20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Kỷ Đào không để ý, cười cười , để Lâm Thiên Dược đỡ nàng lên xe, rồi nói : “Chỗ chúng ta cũng chẳng khác là bao. Huynh cũng từng tới rồi , khác nhau gì đâu ? Không cần tốn thêm bạc.”

Hà Nhiên cũng trèo lên xe. Xe bò chậm rãi lăn bánh. Hắn nói : “Tẩu t.ử không giống chúng ta . Tẩu là nữ t.ử, trong nhà lại khá giả, ngày tháng trôi qua thuận lợi.”

Kỷ Đào bật cười : “Nhà Thiến nhi còn giàu có hơn, ngày tháng còn thuận lợi hơn, vậy mà muội ấy chẳng phải vẫn gả cho huynh sao ?”

Hà Nhiên cười : “Tẩu t.ử nói đúng. Duyên phận phu thê… đúng là khó nói nhất. Năm đó Thiến nhi…” Hắn liếc nhìn người đ.á.n.h xe là một đại thúc, liền ngừng lại , không nói tiếp nữa.

Kỷ Đào hiểu lời hắn chưa nói ra . Chuyện Cù Thiến gặp nạn năm ấy là trước mắt bao người , Hà Nhiên chắc chắn đã nghe qua. Khi đó chỉ cảm thấy không liên quan đến mình . Giờ đây… e rằng cũng có chút hối hận.

Cù Thiến tuy tính tình không tệ, nhưng quá khứ của nàng lại không chịu nổi bị đào sâu. Nói ra thì dễ, nghe vào lại chẳng hay ho gì. Kỷ Đào hiểu vì sao Hà Nhiên không muốn nhắc đến Cù Thiến trước mặt những người trong thôn.

////////////////////////////////////////////////////////////

Nhà Hà Nhiên quả thực nghèo khó, thậm chí còn túng thiếu hơn cả nhà Lâm Thiên Dược. Sân viện nhìn ra được vừa mới dọn dẹp qua, nhưng vẫn lạnh lẽo tiêu điều.

So với Lâm Thiên Dược, tuy Điền thị không kiếm được bạc, nhưng thân thể vẫn còn khỏe, trong nhà luôn được thu xếp sạch sẽ gọn gàng, thỉnh thoảng cũng có thể cho Lâm Thiên Dược chút tiền.

Còn mẫu thân Hà Nhiên là Ngô thị, thân thể yếu ớt, việc đồng áng một chút cũng không làm nổi. Đừng nói cho Hà Nhiên bạc, e rằng Hà Nhiên còn phải ngược lại trợ cấp cho bà. Nếu không phải năm đó sau khi phụ thân mất, Hà Nhiên rất nhanh đã thi đỗ tú tài, chỉ sợ hắn đã sớm bỏ học rồi .

Mẫu thân Hà Nhiên, Ngô thị, tóc đã bạc trắng, thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược thì vô cùng vui mừng, liên tục mời họ vào nhà.

Trong sân đã có vài phụ nhân đang giúp chuẩn bị đồ ăn, thấy hai người đến đều tò mò nhìn qua. Kỷ Đào bỗng hiểu được tâm trạng của đám đồng môn Viên T.ử Uyên năm xưa khi Liễu Hương Hương thành thân .

Lâm Thiên Dược vừa tới liền cùng Hà Nhiên bắt đầu viết câu đối, dán câu đối.

Kỷ Đào rảnh rỗi, muốn ra sân giúp đỡ, Ngô thị vội kéo nàng lại , cười nói : “Con là nương t.ử tú tài, mấy việc thô nặng này không cần con làm .”

Kỷ Đào bất lực: “Con cũng là người trong thôn như mọi người thôi, những việc này con vẫn làm được ạ.”

Ngô thị không cưỡng nổi, đành cùng nàng ra sân rửa rau.

“Đại tẩu, đây chính là nương t.ử tú tài đó hả?” Một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi cười hỏi.

“Nương t.ử tú tài rửa rau, chắc rau cũng thơm hơn hắn . Mai mọi người ăn nhiều một chút nha!”

Lập tức vang lên một tràng cười thiện ý.

Đang lúc vui vẻ rôm rả, một phụ nhân chừng năm mươi tuổi bước vào . Trên mặt bà ta có chút ý cười , nhưng nụ cười ấy khiến người ta nhìn vào mà khó chịu. Chỗ khóe mắt mày mang nét sắc nhọn cay nghiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-8/chuong-144.html.]

Bà ta nhìn mọi người , cười nói : “Cảm ơn mọi người đến giúp nhé. Mai nhớ tới sớm, ăn nhiều một chút, ai cũng phải tới đấy để dính chút hỷ khí. Tiểu Cẩu nhà ta có bản lĩnh quá, lại cưới được cô nương ở phủ thành… này đâu phải ai cũng cưới nổi…”

Kỷ Đào hơi nhíu mày. Phụ nhân này bày ra dáng vẻ chủ nhà, trong khi Ngô thị, chủ nhân thực sự,  lại chẳng nói một câu, chỉ mỉm cười đứng đó.

Cẩu nhi?

Ý bà ta nói là Hà Nhiên à ?

Kỷ Đào biết rõ, số bạc cho hôn sự này có một phần là do Cù Thiến lén đưa, một phần thì là vay của Lâm Thiên Dược. Lễ hỏi, tiệc cưới, cả đội nghênh thân đều do chính Hà Nhiên tự lo liệu.

Vậy mà người này lại nhảy ra làm bộ chủ nhân… bà ta cũng đâu phải nương Hà Nhiên, lấy tư cách gì?

Ngô thị không nói gì. Mấy phụ nhân bên cạnh liếc mắt ra hiệu cho nhau , ánh nhìn quét qua người kia đều đầy vẻ khinh thường.

Kỷ Đào đứng dậy, đi vào phòng nơi Lâm Thiên Dược và Hà Nhiên đang viết chữ.

Hai người vừa viết vừa nói cười . Niềm vui trên mặt Hà Nhiên gần như tràn ra ngoài, xem ra hắn thật lòng thích Cù Thiến.

Kỷ Đào bước vào , cười nói : “Vừa rồi ở ngoài sân, ta nghe có người gọi Hà huynh đệ là ‘Cẩu nhi’.”

Lâm Thiên Dược nhướng mày, khóe mắt toàn ý cười .

Hà Nhiên sau thoáng ngẩn ra thì sắc mặt liền trầm xuống, tức giận: “Lâm huynh , ta ra ngoài một chút.”

Đêm đó, Kỷ Đào ở một mình trong căn phòng phía đông nhà Hà Nhiên. Trong phòng lạnh lẽo vắng vẻ, nàng rất không quen. Cả đêm chỉ nửa ngủ nửa tỉnh, không sao ngủ yên.

Nửa đêm, đội nghênh thân của Hà Nhiên đã xuất phát, họ phải đến quận Phong An để đón được Cù Thiến về nên phải đi rất sớm

Đợi tân nương tới nơi, đã là trưa ngày mồng năm. Sân nhà họ Hà càng thêm náo nhiệt.

Kỷ Đào mang cơm vào tân phòng cho Cù Thiến. Lúc này nàng đã vén khăn trùm đầu, gương mặt đỏ bừng. Cù Thiến tò mò nhìn căn nhà cũ kỹ rách nát của Hà gia. Vừa ăn cơm, nàng cũng không lộ chút ghét bỏ nào.

Kỷ Đào nhìn nàng, cười hỏi: “Có thất vọng không ?”

Cù Thiến lắc đầu: “Không thất vọng. Người ta nói , nam t.ử tốt phải tự mình gầy dựng, chẳng dựa vào cơm phần chia chác. Nữ t.ử tốt cũng chẳng vì áo cưới mà sinh lòng so đo.. Ta tin A Nhiên sau này nhất định sẽ có tiền đồ. Khốn khó chỉ là nhất thời thôi.”

Kỷ Đào định trêu nàng vài câu, thì có tiếng gõ cửa. Ở thôn quê, mấy phụ nhân quanh đó thường tò mò vào xem tân nương. Kỷ Đào dùng ánh mắt hỏi ý Cù Thiến. Cù Thiến tuy thẹn thùng, vẫn mỉm cười gật đầu.

Cửa vừa mở, một đám người chen vào . Ai nấy đều cười rạng rỡ nhìn Cù Thiến ngồi bên bàn, thỉnh thoảng nói vài câu đùa vui, không có ác ý.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...