20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phụ thân lập tức đặt hôn thư và tín vật lên bàn:

 

“Điện hạ! Hôn sự này coi như hủy bỏ. Thần không dám chậm trễ việc điện hạ tìm kiếm lương duyên khác.”

 

Ngũ hoàng t.ử bật dậy như lò xo, vừa nhảy vừa la:

 

“Lâm đại nhân! Hàn di mẫu! Ta khỏi rồi ! Từ lâu đã khỏi rồi ! Người nhìn xem, chân ta hoàn toàn không có vấn đề gì! Độc trên người ta cũng đã giải hết!”

 

Thế nhưng phụ thân và mẫu thân chẳng hề thả lỏng.

 

Hai người liếc nhìn nhau , rồi thấp giọng bàn bạc:

 

“Độc này e rằng làm tổn thương đầu óc điện hạ rồi .”

 

“Phải đó. Hôn sự này vẫn nên hủy thì hơn.”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nhìn hắn nhảy nhót như con khỉ, ta nhịn không được bật cười .

 

Ngũ hoàng t.ử trừng mắt nhìn ta :

 

Còn cười được sao !

 

Ta chủ động lên tiếng:

 

“Phụ thân , mẫu thân . Con và Ngũ hoàng t.ử rất hợp ý nhau . Con muốn nói chuyện riêng với điện hạ vài câu.”

 

Phụ mẫu biết ta là người có chủ kiến.

 

Do dự một lát rồi cũng rời đi .

 

 

Sau khi họ đi khỏi.

 

Ngũ hoàng t.ử lập tức nhào tới, hung hăng c.ắ.n một cái lên cổ ta .

 

Rồi tức giận nói :

 

“Lâm Thước! Nàng thật có bản lĩnh! Chớp mắt đã thành thiên kim Thượng Thư phủ, lại còn muốn hủy hôn với ta . Sao nào? Muốn bỏ rơi ta rồi tìm lang quân khác à ? Ta nói cho nàng biết , cả kinh thành này , tuyệt đối không tìm ra nam nhân nào chịu đòn giỏi hơn ta đâu !”

 

Ta đẩy hắn ra , khoanh tay trước n.g.ự.c nhìn hắn :

 

“Ngài cứ nói thẳng với mẫu thân ta rằng chúng ta đã có quan hệ da thịt. Bọn họ chắc chắn sẽ không ép hủy hôn. Cớ gì phải nhảy nhót như kẻ ngốc thế kia ?”

 

Sắc mặt Ngũ hoàng t.ử khựng lại .

 

Hắn không tình nguyện nói :

 

“Lỡ như nàng không muốn gả cho ta . Ta vô duyên vô cớ nói ra những chuyện ấy , chẳng phải sẽ làm hỏng thanh danh của nàng sao ?”

 

Nói xong, hắn như cam chịu số phận:

 

“ Đúng ! Ta chính là kẻ vô dụng như thế đấy! Nàng lừa ta , gạt ta , đ.á.n.h ta , đầu độc ta … Vậy mà ta vẫn nhớ nàng. Lâm Thước, ta hết t.h.u.ố.c chữa rồi . Trần ma ma và vị ca ca kia của nàng đều được ta cho ăn ngon uống tốt . Ta chưa từng bạc đãi họ. Lúc trước nói sẽ dùng đại hình tra khảo, chỉ là hù dọa nàng thôi.”

 

Lời gì cũng bị hắn nói hết rồi .

 

Ta liếc hắn một cái:

 

“Ngài còn bỏ sót một tội danh.”

 

Ngũ hoàng t.ử nhìn ta .

 

Ta bình thản nói :

 

“Ngủ với ngài.”

 

Mặt Ngũ hoàng t.ử lập tức đỏ bừng.

 

Hắn nhìn quanh bốn phía:

 

“Ở đây... không ổn lắm đâu . Phụ thân mẫu thân nàng còn đang đợi bên ngoài mà.”

 

Ta nghẹn lời:

 

“Ngài đang nghĩ cái gì vậy ?” 

 

Một vị hoàng t.ử mà nói chuyện chẳng biết giữ ý tứ chút nào.

 

Nghĩ gì là nói nấy.

 

Thấy ánh mắt ghét bỏ của ta .

 

Ngũ hoàng t.ử thở dài:

 

“Mẫu hậu vì tình mà tổn thương, cả đời u sầu. Hàn di mẫu và Tĩnh Vương phi sợ sau này ta cũng giống người , bị tình ái làm khổ. Cho nên luôn dạy ta : Có gì phải nói ra , đừng để hiểu lầm qua đêm. Nếu gặp được cô nương mình thích, đã nhận định rồi thì phải dâng hết chân tâm.

Đừng để người ta phải đoán già đoán non.”

 

Thảo nào hắn là người thẳng tính như vậy .

 

Hóa ra lại là do chính mẫu thân ta và Tĩnh Vương phi dạy dỗ.

 

Trước đây ta còn thắc mắc.

 

Lúc ở Thương Châu điều tra án cùng hắn , hắn g.i.ế.c người quyết đoán, lạnh lùng nghiêm nghị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/hy-thuoc-dau-canh-vang/7.html.]

 

Đến kinh thành lại nghe các quý nữ truyền tai nhau rằng: Ngũ hoàng t.ử giữ mình trong sạch, cao ngạo khó gần.

 

Sao từ sau khi bị ta ngủ một lần … Lại biến thành một kẻ ngốc thích lải nhải thế này ?

 

Quả thật là nồi nào úp vung nấy.

 

Cả đời này , thứ ta ghét nhất chính là loại người lạnh lùng ít nói .

 

Hôm nay nếu gặp lại mà Ngũ hoàng t.ử vẫn bày ra vẻ cao cao tại thượng...

 

Bắt ta phải khom lưng cúi đầu.

 

Lại lấy mạng của tổ mẫu và ca ca ra uy h.i.ế.p ta .

 

Vậy thì ta đã dùng cách khác để đối phó hắn rồi .

 

 

Ngũ hoàng t.ử trả lại hôn thư và tín vật cho ta , dặn dò:

 

“Cất kỹ đi ! Rồi nói với phụ thân mẫu thân nàng rằng chúng ta nhất kiến chung tình. Nàng không thể sống thiếu ta . Nhanh ch.óng chọn ngày lành tháng tốt rồi thành thân đi .”

 

Ta nhìn hắn hai cái:

 

“Chuyện ở Thương Châu... xóa bỏ hết rồi ?”

 

Ngũ hoàng t.ử buồn bã đáp:

 

“Ta phát hiện ra rằng… Bất kể nàng làm gì, ta cũng luôn tìm được lý do để tha thứ cho nàng. Ta nhận mệnh rồi . Lâm Thước, ta thật sự nhận mệnh rồi . Chỉ cần nàng chịu gả cho ta . Cho dù nàng nuôi vị ca ca kia ở bên ngoài, ta cũng sẽ không nói gì.”

 

Ta đá hắn một cái:

 

“Bớt nói nhảm đi . Ta và ca ca...”

 

Nếu nói ta hoàn toàn không có tình cảm với ca ca, đó là nói dối.

 

Nhưng đó chỉ là tình thân huynh muội .

 

Kèm theo một vài cảm xúc phức tạp khó gọi thành tên.

 

Thế nhưng ta rất rõ ràng.

 

Ta có thể nảy s.i.n.h d.ụ.c niệm với Ngũ hoàng t.ử.

 

Nhưng tuyệt đối sẽ không chạm vào một ngón tay của ca ca.

 

Ta thúc giục:

 

“Còn không mau thả tổ mẫu và ca ca ta ra .”

 

Ngũ hoàng t.ử nhíu mày:

 

“Sao nàng không tới trà lâu tìm ta ? Nếu ta đứng ra làm chủ cho nàng. Sau khi nhận thân , sẽ chẳng ai dám xem thường nàng. Nàng cũng có thêm chỗ dựa.”

 

Ta gạt tay hắn ra :

 

“Chuyện ta tự làm được , vì sao phải tìm ngài?”

 

Ngũ hoàng t.ử thở dài:

 

“Cũng phải . Xưa nay nàng vẫn luôn rất lợi hại.”

 

Ngũ hoàng t.ử quả thật là một con đường tắt.

 

Nhưng nếu ngày đó ta dựa vào quyền thế của hắn để nhận thân .

 

Thì e rằng mọi chuyện đã thành một cục diện khác.

 

Phụ thân và mẫu thân chưa chắc đã áy náy và thương yêu ta như bây giờ.

 

Có lẽ lòng người không bạc bẽo như ta vẫn nghĩ.

 

Nhưng ...

 

Những gì ta tự mình làm được , ta vẫn muốn tự mình làm .

 

Tự mình đạt được thứ mình mong muốn .

 

Không cần phải dựa vào bất kỳ ai.

 

07

 

Về đến phủ, ta kể sơ lược cho phụ mẫu nghe những chuyện đã xảy ra ở Thương Châu.

 

Mẫu thân nghe xong không khỏi cảm thán:

 

“Các con đúng là một đôi oan gia vui vẻ.”

 

Phụ thân lại lo lắng nói :

 

“A Thước từng đối xử với Ngũ hoàng t.ử như vậy , hắn thật sự có thể buông bỏ sao ?”

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...