Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tôi đã không còn nhớ rõ Tạ Thừa Nghiễn rời đi vào lúc nào.

Sáng hôm sau , trên bàn ăn, anh vẫn giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra .

Anh múc cháo đặt bên tay tôi .

Tôi thậm chí không nhìn lấy một cái, bảo người hầu bưng một bát khác tới.

Bát cháo anh đặt đó, mãi đến khi nguội lạnh cũng không ai động vào .

Khi điện thoại rung lên, tôi đang nhìn chằm chằm chiếc đèn pha lê trên trần phòng ngủ đến ngẩn người .

Tin nhắn của Cố Trì Dã hiện ra :

“Đại tiểu thư Ngu, chuyện trước đây là lỗi của anh . Trưa nay mời em ăn cơm tạ lỗi , nể mặt không ?”

Tôi trả lời một chữ:

“Được.”

Tôi từ chối cho Tạ Thừa Nghiễn vào phòng ngủ của mình .

Từ chối để anh mang giày cho tôi .

Từ chối để anh mở cửa xe cho tôi .

Bỏ mặc anh đứng nguyên tại chỗ.

【Tạ Thừa Nghiễn khóc cả đêm qua đấy, Ngu Kiều Kiều sao cô có thể nhẫn tâm như vậy ! Bỏ rơi ch.ó nhỏ!】

【Nam chính đúng là ch.ó hèn! Bình thường bị ngược quen rồi , đột nhiên không được cần tới lại không thích nghi nổi à ?】

【Trước đây nhìn nam chính hầu hạ nữ phụ tôi muốn c.h.ử.i người , bây giờ nữ phụ không cho nam chính hầu hạ nữa tôi cũng muốn c.h.ử.i người .】

【Không sao , hôm nay nam chính sẽ rời đi thôi. Để xem sau này ai chịu nổi tính khí của nữ phụ!】

Từ lúc lên xe, Cố Trì Dã vẫn luôn nói gì đó bên cạnh.

Tôi chẳng nghe lọt câu nào.

Trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một suy nghĩ.

Tạ Thừa Nghiễn hôm nay sẽ đi sao ?

Anh là ch.ó của Ngu Kiều Kiều tôi .

Tôi chưa gật đầu, anh có tư cách gì mà đi ?

Nếu...

Nếu là chính anh chủ động nói muốn đi thì sao ?

“Ngu Kiều Kiều, tới rồi .”

Giọng Cố Trì Dã kéo tôi về thực tại.

Tôi lên lầu thế nào, ngồi xuống ra sao , đều không có ấn tượng.

Cho đến khi điện thoại “ting” một tiếng.

Là tin nhắn của quản gia.

Chỉ có một dòng ngắn ngủi:

“Tiểu thư, Tạ tiên sinh đi rồi .”

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ ấy ba giây.

Bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên là vậy .

Biết tôi không cần anh nữa nên tự biết điều mà cút đi .

Nhưng ngay giây tiếp theo, cảm giác nhẹ nhõm ấy lập tức tan biến.

Tôi như bị rút cạn toàn bộ sức lực.

“Không ngon sao ? Sắc mặt em kém quá.”

Giọng Cố Trì Dã vang lên bên tai, mang theo chút quan tâm.

“Không sao .”

Tôi nhét điện thoại vào túi, bưng tách trà lên nhấp một ngụm.

Nước trà hơi nóng hơn vài phần.

Không phải nhiệt độ tôi quen uống.

Bữa cơm này ăn mà nhạt như nhai sáp.

Cố Trì Dã biết rõ không làm tôi hài lòng, liền dẫn tôi đi dạo trung tâm thương mại.

Tôi bắt anh ta trả tiền cho mấy bộ trang sức.

Trở về biệt thự.

Không còn chú ch.ó đứng đợi tôi về để xách túi.

Tôi liền xem Cố Trì Dã như phu khuân vác, ra lệnh cho anh ta mang đồ vào .

Ngay cả nước cũng không cho uống, đã đuổi anh ta đi .

Lúc này quản gia bước tới, trong tay cầm một phong thư:

“Tiểu thư, đây là thứ Tạ tiên sinh để lại .”

“Vứt đi .”

Giọng tôi bình tĩnh như đang nói thời tiết hôm nay.

Không nghe quản gia đáp lời, tôi đã đi lên tầng hai.

Đèn bàn trong phòng ngủ sáng suốt cả buổi chiều.

Sách bài tập trải trên bàn, những công thức dày đặc nhìn đến hoa mắt.

Khi cửa bị gõ nhẹ, đầu b.út của tôi đang vẽ đồ thị hàm số trên giấy nháp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/nu-phu-phao-hoi-cuop-chong-nu-chinh-hao-mon/chuong-10.html.]

Sơn Tam

Tôi nói một tiếng:

“Vào đi .”

“Ngu Kiều Kiều!”

Anh trai tôi bước vào , giọng mang theo ý trêu chọc:

“Mặt trời mọc đằng tây rồi à ?”

“Hôm nay không chạy ra ngoài chơi bời.”

“Nói đi , có phải em bị ai tráo mất rồi không ?”

Tôi ngẩng đầu trợn mắt nhìn anh , không muốn nói chuyện.

Anh bước tới, cúi người nhìn bài tập của tôi , nhướng mày:

“Ồ, còn là đề mô phỏng thi đại học nữa.”

“Biết hai tuần nữa phải thi đại học rồi à ?”

“Ngoan như vậy , muốn thưởng gì nào?”

Tôi giơ điện thoại lắc lắc:

“Hiểu chứ?”

Anh khẽ cười , lấy điện thoại ra bấm vài cái.

Điện thoại của tôi “ting” một tiếng.

Tin nhắn báo chuyển khoản bảy chữ số hiện ra .

Tôi vừa đặt điện thoại xuống, anh lại thu nụ cười , giọng điệu nghiêm túc hơn:

“Nói với anh xem, ai chọc em không vui?”

“Em không có không vui!”

Tôi quay mặt đi , nhưng trong lòng lại chẳng hiểu sao hơi hoảng.

Sao tôi có thể vì con ch.ó đó mà không vui được ?

Anh dừng một chút, bỗng cong môi, giọng nửa thật nửa đùa:

“Có phải vì Tạ Thừa Nghiễn không ? Nó đi rồi nên em không quen?”

“Hay để anh giúp em bắt nó về.”

“Nhốt lại .”

“Để nó chỉ có thể ở bên cạnh em?”

Giọng tôi lập tức đổi tông:

“Anh điên rồi à ?”

“Như vậy là phạm pháp! Hơn nữa em mới không vì anh ta mà không vui.”

Anh nhìn dáng vẻ xù lông của tôi , đưa tay xoa đầu tôi :

“Trêu em thôi.”

“ Nhưng nói thật.”

“Nếu muốn giữ nó lại , nhà họ Ngu chúng ta vẫn có năng lực đó.”

Tôi nhíu mày, giọng cứng đờ:

“Giữ anh ta làm gì?”

“Anh ta đi thì đi , đi rồi thì không còn là người nhà họ Ngu nữa.”

“Ồ?”

Anh cố tình kéo dài giọng trêu tôi :

“Hay là... vẫn bắt về nhé?”

“Ngu Cảnh Trừng!”

Tôi cầm chiếc gối ôm bên cạnh ném qua.

Anh nhẹ nhàng bắt được .

Khó trách trong nguyên tác anh là phản diện.

Đúng là chuyện gì cũng dám làm bừa!

Anh bắt lấy gối ôm, không trêu tôi nữa, chỉ thở dài, giọng dịu xuống:

“Được rồi , không trêu em nữa.”

“Nhớ kỹ, bất kể xảy ra chuyện gì cũng phải nói với anh , đừng tự mình giữ trong lòng.”

“Bố mẹ đặt tên em là ‘Kiều’.”

“Chính là muốn em được nuông chiều yêu thương mà lớn lên, không phải chịu nửa phần ấm ức.”

Sự sến sẩm bất ngờ này khiến cả người tôi không thoải mái.

Tôi đẩy anh ra ngoài cửa:

“Biết rồi biết rồi !”

“Anh mau đi đi , đừng làm lỡ em làm bài.”

Anh bị tôi đẩy tới cửa, lại quay đầu dặn dò:

“Thật sự có chuyện thì tìm anh bất cứ lúc nào.”

“Biết rồi !”

Tôi đẩy anh ra ngoài, “rầm” một tiếng đóng cửa lại .

Trong phòng lại yên tĩnh.

Tôi tựa vào ván cửa, cảm xúc khó hiểu trong lòng cũng bình ổn hơn đôi chút.

Chẳng qua chỉ là một con ch.ó rời đi mà thôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...