20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ánh mắt ta lưu luyến dừng trên gương mặt hắn một vòng.

 

Giống quá.

 

Thật sự quá giống ca ca.

 

Ngũ hoàng t.ử “keng” một tiếng rút kiếm chỉ vào ta :

 

“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta !”

 

Ta hiếu kỳ hỏi:

 

“Ánh mắt nào?”

 

Ngũ hoàng t.ử mím môi, cố nén giận nói :

 

“Là loại ánh mắt… muốn lột sạch y phục của ta rồi chậm rãi thưởng thức…”

 

Ta sờ khóe mắt, kinh ngạc nói :

 

“Rõ ràng vậy sao ? Được rồi được rồi , sau này ta sẽ kín đáo hơn.”

 

Nhưng về sau …

 

Chính hắn lại vừa thẹn vừa giận thúc giục ta tiếp tục.

 

Còn phẫn uất lên án ta :

 

“Sớm biết nàng có ý đồ bất chính với ta , hôm nay ta đã thuận theo nàng rồi . Đã lấy mất trong sạch của ta , nàng phải chịu trách nhiệm. Ngày mai chúng ta liền đi gặp người nhà nàng.”

 

Đáng tiếc.

 

Ta ăn sạch lau miệng rồi trốn mất tăm.

 

Lần gặp lại sau đó, tình lang Ngũ hoàng t.ử này lại thành kẻ thù.

 

Ta ngồi xổm ngoài hàng rào.

 

Nhìn thấy tổ mẫu quỳ trước mặt hắn , lòng như tro tàn mà nói :

 

“Lão nô mặc điện hạ xử trí, chỉ cầu điện hạ tha cho cháu trai cháu gái của lão nô. Chúng nó vô tội.”

 

Trong lòng ta chẳng hề gợn sóng.

 

Từ khi phát hiện tấm lệnh bài cung nữ tổ mẫu giấu dưới giường, ta đã biết người không đơn giản.

 

Những năm qua, ta luôn chuẩn bị cho ngày này .

 

Ta tuyệt đối không để bất kỳ ai làm hại người .

 

Ngũ hoàng t.ử chắp tay đứng đó, giọng châm chọc:

 

“Trần ma ma, ngươi có gan có mưu, có thể từ trong hoàng cung mang theo một đứa trẻ chạy thoát. Giờ cũng không cần giả vờ chẳng biết gì nữa. Bổn hoàng t.ử một chữ cũng không tin ngươi.”

 

Trước đó ta từng theo hắn hai tháng, giúp hắn tra án tham ô ở Thương Châu.

 

Bên cạnh hắn rõ ràng có rất nhiều thuộc hạ đắc lực, nhưng lúc này lại một mình một ngựa chạy đến thôn quê.

 

Chứng tỏ chuyện hắn đang điều tra hiện giờ không muốn để người khác biết .

 

Tâm niệm vừa động, ta siết ngân châm xông vào .

 

Thấy ta , hắn vô cùng kinh ngạc.

 

Tổ mẫu đứng bật dậy, chắn trước mặt ta :

 

“Điện hạ! Xin tha cho nó.”

 

Ngũ hoàng t.ử nhìn chằm chằm ta , ánh mắt âm u, tức giận hỏi:

 

“Đồ bạc tình nhà ngươi, còn dám tới!”

 

Ta giả vờ yếu thế:

 

“Ta chỉ là nữ t.ử thôn dã, có một đoạn tình duyên sương sớm với ngươi đã thấy đủ vốn rồi , nào dám mong ngày mai. Huống hồ, ta nghe nói ngươi ở kinh thành còn có một vị hôn thê.”

 

Ngũ hoàng t.ử nghe ta nói vậy , khóe môi khẽ cong:

 

“Thì ra là ghen. Hôn sự đó, ta …”

 

Hắn không nói tiếp được nữa.

 

Bởi ngân châm của ta đã đ.â.m vào cổ hắn , khiến hắn hôn mê.

 

Tổ mẫu sợ đến sắc mặt trắng bệch, kinh hoảng nói :

 

“A Thước! Sao con có thể lỗ mãng như vậy !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/hy-thuoc-dau-canh-vang/5.html.]

 

Ta giam Ngũ hoàng t.ử trong phòng mình , bình tĩnh nói :

 

“Tổ mẫu, ca ca và Ngũ hoàng t.ử giống nhau đến thế, người lại là ma ma trốn khỏi cung. Con đoán, trong này nhất định có bí mật c.h.ế.t người .

Nhất thời con chưa nghĩ ra nên xử trí hắn thế nào, chỉ có thể dùng hạ sách này . So với nỗi sợ ngày sau , giữ được mạng lúc này mới là quan trọng nhất.”

 

Ta lừa thân thể của Ngũ hoàng t.ử.

 

Lại còn giam giữ hắn .

 

Không biết lần sau gặp lại , hắn sẽ có vẻ mặt thế nào.

 

Liệu có tức đến mức rút kiếm đ.â.m c.h.ế.t ta không ?

 

Ta thay y phục xong.

 

Liền nghe mẫu thân ở ngoài cửa hỏi:

 

“A Thước, chuẩn bị xong chưa ? Chúng ta nên đi dự yến rồi .”

 

05

 

Ta ở Thượng Thư phủ được ăn ngon mặc đẹp , dưỡng thân suốt một tháng.

 

Phụ thân và mẫu thân mở tiệc lớn, chính thức báo cho toàn bộ quyền quý trong kinh thành biết rằng: Đích thứ nữ của Lâm gia đã trở về.

 

Chuyện ấy đương nhiên khiến người ta bàn tán không ngớt.

 

“Vậy còn Lâm Tĩnh Sanh thì sao ? Nàng ta tính là gì?”

 

“ Đúng vậy , trước nay nàng ta mới là đích thứ nữ của Lâm gia mà.”

 

Phụ thân ta trịnh trọng nói :

 

“Từ hôm nay trở đi , Lâm Thước mới là minh châu trong lòng bàn tay của Lâm gia chúng ta . Năm xưa vì một biến cố cũ mà chúng ta suýt mất đi ái nữ. Nay mất mà tìm lại được , cả nhà đều cảm tạ trời cao thương xót. Còn về Tĩnh Sanh... nó chỉ là một đứa trẻ mà chúng ta nhận nuôi năm xưa.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Chỉ một câu nói nhẹ như mây: “Nhận nuôi”, địa vị của Lâm Tĩnh Sanh trong kinh thành lập tức thay đổi.

 

Đáng tiếc, nàng ta lại chẳng hề hay biết .

 

Nàng dẫn cả nhà Trạng nguyên đến biệt viện của Lâm gia hưởng lạc, suốt một tháng không hề về phủ.

 

Gia nhân ở trang viện tới bẩm báo:

 

Lâm Tĩnh Sanh thậm chí còn muốn đem cả trang viện ấy tặng cho huynh trưởng và tẩu tẩu nhà họ Thẩm.

 

Tên hạ nhân nhỏ giọng nói :

 

“Nhị tiểu thư... à không , tam tiểu thư.

 

Tam tiểu thư nói rằng trang viện ấy nằm trong danh sách của hồi môn của nàng, sớm muộn cũng thuộc về nàng, nên nàng tự quyết định tặng trước cho Thẩm đại lang.”

 

Mẫu thân lạnh nhạt đáp:

 

“Mặc nó đi . Dù sao cũng sắp gả sang nhà họ Thẩm rồi . Dạo này ta không có thời gian quản nó.”

 

 

Khoảng thời gian ấy , mẫu thân bận dẫn ta đi khắp các phủ đệ trong kinh ngắm hoa, thưởng trà .

 

Danh tiếng của Lâm nhị cô nương cũng theo đó mà truyền khắp kinh thành.

 

Hôm nay là đại thọ của Tĩnh Vương phi, tất cả các nhà quyền quý đều sẽ đến chúc mừng.

 

Thuở nhỏ, Ngũ hoàng t.ử từng được Tĩnh Vương phi che chở không ít.

 

Hôm nay hắn nhất định cũng sẽ đến dâng lễ.

 

Trên xe ngựa, mẫu thân cẩn thận dặn dò ta :

 

“Ta, Tĩnh Vương phi và Tiên Hoàng hậu vốn là khuê trung mật hữu.

 

Sau khi Tiên Hoàng hậu qua đời, ta và Tĩnh Vương phi vẫn luôn chăm sóc Ngũ hoàng t.ử, không để đám người bên phe Quý phi bắt nạt nó.”

 

Nhưng rõ ràng ta từng nghe Ngũ hoàng t.ử nói :

 

Tiên Hoàng hậu c.h.ế.t trong một trận hỏa hoạn.

 

Nhắc đến Tiên Hoàng hậu, mẫu thân không khỏi buồn bã:

 

“Đáng tiếc là con không còn nhớ nữa. Hồi nhỏ, con rất thích ở cạnh Tiên Hoàng hậu. Ngay cả hôn sự giữa con và Ngũ hoàng t.ử cũng là do người đích thân định ra .”

 

 

Chẳng mấy chốc đã tới Vương phủ.

 

Vừa xuống xe, ta đã nhìn thấy trưởng tỷ đang đứng đợi.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...