Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhân lúc hắn còn chưa về.
Muốn tìm lại món đồ kia .
Thế nhưng tìm tới tìm lui.
Ngươi chỉ phát hiện một chiếc hộp khóa kín.
Buổi tối.
Bùi Án ôm ngươi ngủ.
Đợi hắn ngủ say.
Ngươi lén lục tìm trong chiếc ngoại bào đặt cạnh lò hương.
Quả nhiên.
Tìm thấy chìa khóa.
Ngươi không kịp nghĩ vì sao hắn luôn mang nó bên mình .
Chỉ vội vàng mở chiếc hộp.
Nhưng điều khiến ngươi thất vọng là...
Bên trong không phải thứ ngươi đang tìm.
Ngươi đưa nó lại gần ánh nến.
Cẩn thận nhìn kỹ.
Đó là một bức họa đã hơi ngả màu ở các góc.
Rõ ràng là dấu vết của việc thường xuyên được vuốt ve.
Mà người trong tranh...
Chính là ngươi khi còn chưa xuất giá.
Ngươi mở những tờ giấy được giấu dưới đáy hộp.
Nét chữ ấy ngươi vô cùng quen thuộc.
“A Ly, xin lỗi .”
“Ngày bị người của mẫu thân bắt về, ta đã không đợi được nàng.”
“Ta sẽ mãi nhớ chuyện nàng cho ta bánh bao ăn, nhớ những ngày chúng ta ngủ cùng nhau trong ngôi miếu đổ nát, nhớ nàng từng nói sẽ mãi mãi ở bên ta .”
“Ai cũng gọi ta là thằng ăn mày.”
“Chỉ có nàng không ghét bỏ ta .”
“Ngày nào cũng mang đồ ăn tới cho ta .”
“Chờ ta tìm được nàng, ta sẽ để nàng mãi mãi ở bên cạnh mình , cho nàng ăn sung mặc sướng.”
“Cuối cùng cũng tìm được nàng rồi .”
“ Nhưng A Ly dường như không nhớ ta .”
“Buồn thật.”
“Lần này xuống Giang Nam.”
Sơn Tam
“Ta nên nói với nàng thế nào đây?”
“Rằng ta chính là tên ăn mày năm đó?”
“Liệu nàng có nhớ ra không ?”
“Xin lỗi A Ly.”
“Năm đó ta quên hỏi tên nàng.”
“A Ly... A Ly...”
“Ta thật ngốc.”
“Nếu không đã chẳng bỏ lỡ nàng nhiều năm như vậy .”
“ Nhưng may mắn thay .”
“Chúng ta lại gặp nhau rồi .”
“Ta sẽ không để nàng rời khỏi ta nữa.”
“A Ly.”
“Chúng ta thành thân rồi .”
“Đó là điều ta luôn mong muốn .”
Ngón tay ngươi run lên.
Hoàn toàn không dám tin.
Tên ăn mày năm đó...
Lại chính là Bùi Án!
Khi ấy hắn bẩn thỉu vô cùng.
Bị người ta bắt nạt.
Lưu lạc bên ngoài.
Không ai muốn đến gần.
Lúc này ngươi mới hiểu.
Năm đó, Trường Ninh Công chúa là em gái ruột của Hoàng đế.
Trong tay nắm giữ không ít cấm quân.
Mà lúc ấy triều đình rối ren.
Có
người
bắt cóc Bùi Án khi còn nhỏ để uy h.i.ế.p bà cũng
không
phải
chuyện
không
thể.
Nhưng từ nhỏ ngươi đã phải sống như đi trên băng mỏng.
Mẫu thân chỉ là ngoại thất sống nơi biên địa phương Bắc.
Chịu đủ khổ sở.
Cũng chính năm năm tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/thanh-phong-te-nguyet/chuong-4-het.html.]
Ngươi gặp được Bùi Án.
Thế nhưng...
Ngươi chưa từng liên hệ hắn với cậu bé ăn mày năm đó.
Nghĩ tới đây.
Ngươi đặt mọi thứ trở lại nguyên vị trí.
Nhưng tâm trạng vẫn không sao bình tĩnh được .
Bùi Án vẫn đang ngủ say.
Ngươi trở lại nằm trong lòng hắn .
Không hề phát hiện.
Sau khi ngươi ngủ sâu.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng ngươi.
Vài tháng sau .
Ngươi sinh hạ trưởng t.ử cho Bùi Án.
Cả phủ vui mừng khôn xiết.
Bùi Án cũng quyết định chính thức nâng ngươi lên làm chính thê.
Trong ngày tổ chức tiệc đầy tháng.
Vì quá bận rộn.
Ngươi cảm thấy hơi choáng váng.
Đành được người dìu vào phòng nghỉ ngơi.
Đúng lúc ấy .
Có tiếng hộp gỗ rơi xuống đất.
Ngươi chống người ngồi dậy nhặt lên.
Đó chính là chiếc hộp mà ngươi tìm mãi không thấy.
Mở ra xem.
Những tờ giấy bên trong vẫn nguyên vẹn.
Ngươi thấy kỳ lạ.
Rõ ràng trước đây nó được giấu trong tủ áo.
Vậy mà giờ lại rơi từ trên giá xuống.
Mang theo nghi hoặc.
Ngươi mở từng tờ giấy ghi chép về các công t.ử thế gia.
Bất giác cảm thấy xúc động.
Con cũng đã sinh rồi .
Nhìn những tư liệu mình từng vất vả thu thập để tìm một phu quân phù hợp.
Chỉ thấy thế sự đổi thay .
Những người từng được ngươi ghi chép.
Có người giờ đã thành gia lập thất.
Ngươi mở tờ giấy được giấu ở một góc.
Đồng t.ử chợt co lại .
Tờ giấy ghi về Ngụy Vũ.
Đã bị vẽ một dấu X đỏ thật lớn.
Ngươi biết rõ ai là thủ phạm.
Nhưng rồi lại hoảng hốt nghĩ tới.
Chẳng lẽ...
Bùi Án đã sớm biết người mà ngươi từng nhắm tới là Ngụy Vũ?
Ngươi nhớ tới chiếc hộp trong thư phòng.
Nhớ tới sự lạnh nhạt của hắn với Ngụy Vũ.
Hóa ra ...
Hắn đã sớm phát hiện những tính toán của ngươi.
Còn chưa kịp suy nghĩ thêm.
Cánh cửa chậm rãi mở ra .
Bùi Án đứng đó.
Giống hệt hai năm trước .
Vẫn tuấn tú như vậy .
Chỉ là lúc này .
Trong mắt ngươi lại có chút ngượng ngùng khó tả.
Nhưng con cũng đã sinh rồi .
Cho dù nghĩ nhiều đến đâu .
Ngươi cũng chỉ có thể chấp nhận sự thật.
Bùi Án bình thản nhìn ngươi.
Ánh mắt tràn ngập yêu thương.
Sau đó hắn đưa tay ra .
Dịu dàng nói :
“Phu nhân.”
“Chúng ta nên đi xem con thôi.”
Toàn văn hoàn .
Chaporia
Bình Luận (0)