Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thôi Hành Giản hành lễ với ta .
“Mấy ngày trước đến cửa đưa hôn thư, là ta đường đột.”
Câu này đến sớm hơn ta tưởng.
Ta ngước mắt nhìn chàng .
Vẻ mặt Thôi Hành Giản rất bình tĩnh, chỉ có ngón tay là khẽ siết lấy ống tay áo.
“Ta vốn tưởng Kỷ gia đã có ý, cô nương hẳn cũng biết chuyện này .”
Ta nói : “Ta không biết .”
Sắc mặt chàng hơi khựng lại .
“Hôm ấy Kỷ đại nhân nói , cô nương từ nhỏ đọc nhiều sách, tính tình lại ôn hòa, rất hợp với ta .”
Ta khẽ cười .
“Phụ thân ta quả thật rất biết thay ta nói chuyện.”
“Nếu thật sự hợp, vì sao ngay từ đầu ông không để chàng đến gặp ta ?”
Thôi Hành Giản không nói gì.
Ta tiếp tục: “Thôi thám hoa đến Kỷ gia, vốn là vì trưởng tỷ.”
“Trưởng tỷ không muốn , chàng mới đưa hôn thư đến nhà ta .”
“Ta nói như vậy , có sai không ?”
Chàng không phủ nhận.
Điểm này tốt hơn ta dự đoán.
Im lặng một lát, chàng thấp giọng nói : “Ta từng nghe tiếng đàn của Kỷ đại cô nương, cũng từng đọc văn nàng viết .”
Ta nhìn chàng .
“Cho nên?”
“Cho nên ta từng tưởng nàng và ta chí thú tương đồng.”
Chàng dừng lại một chút.
“Sau khi nghe nói nàng định thân với Hầu phủ, quả thật ta đã thất thố một đêm.”
Kiếp trước , chàng chưa từng nói với ta những điều ấy .
Chàng chỉ lạnh nhạt cưới ta về, rồi dùng cả đời đặt ta trong cái bóng của trưởng tỷ.
Nay chàng lại thẳng thắn hơn ta tưởng.
Ta hỏi: “Vậy vì sao chàng cầu cưới ta ?”
Thôi Hành Giản cụp mắt.
“Vì nàng cũng là nữ nhi Kỷ gia.”
Lời thật.
Khó nghe .
Nhưng vẫn là lời thật.
Yến Vô Cữu đứng cách đó không xa “chậc” một tiếng.
Thôi Hành Giản nghe thấy, sắc mặt thoáng hiện vẻ khó xử.
Ta trái lại bật cười .
“Thôi thám hoa hôm nay thật thành thật.”
Chàng ngẩng đầu nhìn ta .
“Ta đến đây, là muốn hỏi lại cô nương một câu.”
Ta cắt ngang lời chàng :
“Không cần.”
Thôi Hành Giản ngẩn ra .
“Ta còn chưa hỏi.”
“Ta đã biết đáp án rồi .”
Ta nhìn thẳng vào chàng .
“Thôi thám hoa, ta không phải thế thân của trưởng tỷ, cũng không phải người còn lại của Kỷ gia.”
Sắc mặt chàng từng chút trắng đi .
Cây b.úa trong tay Yến Vô Cữu bỗng rơi xuống đất, phát ra một tiếng nặng nề.
Ta quay sang nhìn hắn .
Hắn thản nhiên cúi xuống nhặt lên.
“Trượt tay.”
Khi Thôi Hành Giản rời đi , bóng lưng chàng cứng đờ hơn rất nhiều so với lúc đến.
Yến Vô Cữu đi đến bên cạnh ta , nghiêm túc nói :
“Mấy câu vừa rồi của cô còn mạnh hơn cả Tiết tiên sinh mắng người .”
Ta liếc hắn .
“Ngươi nghe lén?”
“Ta đứng ở cửa phơi biển.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/buong-hon-thu/5.html.]
Ta nhìn mặt trời.
Bên đó căn bản chẳng
có
chút nắng nào.
Hắn cười hì hì, nhét một gói mơ khô vào tay ta .
“Cho cô nhuận giọng.”
Ta cúi đầu nhìn gói giấy.
Hương mơ ngọt thoảng ra nhè nhẹ.
Ta hỏi: “Vì sao lại cho ta cái này ?”
Hắn nói : “Vừa rồi mắng hay , thưởng cô.”
Ta không nhịn được mà bật cười .
“Yến Vô Cữu, ngươi thật giống một tiên sinh dạy học chẳng ra thể thống gì.”
Mắt hắn sáng lên.
“Vậy cô khen rất chuẩn.”
Thanh Ngô nữ học cứ ba tháng lại khảo một lần .
Ban đầu chỉ là kỳ tiểu khảo giữa các nữ học sinh, về sau chẳng biết tin tức truyền ra thế nào, không ít phu nhân quý nữ trong kinh đều muốn đến xem.
Tiết tiên sinh nói , đây là lần đại khảo đầu tiên sau khi ta chỉnh lý danh sách sách cũ thành quyển, tuyệt đối không thể mất mặt.
Ta bận liền năm ngày, đêm nào cũng thắp đèn đối chiếu thư mục.
Ngày nào Yến Vô Cữu đi ngang qua cũng nói một câu:
“Kỷ nữ quan, cô còn thức tiếp nữa là có thể bái đường với giá sách rồi .”
Ta không ngẩng đầu.
“Yến người rảnh, biển cửa lại lệch rồi .”
Hắn lập tức ngẩng đầu nhìn ra biển cửa.
Cuối cùng ta cũng gỡ lại được một ván.
Ngày đại khảo, trưởng tỷ tới.
Nàng mặc váy áo đỏ hải đường do Hầu phủ đưa đến, trâm vàng trên tóc khẽ lay động, bên cạnh đi theo hai ma ma của Hầu phủ.
Nàng còn chưa chính thức xuất giá, đã có dáng vẻ của phu nhân thế t.ử.
Phụ thân và mẫu thân đi cùng nàng.
Thôi Hành Giản cũng ở đó.
Nghe nói Tiết tiên sinh mời vài vị Hàn Lâm đến bình quyển.
Nay chàng đang làm việc ở Hàn Lâm viện, muốn tránh cũng không tránh khỏi.
Khi ta gặp họ trước thư các, sắc mặt phụ thân không tốt lắm.
Có lẽ ông cảm thấy ta ở nơi này xuất đầu lộ diện, khiến ông mất mặt.
Trưởng tỷ lại dịu dàng mỉm cười .
“Muội muội ở nữ học mấy tháng, quả nhiên đã khác trước rất nhiều.”
Ta đáp lễ:
“Tỷ tỷ cũng vậy .”
Ý cười trên mặt nàng khựng lại .
Cách đó không xa, Yến Vô Cữu đang phát giấy b.út cho học sinh, nghe thấy câu này , vai rõ ràng run lên một cái.
Trận đầu đại khảo là sách luận.
Đề do Tiết tiên sinh đặt: Nữ t.ử đọc sách, có ích gì với gia quốc?
Trưởng tỷ ngồi ở ghế nữ quyến, nhẹ giọng nói với mẫu thân : “Đề này thật thú vị, chỉ tiếc gần đây con bận chuẩn bị xuất giá, đã lâu không động b.út.”
Mẫu thân lập tức thương xót nói :
“Con sắp đại hôn rồi , còn bận tâm những chuyện này làm gì.”
Phụ thân lại nhìn về phía ta .
“Vân Thư, con ở nữ học, hôm nay cũng phải viết sao ?”
Tiết tiên sinh nhàn nhạt đáp: “Nó là nữ quan thư các, cũng có tên trong danh sách khảo.”
Phụ thân nhíu mày.
“Nó thì viết được gì?”
Yến Vô Cữu ôm một chồng bài thi đi ngang qua, cười nói :
“Lát nữa Kỷ đại nhân sẽ biết thôi.”
Sắc mặt phụ thân trầm xuống.
Ta vào chỗ, cầm b.út lên.
Đề này , kiếp trước ta đã viết vô số lần .
Chỉ là khi ấy , ta viết thay trưởng tỷ.
Nàng cầm bản thảo của ta , đứng đầu trong tiểu khảo nữ học, phụ thân thưởng cho nàng cả một bộ văn phòng tứ bảo.
Ta đứng bên cạnh, mẫu thân cười nói : “Tỷ tỷ con đạt thứ hạng tốt , trong đó cũng có một phần công lao của con.”
Một phần công lao.
Chaporia
Bình Luận (0)