Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một cô nương nhìn ta , “Úc phu nhân cũng làm một câu chứ?”
Ta lắc đầu, “Ta không biết .”
Nàng cười nói : “Vậy phu nhân biết gì?”
Phục Thanh Tụ lập tức nói , “Đại tẩu biết nhặt gạo.”
Trong yến tiệc lặng đi một thoáng, sau đó có người che miệng cười . Sắc mặt Úc Hoài Khiêm thay đổi.
Ta nhìn Phục Thanh Tụ. Nàng ta như biết mình lỡ lời, vội giải thích, “Ta không có ý coi thường Đại tẩu, chỉ là Hoài Khiêm từng nói vậy .”
Ta hỏi: “Chàng nói gì?”
Phục Thanh Tụ khẽ đáp, “Chàng nói Đại tẩu biết nhặt gạo, trong nhà vốn phải có cơm ăn.” Câu này vốn là lời Úc Hoài Khiêm dùng để giải vây cho ta . Giờ từ miệng nàng ta nói ra , lại như một nhát d.a.o.
Úc Hoài Khiêm nhíu mày, “Thanh Tụ.”
Mắt Phục Thanh Tụ đỏ lên, “Có phải ta lại nói sai rồi không ?”
Ta không nhìn nàng ta , ta nhìn Úc Hoài Khiêm, “Nàng ta biết câu đó từ đâu ?”
Sắc mặt chàng trắng đi . Ta hỏi tiếp, “Chàng nói cho nàng ta biết à ?”
Chàng không nói được . Ta cười nhạt, “Cũng tốt .”
Ta đứng dậy, đi tới bàn điểm tâm. Trên bàn có bánh gạo vừa hấp, ta cầm một miếng, bẻ ra . Ruột bánh dính rất c.h.ặ.t, gạo chưa ngâm đủ, lửa lại quá gấp.
Ta nhìn quản sự, “Ai làm ?”
Quản sự hoảng hốt quỳ xuống, “Phục cô nương nói … Dùng gạo mới từ tiệm của Đại tẩu.”
Sắc mặt Phục Thanh Tụ thoáng thay đổi. Ta nhìn nàng ta , “Ngươi dùng gạo của ta , mở tiệc của ngươi. Lại đem chuyện ta biết nhặt gạo ra làm trò cười .”
Nàng ta lập tức đứng lên, “Đại tẩu, ta chỉ muốn mọi người nếm thử gạo trong tiệm của tỷ.”
Ta đặt miếng bánh xuống, “Gạo này bị ngươi làm hỏng rồi .”
Trong tiệc im phăng phắc. Úc Hoài Khiêm thấp giọng, “Khương Đường, đừng làm vậy trước mặt mọi người .”
Ta nhìn chàng , “Nàng ta có thể ở trước mặt mọi người cười chê ta . Còn ta không thể trước mặt mọi người nói nàng ta làm hỏng đồ sao ?”
Phục Thanh Tụ rơi nước mắt, “Hoài Khiêm, ta thật sự chỉ muốn để Đại tẩu cùng tham gia.”
Ta cười lạnh, “Muốn ta tham gia? Vậy sao không để ta ngồi vào bàn?”
Nàng ta cứng người .
Ta nhìn quanh, bọn họ ngồi bên hồ ngâm thơ. Chỗ dành cho ta lại ở cạnh bàn điểm tâm, như thể chỉ chờ ta đến để nhận biết gạo.
Sắc mặt Úc Hoài Khiêm cũng tái đi . Ta bước tới trước mặt chàng , “Úc Hoài Khiêm, chàng từng nói , biết nhặt gạo cũng tốt .”
“Bây giờ nàng ta lấy câu đó ra nhục ta . Chàng định nói gì?”
Phục Thanh Tụ vội nói , “Ta không có ý nhục mạ.”
Ta quay lại , “Câm miệng.”
Nàng ta sững lại .
Ta nhìn Úc Hoài Khiêm, chàng há miệng. Rất lâu sau mới nói , “Nàng ấy chỉ là nói sai.”
Ta gật đầu, “Được. Vậy ta cũng nói sai một câu.”
Ta nhìn Phục Thanh Tụ, “Thơ của ngươi viết hay đến đâu , cũng đừng đem phu quân người khác làm tri kỷ.”
Sắc mặt Phục Thanh Tụ trắng bệch. Cả tiệc vang lên tiếng hít khí lạnh. Úc Hoài Khiêm trầm giọng, “Khương Đường.
”
Ta nói : “Sao? Chạm vào chàng rồi à ?”
Trong mắt chàng lần đầu hiện rõ tức giận, “Nàng quá đáng rồi .”
Ta bỗng không còn muốn nói nữa, ta quay người rời khỏi.
Sau lưng vang lên tiếng khóc của Phục Thanh Tụ, và Úc Hoài Khiêm không đuổi theo ta .
06.
Ta trở về tiệm gạo.
Chưởng quầy thấy ta , hơi sững lại , “Đông gia, hôm nay không ở trong phủ sao ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-hieu-ve-gao-cung-hieu-long-nguoi-thay-doi/chuong-4.html.]
Ta nói : “Trong phủ quá ồn.”
Hắn không dám hỏi thêm.
Ta ở trong tiệm đến tận khuya, Xuân Vụ khoác áo cho ta , “Phu nhân, về không ?”
Ta nhìn những bao gạo trong kho, “Không về.”
Nàng đỏ mắt, “Vậy Người ngủ ở đâu ?”
Ta chỉ về hậu đường, “Nơi đó có giường.”
Xuân Vụ muốn nói gì đó, cuối cùng lại nuốt xuống.
Nửa đêm, Úc Hoài Khiêm đến. Chàng đứng ngoài cửa tiệm, gõ rất lâu.
Ta sai người mở cửa. Chàng bước vào , trên người còn vương hơi sương đêm. Sắc mặt cũng không tốt , “Vì sao nàng không về phủ?”
Ta ngồi sau quầy, “Ở đó có thi hội.”
“Đã tan rồi .”
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
“Ta không muốn về.”
Úc Hoài Khiêm bước lại gần, “Hôm nay nàng đúng là khiến Thanh Tụ khó xử.”
Ta bật cười một tiếng, “Nàng ta làm ta dễ chịu sao ?”
Chàng nhíu mày, “Nàng ấy không có ác ý.”
Ta nghe đến phát mệt, “Chàng đổi câu khác đi .”
Chàng bị ta chặn lại .
Ta nói : “Nàng ta không có ác ý. Nàng ta chỉ nói lỡ lời. Nàng ta vừa từ hôn, trong lòng đau khổ. Những lời này ta đã nghe đủ rồi .”
Úc Hoài Khiêm im lặng. Ta đứng dậy, “Hôm nay chàng đến, là muốn đón ta về?”
Chàng gật đầu.
Ta hỏi: “Sau đó thì sao ?”
“Ta về, chàng để Phục Thanh Tụ xin lỗi ta ? Nàng ta sẽ dọn khỏi Thính Tuyết Các sao ?”
Chàng im lặng.
Ta lại hỏi: “Sau này chàng còn sửa thơ cho nàng ta không ?”
Sắc mặt chàng trở nên khó coi, “Giao lưu thi văn vốn không tư tình.”
Ta nhìn chàng , “Không tư tình. Vậy vì sao chàng không dám cho ta xem?”
Chàng không trả lời được .
Ta đi tới giá hàng, lấy một túi vải. Trong túi là gạo hôm nay Phục Thanh Tụ lấy đi làm bánh.
Ta đổ ra một nắm, gạo rất tốt . Chỉ là bị nàng ta làm hỏng, không phải lỗi của gạo.
Ta bỏ lại vào túi, “Úc Hoài Khiêm, chàng ăn gạo do ta chọn, sống ngày tháng do ta sắp xếp. Quay đầu lại chê ta không hiểu câu từ của nàng ta .”
Sắc mặt chàng trắng bệch.
Ta nói : “Chàng sống giỏi thật.”
Trong mắt chàng lóe lên hoảng loạn, “Ta không có chê nàng.”
“Chàng đã nói .”
“Là lời lúc tức giận.”
“Lời tức giận cũng là thật lòng.”
Chàng đứng yên, rất lâu không động.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng xe ngựa, Tiểu tư chạy vào , “Công t.ử, Phục cô nương lại bệnh rồi .”
Ta nhìn Úc Hoài Khiêm, sắc mặt chàng thay đổi. Ngay sau đó, chàng nhìn ta , như đang chờ ta mở lời.
Ta cười , “Đi đi .”
Chàng không động.
Chaporia
Bình Luận (0)