20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Còn Cố tú tài thì sao ? Hắn chưa từng kiếm lấy một đồng. Tẩu t.ử nghĩ xem, nhà họ vì sao nghèo đến vậy ? Chính là vì hắn chưa bao giờ lo cho gia đình. Tất cả đều dựa vào đại nương và Trương thị thêu thùa kiếm bạc, cả nhà ăn uống còn chẳng đủ.”

Nhắc đến Cố Trường Hà, thì nhớ đến Lưu San Hô từ lâu đã dưỡng thương xong, chỉ là Kỷ Đào rất lâu không gặp nàng ta . Thật ra vì giờ Lưu San Hô đi mua rau càng lúc càng muộn, gần như đến trưa mới ra chợ. Nàng ta chỉ đợi để mua những mớ rau không bán được phải mang về, vì thứ đó rất rẻ, gần như cho không .

“Mỗi người đều phải trả giá cho việc mình làm .” Kỷ Đào chậm rãi nói .

Cù Thiến nhìn quanh một chút, lại hạ giọng: “Tẩu t.ử không biết đâu . Ta nghe người ta nói , Lưu San Hô còn định cãi lý với nha sai đến đưa công văn, làm người ta tức đến mức muốn rút đao luôn.”

Kỷ Đào cạn lời. Lưu San Hô đúng là có bản lĩnh đó.

Thực ra Kỷ Đào rất tò mò lần trước Đại Trương thị bị đ.á.n.h gãy chân, Lưu San Hô đã nói gì với hai nhóm người kia mà khiến họ đang đ.á.n.h nhau lại thôi, quay sang liên thủ muốn trừng trị nàng ta .

Còn lần này nữa. Nha sai nhìn thì hung dữ, nhưng làm nghề này cũng chẳng dễ dàng gì. Ít nhất như lần trước hai người tới mời Kỷ Đào đấy, tuy mạnh mẽ, nhưng vẫn coi như khách khí. Thanh đại đao đeo bên hông phần lớn chỉ để làm dáng, Kỷ Đào thật sự chưa từng thấy nha sai rút đao.

Hai người mua xong rau, trời đã sáng hẳn, thong thả đi về, thỉnh thoảng còn cười nói đôi câu.

Đúng lúc này , rất nhiều người chạy về phía viện nhà họ Cố, giống hệt lần trước Trương thị ngã. Kỷ Đào và Cù Thiến nhìn nhau , lập tức tăng nhanh bước chân. Nhưng không phải chạy tới nhà họ Cố, mà là vội vàng về nhà mình .

Đùa chứ? Bị liên lụy phải vào phủ nha… một lần là đủ rồi .

Hơn nữa người ngoài đâu biết các nàng chỉ bị vạ lây. Lần trước hai người bị nha sai dẫn đi , cả ngõ đều nhìn thấy, không biết còn tưởng hai nàng phạm tội. Sau mới hay là vì Kỷ Đào từng chữa trị cho Trương thị nên mới bị gọi đi .

Hai người về đến nhà.

Mãi đến trưa Lâm Thiên Dược về cũng chẳng có tin tức gì. Hắn ăn xong lại đi .

Đến tận xế chiều, Kỷ Đào sang bên cạnh bắt mạch cho Vu Khải Minh, mới nghe Trần thị kể, Lưu San Hô ở nhà tự t.ử, được cứu lại thì lớn tiếng nói rằng: Tri phủ Lý Viên tra án không rõ, tùy tiện vu oan Cố Trường Hà, nhận hối lộ, tước bỏ công danh tú tài của hắn . Phủ nha không cho người ta đường sống, muốn bức c.h.ế.t cả nhà họ! 

Được cứu xong nàng ta vẫn chưa chịu thôi, một mình chạy thẳng đến phủ nha. Giờ còn đang quỳ ngoài cửa phủ nha.

“Thế Cố tú tài thì sao ?” Kỷ Đào thu dọn hòm t.h.u.ố.c, thuận miệng hỏi.

Trần thị thở dài: “Mượn rượu giải sầu.”

Vu Khải Minh đứng bên cạnh im lặng nghe .

Khi Trần thị nói những lời ấy , ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía hắn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hoa-thon-kho-ga-phan-8/chuong-149.html.]

Kỷ Đào hiểu ngay. Trần thị đây là không bỏ phí cơ hội nào, đang ngầm nhắc nhở Vu Khải Minh đấy.

Kỷ Đào về nhà, tối đó Lâm Thiên Dược trở về, nàng liền kể lại .

Hắn ôm lấy vai nàng, nằm trên giường thở dài: “Càng nhiều nữ nhân, thì càng nhiều phiền phức. Ai cũng có lòng riêng. Chuyện này ngay từ đầu đã bắt nguồn từ tình cảm giữa Lưu San Hô và Cố Trường Hà. Tham lam không biết đủ, để chuyện xảy ra tới mức này … cuối cùng ai cũng tổn thương chẳng nhẹ.”

Kỷ Đào ngạc nhiên, nhíu mày nhìn hắn .

Lâm Thiên Dược khẽ cười : “Đào Nhi, nàng nghe không hiểu phải không ?”

Kỷ Đào quả thật nghe mà rối mù. Trong lòng nàng mơ hồ hiểu, nhưng vẫn không xâu chuỗi rõ ràng.

Nàng gật đầu, tựa vào n.g.ự.c hắn . Đêm đã sâu, bên ngoài chỉ còn tiếng côn trùng rả rích.

Giọng trầm thấp của Lâm Thiên Dược vang lên trong căn phòng yên tĩnh: “Lưu San Hô tuy tự cho mình chính nghĩa, nhưng lại để mắt đến một kẻ tay trắng như Cố Trường Hà, hơn nữa hắn còn là người đã có thê t.ử. Nàng ta là một cô nương, ca ca lại là tú tài, còn trẻ, tương lai vô hạn. Vậy mà nàng ta không nhìn rõ, chỉ vì một chữ tình. Lại không cam tâm làm thiếp , mới sinh ra những chuyện về sau .”

Giọng hắn bình thản, không nhanh không chậm. Trong căn phòng tĩnh lặng, không khí lại ấm áp vô cùng.

Kỷ Đào gật đầu. Nói cho cùng, chính vì Cố Trường Hà muốn bày tiệc cho nàng ta , mới sinh ra tranh chấp với Trương thị. Nếu không có cuộc tranh chấp ấy , cho dù Trương thị vẫn c.h.ế.t, Cố Trường Hà cũng sẽ không bị tước công danh.

Hôm sau , Kỷ Đào và Cù Thiến lại đi mua rau. Không chỉ người trong ngõ, ngay cả những người bán rau ngoài chợ cũng đều biết rằng có một Lưu San Hô như vậy .

Chủ yếu là hôm qua nàng ta quỳ ngoài phủ nha nửa ngày.

Thấy Lý Viên chuẩn bị về hậu nha, nàng ta thế nào cũng không chịu, trực tiếp chặn lại không cho đi . Giằng co dây dưa ngay trước cửa phủ nha. Người qua đường tuy không nhiều, nhưng vẫn có người trông thấy. Lý Viên nhiều lần nhường nhịn không xong, dứt khoát lấy danh nghĩa “cản trở công vụ”, sai người kéo nàng ta xuống, lại đ.á.n.h mười trượng.

Lần này , Lý Viên đại khái muốn lập uy, liền đ.á.n.h ngay trước cửa phủ nha. Không bịt miệng. Lưu San Hô vẫn không chịu thôi.

Trượng đ.á.n.h xuống thân , nàng ta càng cảm thấy Lý Viên có vấn đề, liền lớn tiếng hô: “Lý đại nhân làm quan bất chính, nhận hối lộ, không chịu lắng nghe ý dân, công báo tư thù, muốn đ.á.n.h c.h.ế.t kẻ đi kêu oan!”

Lời lẽ của nàng ta rõ ràng như muốn nói rằng, chính vì nàng đã nói trúng chỗ đau của Tri phủ đại nhân nên ông ta mới thẹn quá hóa giận, quyết định đ.á.n.h nàng. Người qua đường đều nghe thấy cả.

Lý Viên vốn không muốn chấp nhặt với nàng, nhưng nghe vậy liền lấy cớ “vu khống quan triều đình”, ra lệnh đ.á.n.h thêm hai mươi trượng nữa.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...