
Bởi ngươi biết rõ trong phủ họ Bùi phải làm thế nào để được lòng người .
Dù sao đó cũng là bản lĩnh ngươi đã luyện thành từ nhỏ.
Gần đây Bùi Án thường về phủ rất muộn sau giờ thiết triều.
Sau khi tắm rửa thay y phục xong liền quấn lấy ngươi không buông.
Nếu cứ tiếp tục như vậy .
E rằng mẹ chồng sẽ có ý kiến.
Ngươi khẽ đẩy hắn ra .
Bùi Án ngẩng đầu lên.
Trong mắt vẫn còn vương nét quyến luyến.
“Đau sao ?”
Ngươi đỏ mặt, lắp bắp:
“Dung Thời... sau này chàng không được như vậy nữa.”
“Bà mẫu sẽ không vui đâu .”
Dung Thời là tự của hắn .
Bùi Án hôn lên mu bàn tay ngươi.
Rồi kéo ngươi vào lòng.
“Mẫu thân nói gì với nàng rồi ?”
Ngươi lắc đầu.
Theo bản năng dịch người ra xa hắn một chút.
Nhưng động tác rất nhỏ ấy vẫn bị Bùi Án phát hiện.
“Đừng lo lắng.”
“Mẫu thân không phải người không chịu được việc phu thê thân thiết.”
Hắn lại kéo ngươi sát vào lòng.
Nhẹ giọng dỗ dành.
“Nếu mẫu thân thật sự nói gì, nàng cứ nói với ta .”
“Ta sẽ đi nói chuyện với bà.”
Ngươi khẽ đáp một tiếng.
Trong giọng vẫn còn mang chút nũng nịu.
Bùi Án lại bắt đầu không an phận.
Trong lòng ngươi thầm than.
Biết sớm hắn ở riêng tư lại dính người như vậy .
Ngươi đã chẳng đồng ý lấy hắn .
Chaporia
Bình Luận (0)