Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi mới được tổ mẫu nhặt về nuôi, bọn trẻ trong thôn thấy ta xinh xắn, cố ý giật tóc ta .
Chúng còn kéo ta xuống vũng bùn, làm ta lấm lem khắp người .
Ban đầu ta chỉ biết khóc lóc chạy về nhà.
Nhưng tổ mẫu lại nói :
“Đánh trả lại đi . Một lần không đ.á.n.h nổi thì hai lần . Chính diện không thắng thì đ.á.n.h từ phía sau . A Thước, chỉ khi con trở nên mạnh mẽ, người khác mới không dám bắt nạt con. Tổ mẫu có thể che chở con một lần , nhưng không thể che chở con cả đời.”
Ngày hôm sau , tổ mẫu xách một giỏ trứng gà, đưa ta đến bái một vị lão võ sư làm thầy.
Những ngày luyện võ thật sự quá khổ.
Trong mơ ta cũng khóc :
“Tổ mẫu, con không học nữa, mệt quá, đau quá...”
Tổ mẫu cầm roi nhỏ quất vào chân ta , đuổi ta ra khỏi nhà tiếp tục luyện tập.
Cũng chính vì từ nhỏ đã học võ, nên trong trận thiên tai này , ta mới có thể một thân một mình đi từ tận Thương Châu tới kinh thành.
Con đường ấy , tổ mẫu đã âm thầm trải cho ta suốt mười hai năm.
Trong vô số đêm dài, người ôm ta vào lòng, dạy rằng:
“A Thước, làm người phải biết xem thời thế. Triệu Đại Sơn uống say muốn đ.á.n.h con, thì con tránh đi , nói vài câu cầu xin. Hiện giờ con không đ.á.n.h lại hắn , vậy chỉ có thể tỏ ra yếu thế. Sẽ có một ngày, con bỗng nhận ra , Triệu Đại Sơn trước mặt con chẳng qua chỉ là một gò đất nhỏ có thể bước qua mà thôi.”
Triệu Đại Sơn là dưỡng phụ của ta .
Hắn nghiện rượu, mê c.ờ b.ạ.c.
Đánh dưỡng mẫu, đ.á.n.h ca ca, thậm chí đ.á.n.h cả tổ mẫu.
Mỗi lần thấy nắm đ.ấ.m của hắn , ta đều sợ hãi.
Những chiêu thức phòng thân sư phụ dạy, ta quên sạch.
Ta xấu hổ ôm tổ mẫu khóc nức nở, cảm thấy mình thật vô dụng.
Nhưng tổ mẫu chỉ vuốt tóc ta :
“A Thước, trong lòng con còn vướng bận, nên ra tay không đủ độc, cuối cùng lại tự hại chính mình . Nếu không thể một chiêu chế địch, vậy phải học cách giấu tài, học cách tránh mũi nhọn.
Cứ tránh đi . Lặng lẽ lớn lên. Rồi một ngày, bước qua ngọn núi ấy như bước qua một gò đất nhỏ. Khi đó, trời đất trước mắt con sẽ rộng mở.”
—
Cho nên lúc Lâm Tĩnh Sanh tát ta , ta đã nhịn.
Bởi trong lòng ta còn có điều vướng bận.
Nếu đ.á.n.h nàng, ta sợ sẽ mất đi phú quý khó khăn lắm mới có được .
Đúng vậy .
Phú quý.
Mười mấy năm không gặp mặt, ta có thể có bao nhiêu tình cảm với họ chứ?
Nhịn nhục, chẳng qua là vì muốn ở lại nơi này , hưởng hết vinh hoa phú quý.
Lúc trước , khi mẫu thân xem vết bớt cho ta , những lời ta kể về quãng đường khổ sở đến kinh thành đều là cố ý giả đáng thương để lừa bà.
Ăn lương khô, gặm rau dại là thật.
Nhưng lương khô có thịt khô bên trong, rau dại cũng được nấu bằng nước dùng hầm thịt.
Đánh nhau suốt dọc đường cũng là thật.
Chỉ có điều, người đ.á.n.h đều là ta .
Nếu nói lúc khổ nhất, chẳng qua chỉ là vì muốn tỏ vẻ đáng thương nên cố ý nhịn đói mấy bữa để đi nhận cháo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hy-thuoc-dau-canh-vang/3.html.
]
Ngoài cổng thành có rất nhiều quý nhân phát cháo.
Ta lại cố tình chọn hàng của Lâm Tĩnh Sanh.
Khối ngọc bội ấy , ta luôn mang theo bên người .
Những lúc khốn khó nhất cũng không nỡ đem cầm cố.
Đến khi nhìn thấy bên hông Lâm Tĩnh Sanh có một khối ngọc tương tự, ta biết mình sắp được hưởng phú quý rồi .
Lâm Tĩnh Sanh nhìn qua đã biết là kẻ kiêu căng ngang ngược.
Ta nhất định phải hạ mình lấy lòng nàng, tuyệt đối không được chọc giận nàng.
Trên đường đến Thượng Thư phủ.
Nha hoàn của nàng từng hỏi:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Tiểu thư, người không sợ lão gia và phu nhân nhận lại tiểu ăn mày kia , rồi chia mất sủng ái của người sao ?”
Ta co rúm trong góc xe, run rẩy như con sóc nhỏ bị kinh hãi.
Lâm Tĩnh Sanh quả nhiên buông lỏng cảnh giác, khinh thường nói :
“Chỉ bằng nó sao ? Nhìn bộ dạng của nó đi . Ta chỉ cần lớn tiếng một chút cũng đủ dọa nó khóc . Dù nó thật sự là thiên kim Thượng Thư phủ, cả đời này cũng chỉ có thể sống dưới cái bóng của ta .”
Ta vẫn luôn tự nhủ với mình .
Phải tiếp tục nhẫn nhịn.
Cho đến khi giành được sự yêu thương của phụ mẫu, đứng vững gót chân trong Thượng Thư phủ.
Thế nhưng...
Ánh mắt dịu dàng thương yêu của mẫu thân khi nhìn ta lại khiến ta nhớ đến tổ mẫu.
Ta muốn đ.á.n.h cược một lần .
—
Ta bình thản nói :
“Lão gia, phu nhân.
Thực ra con không phải người nhút nhát yếu đuối. Ngược lại , con rất hiếu thắng, tính tình cũng chẳng tốt đẹp gì. Sau này nếu Lâm Tĩnh Sanh còn bắt nạt con, cho dù trước mặt hai người con có nhịn xuống, thì sau lưng nhất định cũng sẽ trả lại gấp ngàn gấp vạn lần .”
Ta vốn nghĩ, những người quyền quý như họ hẳn rất ghét kiểu người tâm địa tối tăm như ta .
Lúc mới vào phủ, ta luôn hạ mình giả đáng thương.
Chính là muốn họ đau lòng, muốn họ thương hại ta .
Ngay cả những vết thương trên người cũng không phải do dưỡng phụ đ.á.n.h.
Mà là lúc ra ngoài làm việc vô ý bị thương.
Ai ngờ phụ thân bỗng thở dài:
“Haiz, đứa nhỏ này , tính tình giống hệt mẫu thân con. Mẫu thân con từ nhỏ lớn lên trước mặt Thái hậu. Bà ấy đâu có chịu nhường đám hoàng t.ử công chúa kia . Suốt ngày đ.á.n.h nhau với họ. Mỗi lần bị tố cáo, rõ ràng là bà ấy đ.á.n.h thắng, vậy mà lại khóc dữ dội hơn ai hết, khiến Thái hậu cũng hết cách.”
Mẫu thân lại nói :
“Phụ huynh ta đều t.ử trận nơi sa trường. Ta ngang ngược một chút thì đã sao ? Hoàng cung là nơi ăn thịt người . Nếu ta không tự đứng vững, chỉ sợ đến xương cốt cũng chẳng còn.”
Bà ôm lấy ta :
“Ngoan nào, sau này không cần phải kiêng dè chúng ta . Nếu Tĩnh Sanh dám vô lễ với con, cứ việc trả lại . Phụ thân và mẫu thân nhất định sẽ hết lòng yêu thương con. Dù con muốn gì, chúng ta cũng sẽ đáp ứng. Con phải nhớ, con mới là nữ nhi ruột thịt của chúng ta , mới là thiên kim tiểu thư chân chính của Thượng Thư phủ.”
Nghe vậy , ta lập tức nói :
“Phu nhân, con muốn sớm gả cho Ngũ hoàng t.ử. Xin hai người giúp con.”
Chaporia
Bình Luận (0)