Hôm Nay Quân Sư Không Online/Chương 5: Phần 5C. 5: Phần 5
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

19.

Kỳ thi đại học diễn ra suôn sẻ đúng như tôi dự đoán. Tôi điền nguyện vọng vào trường A.

Trong khoảng thời gian đó, Hứa Tri Tình có đến tìm tôi một lần .

Cô vẫn rất xinh đẹp , nói rằng mình sắp ra nước ngoài, đến Nauy để theo đuổi ước mơ ballet.

Tôi không biết nên nói gì, chỉ có thể nói : “Chúc mừng cậu nhé.”

Cô cười gật đầu. Cười một lúc, bỗng nhiên bật khóc .

“Thật ra … tôi khá ghen tị với cậu .”

Hứa Tri Tình lấy chiếc điện thoại đó ra , đưa cho tôi .

“Vốn dĩ đây là đồ của cậu , là tôi quá cố chấp.”

“Người anh ấy thích… cũng chỉ có cậu mà thôi.”

“Cậu hãy nói thật với anh ấy đi , hai người sẽ hạnh phúc…”

Tôi im lặng.

Cô có chút sốt ruột.

“Hay thế này đi , tôi giúp cậu giải thích, tôi nói tất cả là lỗi của tôi .”

“Trần Kình Sinh thích cậu như vậy , hai người bỏ lỡ nhau đáng tiếc lắm.”

Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng nắm tay cô.

“Nếu anh ấy thật sự biết là tôi … mới càng thất vọng.”

“Hơn nữa, bây giờ tôi không còn thích anh ấy nữa rồi .”

“Thật sự… xin lỗi .”

Nếu bây giờ cô đi nói ra sự thật với Trần Kình Sinh, chỉ khiến tôi thêm phiền phức, chỉ khiến tôi càng đau lòng hơn.

Hứa Tri Tình sững lại .

Có lẽ cô không ngờ tôi sẽ nói như vậy .

Rất lâu sau , cô thở dài.

“Xin lỗi .”

“ Tôi nên hiểu lựa chọn của cậu .”

Hứa Tri Tình hủy chiếc sim đó. Từ đó, đoạn quá khứ này không còn dấu vết. Cũng không còn ai biết nữa.

Ngày hôm đó, tất cả mọi người đều đang chuyển đồ. Mọi người tạm biệt nhau , trên mặt có người vui, có người mong chờ.

Tôi ôm chồng sách dày, sau khi ra khỏi trường.

Đột nhiên quay đầu lại .

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

Trần Kình Sinh đứng dựa ở hành lang. Bóng anh cô đơn, cả người chìm trong bóng tối.

Trông vô cùng suy sụp.

20.

 

Chuyện này , tôi vẫn luôn không để Trần Kình Sinh biết .

Cho đến năm năm sau .

Có lẽ vì quá lâu không gặp.

Lớp trưởng tổ chức một buổi họp lớp. Giờ đây tôi đã biết cách ăn mặc, buộc gọn tóc mái. Cũng bắt đầu có người nói tôi rất xinh.

Trò chơi “thật hay thách”. Một nam sinh đỏ mặt nói : “Kiều Hạ, hồi cấp ba tôi từng thích cậu .”

Tôi hơi sững lại , rồi cũng cười theo mọi người .

Bạn cùng bàn chắn tôi phía sau .

“Thôi thôi, Kiều Hạ hồi cấp ba đã có người thích rồi .”

Tôi khựng lại , trêu: “Ai vậy ?”

“Đường Diệc Hành à ?”

Bạn cùng bàn nghĩ một chút, lắc đầu.

“ Tôi không biết .”

“ Nhưng trước đây tôi từng thấy cậu nhắn tin cho một người bạn trên mạng.”

“Cậu hỏi người ta ăn chưa ? ngủ chưa ? mây trên trời giống một con mèo…”

“Người kia lúc đầu không bao giờ trả lời, nhưng cậu vẫn nghĩ đủ thứ chuyện kỳ lạ để nói với người ta .”

“Lúc đó, cậu cười rất vui.”

Tôi hơi thất thần.

Bên tai vang lên một tiếng kinh ngạc.

“Ê, là Trần Kình Sinh kìa!”

“Sao cậu ấy cũng đến?”

Tôi theo bản năng quay đầu lại .

Trần Kình Sinh đứng cách tôi chưa đến ba mét.

Sắc mặt trắng bệch.

21.

 

“Xin lỗi .”

“ Tôi không ngờ… lại là cậu .”

Đây là câu đầu tiên sau năm năm Trần Kình Sinh nói với tôi .

Tôi gật đầu.

“Không sao .”

Đúng vậy … anh làm sao mà nghĩ được ?

Cô gái hoạt bát, rực rỡ, hay lảm nhảm đủ chuyện trên trời dưới đất. Lại chính là Kiều Hạ… cô gái tự ti, bình thường, suốt ba năm cấp ba luôn ngồi cuối lớp, cúi đầu làm bài.

Ánh mắt Trần Kình Sinh hơi tối lại , nụ cười chua chát không chạm tới đáy mắt.

“ Tôi nhận nhầm người … tôi đã coi người khác là cậu .”

“Thậm chí… tôi còn từng hiểu lầm cậu .”

“ Tôi nhìn cậu bị người ta bắt nạt, mà không đứng ra nói giúp một câu…”

Vì quá áy náy, hốc mắt anh đỏ lên.  Anh tiến lên, nắm lấy cổ tay tôi .

“Kiều Hạ, tại sao không nói cho tôi biết ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hom-nay-quan-su-khong-online/phan-5.html.]

Tại sao ư?

Tôi suýt bật khóc .

Rõ ràng đã có bao nhiêu trùng hợp. Bao nhiêu chi tiết, anh đều nhìn thấy.

Nhưng chưa từng đi tìm hiểu.

Điều đó… chẳng phải đã là câu trả lời rồi sao ?

Sau ngần ấy năm. Tôi muốn nói … Chúng tôi đã vô số lần lướt qua nhau .

Tôi từng nhìn theo bóng lưng anh rất nhiều lần . Còn anh … chưa từng quay đầu lại .

Đương nhiên cũng không thể phát hiện ra .

22.

 

Trần Kình Sinh mở miệng. Những lời định nói trở nên khó khăn, chua chát.

Anh muốn nói … “ Tôi thật sự thích cậu , Kiều Hạ, đừng từ bỏ tôi .”

Nhưng lời đến môi rồi lại nuốt xuống, cuối cùng chỉ nói : “Cũng muộn rồi .”

“Để tôi đưa cậu về nhé, Kiều Hạ.”

Anh chỉ có thể dùng khoảng cách khách sáo như vậy … để tiến gần cô.

Nhưng ngay giây sau , phía đối diện vang lên một giọng lười biếng: “Ơ, Trần Kình Sinh, cậu về nước rồi à ?”

“Hay là biết tôi với Kiều Hạ đang yêu nhau , nên cố ý về chúc mừng bọn tôi ?”

Đường Diệc Hành vẫn cười rạng rỡ. Cậu bước tới, tự nhiên nắm lấy tay tôi .

Ánh mắt Trần Kình Sinh dừng lại ở bàn tay chúng tôi đan vào nhau , sững sờ rất lâu.

“Ồ… hóa ra hai người ở bên nhau rồi , vậy … chúc mừng nhé.”

Mọi người quay lại phòng riêng.

Đường Diệc Hành “chậc” một tiếng.

“Này này , Trần Kình Sinh, cậu không cần khách sáo đâu .”

“Hồi đó nếu không nhờ cậu , tôi sao add được WeChat của Kiều Hạ?”

Cậu rót cho tôi một ly nước trái cây.

Nghĩ một chút, cười khẽ: “À mà, cái vòng tay đó cũng là vật se duyên của bọn tôi đấy.”

“ Tôi phải giữ thật kỹ mới được .”

“Cậu ra giá đi , bán cho tôi nhé?”

Có người tò mò: “Ồ, hóa ra cái vòng đó thật sự là của Trần Kình Sinh à ?”

“Thiếu gia Trần, cậu cũng thật là, không nể mặt con gái gì cả, là vì Hứa Tri Tình đúng không ?”

Cổ họng Trần Kình Sinh nghẹn lại .

Cố gượng cười .

Không bán.

Anh muốn nói .

Một trăm triệu cũng không bán.

Một tỷ cũng không bán.

Trong lòng anh ích kỷ nghĩ… người mình đã bỏ lỡ, cũng không muốn người khác có được .

Anh sao có thể cam tâm…

Nhưng đúng lúc đó, anh chạm phải ánh mắt của Kiều Hạ. Ánh mắt cô vẫn trong trẻo, bình thản.

Trần Kình Sinh nhắm mắt lại .

Cuối cùng cười khổ.

“Không bán nữa, tặng cho hai người vậy .”

Có người tuổi trẻ đắc ý, phong độ ngời ngời.

Có người không chỉ mất chiếc vòng tay, mà còn đ.á.n.h mất cả người mình yêu.

Nghe nói hôm đó Trần Kình Sinh uống thêm hai chai rượu.

Say đến không biết gì.

23.

 

Khi tôi trở lại trường cũ để thuyết trình, một chú bảo vệ nhận ra tôi .

Ông đẩy lại cặp kính lão: “Cháu… có phải là cô gái hay nhét tiền xu vào hốc cây cầu nguyện không ?”

Phía sau tòa nhà giảng dạy có một cây đa già. Truyền thuyết đó, có lẽ chỉ mình tôi ngốc nghếch tin.

Tôi có chút ngượng: “Chú thấy kỳ lạ lắm phải không ạ?”

Ông nghĩ một chút, lắc đầu.

“Hồi đó, cũng có một cậu nam sinh, tên là Trần Kình Sinh.”

“Cậu ta cũng nhét tiền xu vào đó, còn nhắm mắt cầu nguyện rất nghiêm túc.”

Ông chú bật cười .

“Xem ra hai đứa cũng có duyên đấy.”

Ồ, tôi nói .

Vậy đúng là trùng hợp thật.

Rồi tôi rời đi .

Có tiếc không ?

Tôi chợt nhớ đến cây violin mà hồi nhỏ tôi từng đứng nhìn rất lâu. Nó vẫn yên lặng treo trong tủ kính.

Hôm qua tôi đi xem. Phát hiện ra … thực ra tôi đã có thể mua được nó.

Bản nhạc và lớp học, nếu cố một chút tôi cũng có thể theo. Cũng giống như Trần Kình Sinh của mười năm trước .

Anh lạnh lùng, cô độc, cao cao như mặt trăng.

Nhưng thật ra tôi có thể đến gần anh . Chỉ là khi đó quá nhút nhát, lo lắng quá nhiều.

Số phận trêu ngươi.

Bước chân tôi rụt lại khi ấy , cuối cùng vòng vèo vẫn khiến hai chúng tôi có giao điểm.

Chỉ tiếc… lần này , ánh trăng lại chiếu sáng người khác.

Còn tôi … cũng không cần nữa.

(Hết)

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...