LƯU LY HẠ/Chương 9: 9C. 9: 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Quan lễ nghi lập tức ngậm miệng.

 

Sau đại điển, Tạ Lâm An cầu kiến.

 

Hiện giờ hắn làm việc ở Hàn Lâm viện, chức quan không cao không thấp.

 

Sau khi trưởng tỷ gả cho hắn , cuối cùng cũng dần học được cách quản gia.

 

Chỉ là giữa phu thê họ, rốt cuộc không ân ái như những gì ta từng tưởng tượng ở kiếp trước .

 

Khi gặp ta , hắn hành đại lễ quân thần.

 

“Thần tham kiến Hoàng hậu nương nương.”

 

Ta sai người ban chỗ ngồi .

 

Hắn không ngồi .

 

Chỉ khẽ nói :

 

“Chuyện năm đó ở Ôn phủ, là thần thất lễ.”

 

Ta nhìn hắn .

 

Qua rất lâu mới nhớ ra hắn đang nói đến ngày đổi canh thiếp .

 

Đó đã là chuyện của rất lâu về trước rồi .

 

“Tạ đại nhân quá lời.”

 

Sắc mặt hắn hơi trắng đi .

 

“Nương nương hiện giờ... sống rất tốt .”

 

“Ừm.”

 

Ta không khiêm tốn.

 

Bởi vì hiện giờ ta thật sự sống rất tốt .

 

Tạ Lâm An trầm mặc hồi lâu.

 

“A Nguyệt cũng thay đổi rất nhiều.”

 

“Nàng ấy trước đây rất hay khóc , bây giờ quản gia, ngược lại cũng có thể tự mình gánh vác một mặt.”

 

Ta gật đầu.

 

“Vậy thì tốt .”

 

Dường như hắn vẫn còn điều muốn nói .

 

Nhưng cuối cùng chỉ cung kính hành lễ rồi lui xuống.

 

Sau khi hắn rời đi , trưởng tỷ tới gặp ta .

 

Tỷ ấy thản nhiên hơn hắn một chút.

 

Sau khi vào điện liền quỳ xuống hành đại lễ với ta .

 

Ta bảo tỷ ấy đứng dậy.

 

Tỷ ấy nhìn cây trâm lưu ly trên tóc ta , vành mắt lập tức đỏ lên.

 

“Cây trâm này ...”

 

“Bệ hạ tặng.”

 

Tỷ ấy khẽ gật đầu.

 

“Đẹp lắm.”

 

Ta cười cười .

 

“Ta cũng thấy vậy .”

 

Trưởng tỷ siết khăn tay, qua rất lâu mới nói :

 

“Hồi nhỏ hai viên lưu ly châu ấy , về sau ta làm vỡ một viên.”

 

Ta có chút bất ngờ.

 

Tỷ ấy khẽ nói :

 

“Viên màu đỏ. Sau khi làm vỡ, ta khóc rất lâu, mẫu thân cũng dỗ dành ta rất lâu.”

 

Tỷ ấy ngẩng đầu nhìn ta .

 

“Khi đó ta chưa từng nghĩ tới, ngay cả chạm vào muội cũng chưa từng được chạm.”

 

Ta không nói gì.

 

Tỷ ấy cười khổ.

 

“A Huỳnh, trước đây ta quá tham lam.”

 

Câu nói này đã muộn rất nhiều năm.

 

Nhưng cuối cùng tỷ ấy cũng nói ra .

 

Ta nói :

 

“Bây giờ trưởng tỷ hiểu được , cũng chưa phải là quá muộn.”

 

Nước mắt tỷ ấy rơi xuống.

 

Lần này , tỷ ấy rất nhanh đã tự lau đi .

 

Không chờ ta dỗ dành.

 

Sau khi trưởng tỷ rời đi , Tiêu Thừa Yến từ phía sau bình phong bước ra .

 

Ta nhìn hắn .

 

“Bệ hạ nghe lén sao ?”

 

Hắn mặt không đỏ tim không loạn.

 

“Đi ngang qua.”

 

Câu này nói ra chẳng khác gì lúc hắn còn làm hộ vệ.

 

Ta bật cười .

 

“Trong cung rộng như vậy , bệ hạ lại cố tình đi ngang qua thiên điện của thần thiếp .”

 

Hắn bước tới trước mặt ta , đưa tay chạm nhẹ vào cây trâm trên tóc ta .

 

“Tỷ ấy nói đúng.”

 

“Cái gì?”

 

“Rất đẹp .”

 

Vành tai ta nóng lên.

 

Hiện giờ hắn đã là Hoàng đế.

 

Nhưng khen người vẫn thẳng thắn như vậy .

 

Năm thứ hai sau hôn lễ, hậu cung dần ổn định.

 

Tiêu Thừa Yến sát phạt quyết đoán, nhưng chưa từng lạm dụng hình phạt.

 

Triều thần vừa kính sợ, vừa kính phục hắn .

 

Có người dâng tấu xin hắn tuyển thêm hậu cung.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luu-ly-ha/9.html.

]

Trước mặt văn võ bá quan, hắn đè bản tấu xuống án thư.

 

“Trẫm lưu lạc dân gian nhiều năm, quen thanh tĩnh rồi , không thiếu người hầu hạ.”

 

Ngôn quan còn muốn khuyên thêm.

 

Hắn ngước mắt lên.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

“Nhà nào có nữ nhi thật sự quá nhàn rỗi, thì đưa đến nữ học đọc sách, đừng đưa vào cung mà lãng phí.”

 

Khi nghe được câu này , ta đang xem quy chế của nữ học trong cung.

 

Cười đến mức suýt làm rơi cả b.út.

 

Tối hôm đó hắn tới điện của ta , ta hỏi:

 

“Bệ hạ không sợ ngôn quan mắng người sợ vợ sao ?”

 

Hắn cởi ngoại bào, ngồi xuống bên cạnh ta .

 

“Sợ vợ là tội danh gì?”

 

“Không phải tội danh.”

 

“Vậy thì mặc họ nói .”

 

Hắn đưa tay cầm lấy bản quy chế trên bàn ta .

 

“Nữ học định đặt ở Đông Uyển sao ?”

 

“Ừm, nơi đó đang bỏ trống, ánh sáng cũng tốt .”

 

“Được.”

 

Nói xong, hắn cầm b.út phê một chữ “Chuẩn” bên cạnh.

 

Dứt khoát đến mức ta sững người .

 

“Bệ hạ không xem kỹ sao ?”

 

Hắn nhìn ta .

 

“Nàng muốn làm , thì cứ làm .”

 

Lòng ta bỗng mềm xuống.

 

Trước đây, muốn một viên lưu ly châu, ta cũng phải nhìn sắc mặt của trưởng tỷ trước .

 

Bây giờ, ta muốn lập nữ học, Hoàng đế lại nói , nàng muốn làm , thì cứ làm .

 

Thế sự quả thật hoang đường, lại khiến người ta muốn bật cười .

 

Nhiều năm sau , nữ học phát triển vô cùng hưng thịnh.

 

Rất nhiều cô nương thế gia ngoài cung cũng tới học.

 

Có một ngày, một tiểu cô nương cầm hai viên lưu ly châu tới tìm ta .

 

Nói rằng thương đội vào kinh, trong nhà chỉ chịu mua cho tỷ tỷ, nên nàng đã tự dành dụm bạc để mua cho mình hai viên.

 

Nàng hỏi ta :

 

“Nương nương, châu do tự mình mua, cũng được xem là thể diện sao ?”

 

Ta nhìn hai đốm sáng trong lòng bàn tay nàng.

 

Mỉm cười nói :

 

“Được chứ.”

 

Đôi mắt nàng sáng bừng lên.

 

“Vậy thần nữ sẽ làm thành trâm châu.”

 

Ta tháo cây trâm lưu ly cũ trên tóc xuống, cho nàng xem.

 

“Cứ làm đi , châu không cần phải chờ người khác ban thưởng.”

 

Nàng dùng sức gật đầu.

 

Tối hôm đó, Tiêu Thừa Yến giúp ta tháo cây trâm xuống.

 

Hắn nhìn hai viên châu ấy , bỗng hỏi:

 

“Vẫn thích chứ?”

 

“Thích.”

 

“Trẫm sẽ mua cho nàng thứ tốt hơn.”

 

Ta lắc đầu.

 

“Hai viên này là đủ tốt rồi .”

 

Hắn cúi đầu nhìn ta .

 

“Tại sao ?”

 

Ta nghĩ một lát.

 

“Bởi vì là chàng tặng ta .”

 

Trong mắt Tiêu Thừa Yến dần hiện lên ý cười .

 

Hắn cúi người , khẽ chạm vào trán ta .

 

“Sau này nàng muốn gì, ta đều cho nàng.”

 

Ta bật cười .

 

“Bệ hạ nói câu này rất giống hôn quân.”

 

Hắn cũng cười .

 

“Vậy Hoàng hậu quản cho tốt .”

 

Bên ngoài cửa sổ, đêm xuân hơi lạnh.

 

Trong điện, ánh đèn ấm áp.

 

Ta vuốt cây trâm lưu ly, bỗng nhớ tới chính mình của rất nhiều năm trước .

 

Phụ thân đưa cả viên châu xanh lẫn viên châu đỏ cho trưởng tỷ.

 

Mẫu thân xoa đầu ta , nói :

 

“Tỷ tỷ con hiếm khi thích thứ gì.”

 

Khi đó ta không khóc .

 

Cũng không làm loạn.

 

Chỉ âm thầm ghi nhớ rất lâu.

 

Giờ nghĩ lại , tiểu cô nương năm ấy cũng không cần phải tủi thân nữa.

 

Thứ nàng muốn , cuối cùng cũng có người đích thân nâng tới trước mặt nàng.

 

Không phải thứ còn thừa lại .

 

Không phải thứ được chuyển tay.

 

Mà là rõ ràng, minh bạch, dành cho riêng nàng.

 

-HẾT-

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...