Mưa ở Thâm Thành như trút nước, từng hạt nặng trĩu đập liên hồi vào cửa kính sát đất của căn penthouse tầng 45.
Tô Niệm đứng trước gương lớn trong phòng thay đồ, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp gấp trên chiếc váy lụa màu trắng tinh khôi.
Mái tóc đen dài ngang lưng của cô được chải chuốt cẩn thận, xõa tung trên vai.
Cô nhìn người con gái trong gương, ánh mắt thoáng qua vẻ mỏi mệt nhưng ngay sau đó được thay thế bằng nụ cười dịu dàng quen thuộc.
Hôm nay là kỷ niệm ba năm cô ở bên Thẩm Duật Sâm.
Ba năm, không danh không phận, nhưng cô đã ngỡ mình là người hạnh phúc nhất thế gian.
Thẩm Duật Sâm đối với cô rất tốt , anh chu cấp cho cô một cuộc sống nhung lụa, mua cho cô những bộ trang phục đắt đỏ nhất, và mỗi đêm đều ôm cô vào lòng với sự chiếm hữu cuồng nhiệt.
“Cạch.”
Tiếng mở cửa vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tô Niệm.
Cô vội vàng bước ra ngoài, gương mặt rạng rỡ đón chào người đàn ông vừa bước vào .
Thẩm Duật Sâm cao lớn, bờ vai rộng khoác chiếc áo măng tô đen còn vương hơi nước mưa.
Khuôn mặt anh góc cạnh như điêu khắc, đôi mắt chim ưng sắc bén luôn mang theo vẻ lạnh lùng khó gần.
Nhưng khi nhìn thấy Tô Niệm, ánh mắt anh khẽ nhu hòa lại .
“Duật Sâm, anh về rồi .” Tô Niệm tiến lên, tự nhiên đón lấy chiếc áo khoác từ tay anh , treo lên giá.
Thẩm Duật Sâm vươn tay ôm lấy eo cô, kéo cô vào sát l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của mình .
Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa bách hợp thanh mát trên người cô.
“Hôm nay ở nhà làm gì?” Giọng anh trầm thấp, có chút khàn đặc vì mệt mỏi.
“Em nấu những món anh thích, và đợi anh về nè.” Tô Niệm mỉm cười , vòng tay qua cổ anh .
Thẩm Duật Sâm nhìn ngắm cô, ngón tay thon dài lướt qua gò má mịn màng, rồi dừng lại ở mái tóc dài của cô.
Anh khẽ lầm bầm: “Ngoan lắm. Cứ giữ mái tóc này , đừng bao giờ cắt nó, biết chưa ?”
Tô Niệm khẽ khựng lại , nhưng rồi lại gật đầu: “Vâng, em biết rồi .”
Cô luôn biết Thẩm Duật Sâm có một chấp niệm kỳ lạ với mái tóc dài và những chiếc váy trắng của cô.
Ban đầu, cô nghĩ đó chỉ là sở thích cá nhân của anh .
Cho đến một ngày, cô vô tình nhìn thấy bức ảnh cũ trong ngăn kéo khóa kín ở thư phòng của anh .
Trong ảnh, Thẩm Duật Sâm thời đại học đang ôm một cô gái.
Cô gái đó có mái tóc đen dài ngang lưng, mặc một chiếc váy lụa trắng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
Cô gái đó tên là Lâm Uyển Đình, đó là “ánh trăng sáng” của Thẩm Duật Sâm, người đã nhẫn tâm bỏ rơi anh để ra nước ngoài định cư bốn năm trước .
Và Tô Niệm, sở dĩ được anh giữ lại bên mình suốt ba năm qua, chỉ vì cô có khuôn mặt giống Lâm Uyển Đình đến bảy phần, đặc biệt là thần thái khi im lặng.
Tô Niệm tự lừa dối bản thân rằng ba năm bên nhau , dẫu là đá cũng phải tan chảy.
Cô tin tình cảm của mình có thể thay thế hình bóng của người cũ.
Nhưng cuộc đời luôn tàn nhẫn hơn những gì cô tưởng tượng.
Trong lúc dùng bữa, điện thoại của Thẩm Duật Sâm đặt trên bàn bỗng vang lên.
Anh liếc nhìn màn hình, đồng t.ử lập tức co rụt lại .
Thẩm Duật Sâm gần như ngay lập tức bắt máy, một hành động hiếm hoi đối với một CEO bận rộn như anh .
“Alo?” Giọng anh run lên, một sự mất bình tĩnh mà Tô Niệm chưa từng thấy trong ba năm qua.
Đầu dây bên
kia
nói
gì đó, sắc mặt Thẩm Duật Sâm
thay
đổi liên tục, từ kinh ngạc, vui mừng đến lo lắng tột độ.
“Em đang ở sân bay Thâm Thành? Được, đứng yên đó, anh đến ngay.”
Thẩm Duật Sâm cúp điện thoại, đứng bật dậy.
Anh thậm chí không nhìn đến bàn thức ăn cô chuẩn bị cả buổi chiều, cũng không nhìn thấy ánh mắt c.h.ế.t lặng của Tô Niệm.
“Duật Sâm, ngoài trời đang mưa lớn...” Tô Niệm lí nhí gọi.
“Uyển Đình về nước rồi .” Thẩm Duật Sâm vừa lấy áo khoác vừa nói , giọng điệu dứt khoát không chút do dự.
“Cô ấy gặp chút rắc rối ở sân bay. Anh phải đi đón cô ấy .”
“Còn... bữa tối kỷ niệm của chúng ta ?” Ngón tay Tô Niệm siết c.h.ặ.t vạt váy.
Thẩm Duật Sâm dừng lại một giây, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô, trong mắt anh lúc này không còn sự dịu dàng thường ngày, mà chỉ còn là sự nôn nóng: “Tô Niệm, ngoan nghe lời. Anh sẽ bù đắp cho em sau .”
Cánh cửa dứt khoát đóng lại , để lại Tô Niệm một mình trong căn phòng rộng lớn, lạnh lẽo.
Trên bàn, nến vẫn cháy, thức ăn dần nguội ngắt, giống như trái tim cô lúc này , từng chút, từng chút một hóa thành tro tàn.
•0•
Lâm Uyển Đình đã trở lại .
Sự thật này giống như một cơn bão càn quét qua cuộc sống bình yên giả tạo của Tô Niệm.
Một tuần sau đó, Thẩm Duật Sâm hiếm khi quay về penthouse.
Nếu có về, anh cũng chỉ tắm rửa, thay quần áo rồi lại vội vã rời đi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/the-than-da-thuc-tinh-roi/chuong-1.html.]
Trên người anh , mùi hương hoa bách hợp quen thuộc của Tô Niệm đã bị thay thế bởi mùi nước hoa Chanel số 5 nồng nàn, xa xỉ. Đó là mùi hương yêu thích của Lâm Uyển Đình.
Thế nhưng, sự sụp đổ thực sự của Tô Niệm diễn ra vào đêm tiệc từ thiện của giới thượng lưu Thâm Thành.
Thẩm Duật Sâm yêu cầu Tô Niệm tham dự cùng anh .
Trước khi đi , anh tự tay chọn cho cô một chiếc sườn xám màu xanh ngọc bích cách điệu, ép cô b.úi tóc cao lên theo một kiểu tóc vô cùng cổ điển.
Tô Niệm dù không thích nhưng vẫn chiều theo ý anh .
Khi họ bước vào sảnh tiệc, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai người .
Thẩm Duật Sâm phong độ ngời ngời, bên cạnh là Tô Niệm thanh tú, tao nhã.
Cô cứ ngỡ anh đưa cô đến đây là để khẳng định vị trí của cô, nhưng hóa ra cô đã nhầm.
•0•
Nửa buổi sau của bữa tiệc, Lâm Uyển Đình xuất hiện.
Cô ta mặc một chiếc sườn xám màu xanh ngọc bích, kiểu dáng, màu sắc, thậm chí là kiểu b.úi tóc đều giống hệt Tô Niệm.
Điểm khác biệt duy nhất là trên cổ Lâm Uyển Đình đeo sợi dây chuyền kim cương ngọc bích mà Thẩm Duật Sâm vừa đấu giá thành công với giá 50 triệu tệ vào tuần trước .
Lâm Uyển Đình bước đến, mỉm cười tự nhiên nắm lấy cánh tay còn lại của Thẩm Duật Sâm: “Duật Sâm, em xin lỗi vì đến muộn.”
Ánh mắt Thẩm Duật Sâm lập tức dính c.h.ặ.t vào Lâm Uyển Đình, sự dịu dàng và si mê trong mắt anh chưa từng dành cho Tô Niệm dù chỉ một lần .
Chaporia
Bình Luận (0)