Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Trong bữa tiệc tại biệt thự cũ nhà họ Ngu.

Thím ba bỗng nghiêng đầu về phía người đàn ông bên cạnh, cười tủm tỉm với tôi :

“Bé cưng, đoán xem đây là ai nào?”

Tôi ngẩng đầu nhìn .

Người đàn ông mặc bộ vest được cắt may hoàn hảo, thấy tôi nhìn sang liền lên tiếng:

“Ngu Kiều Kiều, không nhận ra anh nữa à ?”

“Cố Trì Dã?”

Tôi sững người .

“Anh về nước rồi sao ?”

Anh là bạn chơi từ nhỏ của tôi .

Cũng là cháu trai bên ngoại của thím ba.

Tiệc sinh nhật bà nội vốn không mời người ngoài.

Nhưng từ nhỏ anh đã lớn lên ở nhà họ Ngu cùng thím ba, tình cảm không hề tầm thường.

Lên cấp ba, anh sang nước ngoài du học.

Tính ra cũng đã sáu bảy năm không gặp.

“Sao nào? Không hoan nghênh à ?”

Cố Trì Dã nhướng mày.

Anh còn chưa kịp nói tiếp, thím ba đã cười trêu:

“Sao lại không hoan nghênh được ? Hồi nhỏ hai đứa thân nhau lắm mà.”

Sơn Tam

Bà nội cũng hùa theo:

“Năm đó còn suýt định hôn ước cho hai đứa nữa đấy.”

“Bà nội, anh ta già hơn cháu nhiều như vậy , cháu mới không cần!”

Tôi lườm Cố Trì Dã một cái.

Thật ra anh chỉ hơn tôi năm tuổi.

Nhưng hồi nhỏ anh thích bắt nạt tôi .

Món nợ này tôi vẫn còn nhớ rõ.

Ông nội ho nhẹ:

“Nói linh tinh gì đấy? Kiều Kiều sắp thi đại học rồi , tâm trí phải đặt vào việc học.”

Anh trai tôi ngồi bên cạnh cười đầy ẩn ý, đặt vào đĩa tôi một con tôm nướng nấm truffle đã bóc sẵn.

“Mọi người đừng lo cho em ấy nữa.”

“Với tính cách này của nó, sau này chắc phải tìm người nào chịu để nó cưỡi lên đầu mới được .”

“Anh!”

Tôi lập tức thò tay giành con bào ngư trong bát anh , đầu ngón tay còn cào một vệt đỏ trên mu bàn tay anh .

Cả bàn ăn lập tức bật cười .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nu-phu-phao-hoi-cuop-chong-nu-chinh-hao-mon/chuong-6.html.]

Sau khi tiệc kết thúc.

Thím ba ép Cố Trì Dã đưa tôi về.

Tôi cũng lười từ chối nên lên xe luôn.

Vừa lên xe, anh đã lộ nguyên hình:

“Anh chỉ hơn em có năm tuổi thôi. Sao lại gọi là già?”

“Ồ?”

Tôi liếc anh .

“Có tự tin thế thì quay đầu xe về biệt thự đi .”

“Anh trai em chắc còn đang ở phòng làm việc đấy, hay anh qua tranh luận với anh ấy thử xem?”

Nụ cười trên mặt Cố Trì Dã lập tức cứng lại .

Anh cười khan:

“Thôi thôi thôi. Anh chấp trẻ con vậy .”

Tôi hừ lạnh.

Hồi nhỏ tôi không ít lần mách tội anh .

Anh trai tôi lén đ.á.n.h anh không ít trận.

Đến giờ anh vẫn sợ anh trai tôi c.h.ế.t khiếp.

Cố Trì Dã không nói thêm gì nữa.

Lái xe rất ổn định.

Cho tới lúc sắp về tới biệt thự, anh mới ngập ngừng:

“Chuyện hồi nhỏ... em không còn ghi thù đấy chứ?”

“Anh nghĩ sao ?”

“Được rồi được rồi , coi như anh sợ em. Hôm nào mời em ăn cơm xin lỗi .”

“Để xem đã .”

Xe dừng trước cổng biệt thự.

Vừa mở cửa xe.

Tôi đã nhìn thấy một bóng người đứng dưới ánh đèn đường.

Tạ Thừa Nghiễn mặc đồng phục.

Bóng dáng bị kéo dài trên mặt đất.

【Là nam phụ! Người sau này liên hôn với Ngu Kiều Kiều đấy!】

【 Tôi nhớ là tại tiệc nhận thân của nam chính, anh ta vừa gặp nữ chính đã yêu từ cái nhìn đầu tiên, sau còn liên thủ với nam chính thôn tính nhà họ Ngu.】

【Ha ha ha, Tạ Thừa Nghiễn vừa về biệt thự đã đứng đây chờ, kết quả vợ tương lai lại được người đàn ông khác đưa về!】

Cố Trì Dã lấy cặp sách của tôi từ ghế sau rồi đưa cho Tạ Thừa Nghiễn.

Tạ Thừa Nghiễn nhận lấy.

Im lặng đi phía sau tôi .

Lặng lẽ như cái bóng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...