Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta vừa gạt gạo cũ ra vừa đáp, “Không.”

Chàng nói : “Đêm qua ta nói nặng lời.”

Ta không ngẩng đầu, “Ừ.”

Chàng mở gói giấy, “Vừa mới ra lò.”

Ta lấy một miếng bánh gạo. Vẫn còn ấm. Cắn một miếng, vị ngọt rất nhạt.

Úc Hoài Khiêm ngồi xuống đối diện ta , “Phục Thanh Tụ từ hôn trở về kinh, cuộc sống không dễ gì.”

Ta nuốt miếng bánh, “Chàng đã nói rồi .”

“Bên cạnh nàng ấy không còn mấy người .”

“Phục gia không còn ai sao ?”

Úc Hoài Khiêm khựng lại , “Ta không có ý đó.”

Ta đặt miếng bánh xuống, “Nàng ta có phụ mẫu, có huynh trưởng, có cả Phục gia. Chàng nói nàng ta không có người bên cạnh, là vì nàng ta không có chàng sao ?”

Sắc mặt Úc Hoài Khiêm thay đổi, “Khương Đường, nàng đừng nói khó nghe như vậy .”

Ta tiếp tục nhặt gạo, “Chàng không muốn nghe thì có thể ra ngoài.”

Chàng nhìn ta , như thể lần đầu phát hiện ta cũng có thể đuổi người . Một lát sau , chàng hạ giọng, “Ta chỉ hy vọng nàng rộng lượng với nàng ấy hơn.”

Ta ngẩng đầu, “Nàng ta nửa đêm mang canh giải rượu cho chàng , chàng bảo ta rộng lượng.”

Cá Chép Bay Trên Trời Cao

“Chàng viết thơ của nàng ta trong thư phòng, chàng bảo ta đừng xem.”

“Ta hỏi một câu, chàng nói ta không hiểu.”

Ta đẩy chiếc sàng gạo về phía chàng , “Úc Hoài Khiêm, chàng muốn ta rộng lượng đến mức nào?”

Chàng nhìn đống gạo trong sàng, không nói được lời nào.

Đúng lúc ấy , ngoài cửa có nha hoàn vào bẩm báo: “Phu nhân, Phục cô nương tới rồi .”

Úc Hoài Khiêm lập tức nhíu mày, “Nàng ấy đến làm gì?”

Ta nhìn chàng , “Chàng căng thẳng gì vậy ?”

Chàng tránh ánh mắt ta .

Phục Thanh Tụ bước vào , trong tay cầm một quyển sách. Nàng ta đứng ở cửa, trước tiên hành lễ với ta , “Đại tẩu.”

Ta nói : “Vào đi .”

Ánh mắt nàng ta rơi xuống chiếc sàng gạo, nụ cười khựng lại trong chớp mắt, “Đại tẩu đang nhặt gạo sao ?”

Ta gật đầu, “Ừ.”

Nàng ta bước lại gần, giọng nói mềm nhẹ, “Đại tẩu thật tỉ mỉ, trước giờ ta vẫn luôn ngưỡng mộ người biết lo liệu việc nhà.”

Ta nghe ra ý tứ trong lời nàng ta , nhưng Úc Hoài Khiêm ngồi bên cạnh lại như không nghe thấy.

Phục Thanh Tụ đưa quyển sách cho chàng , “Hôm qua trong yến tiệc có người hỏi câu từ ấy , ta nghĩ lại , vẫn là cách viết năm đó chàng dạy ta tốt hơn.”

Tay Úc Hoài Khiêm khựng lại một thoáng rồi vẫn nhận lấy.

Ta nhìn chàng . Chàng biết ta đang nhìn , nhưng vẫn nhận.

Phục Thanh Tụ khẽ nói : “Nếu chàng rảnh, giúp ta sửa lại một chút.”

Úc Hoài Khiêm đáp: “Dạo này ta bận.”

Mắt Phục Thanh Tụ đỏ lên, “Ta biết . Hiện giờ danh tiếng của ta không tốt , chàng cũng nên tránh hiềm nghi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/ta-hieu-ve-gao-cung-hieu-long-nguoi-thay-doi/chuong-2.html.

]

Nàng ta đưa tay muốn lấy lại quyển sách, Úc Hoài Khiêm theo bản năng giữ lại , “Ta không có ý đó.”

Phục Thanh Tụ nhìn chàng , giữa hai người là chiếc sàng gạo, trong đó vẫn còn những hạt gạo cũ ta vừa nhặt ra .

Ta bỗng thấy buồn cười , ta cầm sàng gạo đứng dậy, “Các người nói chuyện đi .”

Úc Hoài Khiêm lập tức nhìn ta , “Khương Đường.”

Ta nói : “Đừng gọi ta . Ta còn phải đi tiệm gạo.”

Phục Thanh Tụ khẽ nói : “Đại tẩu không cần đi .”

Ta nhìn nàng ta một cái, “Phục cô nương, ta không đi thì quyển sách này của hai người cũng chẳng thể đưa qua đưa lại được đâu .”

Sắc mặt nàng ta trắng đi . Úc Hoài Khiêm trầm mặt, “Hôm nay nàng quá quắt rồi .”

Ta gật đầu, “Hôm nay chàng cũng khá mù.”

03.

Tiệm gạo ở Đông Thị.

Khi ta gả vào Úc gia, mẫu gia có cho ta của hồi môn là một tiệm gạo. Các quý nữ trong kinh đều cười của hồi môn của ta thô tục. Khi ấy Úc Hoài Khiêm lại nói : “Tiệm gạo tốt . Ăn cơm quan trọng hơn nghe đàn hát.”

Lúc đó ta đỏ mặt rất lâu. Sau này chàng thường cùng ta đi tiệm. Chàng không biết chọn gạo, nhưng lại đứng bên cạnh, nghe ta cùng Chưởng quầy nói về màu gạo, độ ẩm, mùi kho.

Có một lần , chàng nhìn ta cười : “Khương Đường, lúc nàng nói về gạo, mắt nàng sáng lên.”

Ta hỏi chàng có phải thấy ta buồn cười không . Chàng nói : “Là đẹp .”

Ta nhớ rất lâu, nhớ đến tận hôm nay, vẫn tin câu ấy là thật.

Nhưng lòng người sẽ đổi thay . Hiện giờ chàng nhìn Phục Thanh Tụ viết thơ từ, ánh mắt cũng sáng lên, thậm chí còn sáng hơn.

Chưởng quầy thấy ta đến, vội ra đón: “Đông gia, đợt gạo thu hôm nay rất tốt .”

Ta bắt một nắm. Hạt gạo đầy đặn, chỉ có đầu đuôi hơi ẩm, “Phơi thêm nửa ngày.”

Chưởng quầy vâng dạ .

Ta vừa vào hậu đường, Úc Hoài Khiêm đã đuổi tới. Chàng đứng bên bao gạo, y phục nguyệt bạch trên người và nơi này hoàn toàn không hợp.

Đám người làm đều cúi đầu.

Ta hỏi: “Có việc gì?”

Chàng nói : “Ta cùng Thanh Tụ không có gì.”

Ta nâng một nắm gạo: “Không có gì là về việc nửa đêm nàng ta đưa canh cho chàng , hay là chàng viết thơ từ của nàng ta ?”

Sắc mặt chàng không tốt : “Nàng ấy chỉ nhờ ta sửa từ.”

“Vậy chàng sửa đi .”

“Nàng nhất định phải nói khó nghe như vậy sao ?”

Ta ngẩng đầu, “Úc Hoài Khiêm, chàng nghe cho rõ đây. Chàng sửa thơ từ cho nàng ta , ta không c.h.ế.t. Chàng nhìn nàng ta , ta cũng không c.h.ế.t. Nhưng chàng đừng vừa làm vừa nói ta hẹp hòi.”

Chàng sững lại . Ta đổ gạo lại vào bao, “Ta không hiểu thơ từ, nhưng ta hiểu người . Nàng ta ở trước mặt chàng khóc là muốn chàng đau lòng. Và chàng đã đau lòng rồi , chỉ đơn giản như vậy .”

Sắc mặt Úc Hoài Khiêm dần trắng xuống, “Nàng ấy vừa từ hôn.”

Ta nói : “Lại nữa rồi .”

Chàng nhắm mắt: “Ta biết nàng để ý.”

“Chàng không biết .” Ta bước tới trước mặt chàng , “Ta để ý không phải vì nàng ta biết làm thơ từ, cũng không phải vì nàng ta đẹp .”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...