Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Và sợi dây liên kết ngầm đó, chính là cha tôi .
Nhà họ Hoàng nắm giữ khối tài sản khổng lồ, âm thầm tài trợ cho Tô Báo và ủng hộ cách mạng. Cũng chính vì thế, những kẻ xâm lược đã nhắm vào nhà họ Hoàng đầu tiên.
Hóa ra ở kiếp trước , Triệu Lạc Sinh hại cha mẹ tôi thê t.h.ả.m, khiến nhà họ Hoàng sụp đổ để rồi bị các gia tộc khác xâu xé — đó chính là cốt lõi của cuộc đấu tranh giữa các thế tộc, và cũng là mồi lửa dẫn đến việc Thân thành rơi vào tay giặc!
Cha tôi nhìn tôi với vẻ mệt mỏi và hối lỗi : "Xin lỗi con, Trân Nhi. Ta chưa kịp nói với mẹ con rằng ta đã âm thầm tài trợ cho một nhóm người . Chúng ta phản kháng là để chiến đấu cho tôn nghiêm đến cùng, vì vận mệnh của dân tộc — và cũng vì con. Mẹ con đã chuẩn bị sẵn vé tàu đi Anh cho hai mẹ con rồi , con có thể sang London chờ tin tốt của chúng ta ."
Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y cha, khẽ ngập ngừng: "Con muốn hỏi ý kiến của Trần Hoài Cẩn."
Cha tôi gật đầu.
14
Mấy ngày sau , Trần Hoài Cẩn hẹn gặp tôi . Tôi tưởng anh sẽ mời đi cà phê nên đã đặc biệt diện bộ váy lộng lẫy nhất. Nhưng khi đến nơi, nhìn những dãy nhà ổ chuột lụp xụp, chồng chéo lên nhau , tôi mới ngẩn ngơ hỏi: "Đây là đâu ?"
Trần Hoài Cẩn cởi bỏ áo vest, vác lên vai một bao gạo: "Đây là khu ổ chuột lớn nhất Thân thành. Diện tích chỉ bằng một phần mười khu phồn hoa, nhưng dân số lại gấp mười lần ."
Tôi xách vạt váy, bước thấp bước cao đi theo anh vào sâu bên trong. Đến một lối rẽ, hai chúng tôi bị lạc nhau . Một mình tôi đứng giữa khu ổ chuột, tay chân luống cuống. Bùn đất vấy bẩn đôi giày cao gót sang trọng, những con chuột cống chạy loạn qua chân.
Tôi hét lên một tiếng, lùi lại phía sau và suýt chút nữa giẫm phải một đứa trẻ. Thằng bé lấm lem bùn đất trừng mắt nhìn tôi : "Này cô kia , nhìn đường chút đi ."
Nó gọi tôi là "cô", tôi liền vặn lại : "Dù có là trẻ con thì cũng phải gọi là 'chị' chứ, thật chẳng có lễ phép gì cả."
Thằng bé ưỡn n.g.ự.c, nhìn tôi với vẻ khinh khỉnh: " Tôi không phải trẻ con, tôi là chủ gia đình đấy."
Tôi nghi ngờ nhìn nó: "Thấp bé thế này , cùng lắm mới tám tuổi, gia đình nào mà giao cho nhóc?"
Nó dõng dạc: "Thấp nhưng đã tám tuổi rồi . Trước đây cha mẹ tôi còn sống thì anh trai là chủ nhà. Hai năm trước anh tôi mất, giờ tôi là chủ."
Phía sau đống đổ nát, có hai cái đầu nhỏ thò ra . Đó là hai bé gái, đang mở to đôi mắt trong veo nhìn tôi . Rõ ràng là em của thằng bé. Nhìn đứa trẻ "vắt mũi chưa sạch" đã phải gánh vác cả gia đình, lòng tôi dâng lên một nỗi xót xa khó tả.
Trần Hoài Cẩn từ phía đối diện đi tới, thằng bé reo lên rồi lao đến đỡ lấy bao lương thực trên vai anh . Ba đứa nhỏ nhảy cẫng lên quanh bao gạo. Trần Hoài Cẩn đứng cạnh tôi , giải thích: "Đó là các em của người trợ thủ đã mất của tôi . Lũ trẻ cảnh giác lắm, thằng bé nhất quyết không chịu theo tôi về Trần phủ. Không sao , chúng không muốn đi thì tôi sẽ năng qua lại . Ở đây hàng xóm cũng rất quan tâm đến chúng."
Tôi chợt nhớ đến tấm vé tàu đi London. Tấm vé đó trị giá hơn một ngàn đồng. Một đồng có thể mua được một bao lương thực lớn. Một bao lương thực đủ cho ba đứa trẻ này ăn trong một tuần.
15
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.
com/binh-luan-deu-mong-chung-toi-chia-tay/chuong-5.html.]
Tôi tạm biệt Trần Hoài Cẩn, không hề nhắc đến chuyện tấm vé tàu. Nhưng ngay đêm đó, một trận hỏa hoạn đã bùng lên tại khu ổ chuột. Những căn nhà ở đó san sát nhau , toàn bằng gỗ và vật liệu dễ cháy. Lửa cháy suốt một ngày một đêm.
Cảnh sát Thân thành không hề có động thái cứu viện nào. Nửa đêm, tôi lao đến đồn cảnh sát đập cửa, nhưng chỉ nhận được một câu trả lời lạnh lùng: "Mặc kệ chúng, quân lệnh như sơn, không được rời vị trí."
Tôi và Trần Hoài Cẩn, mỗi người mang theo gia nhân của nhà họ Hoàng và họ Trần lao vào cứu người . Khi lửa tắt, chúng tôi mới tìm thấy nhau giữa đống đổ nát. Một bên tai của Trần Hoài Cẩn đã bị khói lửa hun đen kịt. Nhưng chúng tôi không tìm thấy ba đứa trẻ đó nữa.
Tảng sáng, tôi lết cái chân bị thương về nhà. Hàng ngàn người nghèo đã bỏ mạng, nhưng điều đó dường như chẳng ảnh hưởng gì đến vẻ phồn hoa của Thân thành. Những quý bà quý cô vẫn khoác tay nhau vào tiệm khiêu vũ, nhà hàng. Những gã tài xế vẫn khúm núm cúi chào cho đến khi chủ nhân vào xe mới dám ngồi vào ghế lái.
Khói đen chưa tan hẳn, trong đó dường như còn lẫn lộn cả tro xương của những người khốn khổ. Đột nhiên, trên bầu trời vang lên tiếng pháo nổ râm ran. Những đóa pháo hoa rực rỡ sắc màu nở rộ trên nền trời Thân thành.
"Triệu công t.ử - Triệu Lạc Sinh, vì chúc mừng sinh nhật lần thứ mười tám của một mỹ nhân, đã bao trọn pháo hoa toàn thành phố, đốt suốt một đêm không nghỉ!"
Tay tôi run rẩy siết c.h.ặ.t danh sách những người mất tích. Quyền lực của nhà họ Triệu bao trùm các tòa soạn, ngoại trừ Tô Báo, không một tờ báo nào dám đăng tin về vụ hỏa hoạn tối qua.
16
Tôi chợt nhớ ra . Kiếp trước Triệu Lạc Sinh tính tình quái gở, vốn dĩ là kẻ thích dùng pháo hoa để ăn mừng nhất.
Bao nhiêu lần hắn đốt pháo hoa? Bao nhiêu lần pháo hoa đó là dành cho tôi ? Và bao nhiêu tin tức chấn động đã bị nhà họ Triệu che giấu dưới những lớp tàn tro đó?
Lần này , tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ ở lại cùng cha mẹ , cùng chồng mình bảo vệ mảnh đất này . Tôi cần phải chuộc lỗi , chuộc lỗi cho sự kiêu ngạo và vô tri của mình ở kiếp trước .
17
Trần Hoài Cẩn dùng các thủ thuật kinh tế để trả đũa Triệu Lạc Sinh. Nhà họ Triệu bị phanh phui bê bối buôn bán hàng lậu, giá cổ phiếu sụt giảm thê t.h.ả.m.
Nhưng rồi , những sự việc kinh dị bắt đầu xảy ra . Đầu tiên là cô hầu gái thân cận của tôi đi mua báo vào sáng sớm rồi biến mất tăm. Hai ngày sau , tiếng hét thất thanh của quản gia vang lên trong phủ. Tôi lao ra sân, nhìn thấy một chiếc hộp đặt ngay giữa phủ. Cạnh hộp vương vãi những vết m.á.u, bên trong là một bàn tay bị c.h.ặ.t đứt, trên cổ tay vẫn còn đeo chiếc vòng tôi tặng cô ấy .
Tôi lặng lẽ đứng trước t.h.i t.h.ể người hầu. Sau đó, tôi đến bệnh viện thăm cô gái kỹ nữ hôm trước . Cô ấy đã hồi phục đôi chút, thấy tiếng bước chân, cô quay đầu cười với tôi : "Trân tiểu thư, cô lại đến rồi ."
Tôi đặt thức ăn đã đóng gói lên bàn, nói với cô: "Cô nói đúng, trại cứu tế chỉ giữ được mạng chứ không giữ được đời. Hiện giờ chiến tranh càng gần Thân thành, số lượng người tị nạn càng tăng, nhu cầu lương thực là cực lớn."
Tôi nhíu mày hỏi: "Số nữ trang tôi bán đi có đủ không ?"
Cô ấy mỉm cười : "Đừng lo, cô đừng quên vị hôn phu của cô là người nhà họ Trần."
Hóa ra , sau khi tôi lập trại cứu tế, cô ấy đã bí mật tìm đến Trần Hoài Cẩn để hỏi xem anh có thể giúp đỡ gì không .
Chaporia
Bình Luận (0)