20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Phụ mẫu nhìn nhau , vẻ mặt bất đắc dĩ.

 

Mẫu thân vội vàng nói :

 

“Ngũ hoàng t.ử đúng là bị thương ở chân. Nhưng hài t.ử, phụ thân con và ta chưa từng có ý định để con thay thế hôn ước. Chúng ta ép Tĩnh Sanh, chỉ vì không muốn nó gả cho Thẩm Trạng nguyên mà thôi. Con tuyệt đối đừng nghĩ đến chuyện hy sinh bản thân .”

 

Phụ thân lại nói :

 

“Để A Thước gặp Ngũ hoàng t.ử rồi quyết định cũng chưa muộn. Ngũ hoàng t.ử bị thương khi đi chẩn tai ở Thương Châu, còn trúng phải kỳ độc. Thái y nói loại độc ấy rất khó giải. Nhưng hắn là nhi t.ử đích xuất của Tiên Hoàng hậu, được nuôi dạy như người kế vị. Tính tình ôn hòa, là một mối lương duyên hiếm có .”

 

Ta cúi mắt, âm thầm nghĩ:

 

Những chuyện ấy ta đều biết .

 

Dù sao ...

 

Chân của hắn là do chính tay ta đ.á.n.h gãy.

 

Độc trên người hắn cũng là do ta hạ.

 

Còn chuyện phụ thân nói hắn tính tình ôn hòa...

 

Ta hoàn toàn không đồng ý.

 

Rõ ràng lúc trên giường dữ dằn muốn c.h.ế.t.

 

Lại còn hay ghen, thích làm mình làm mẩy.

 

Ta nhớ đến ngày chia tay.

 

Hắn nghiến răng nghiến lợi nói :

 

“Lâm Thước! Nàng lừa ta hết lần này đến lần khác, còn coi ta là thế thân ! Ta tuyệt đối không tha thứ cho nàng! Cho dù nàng cầm tín vật đến Trần Ký cầm đồ ở kinh thành tìm ta , ta cũng tuyệt đối không gặp nàng!”

 

Ta chỉ đáp một tiếng:

 

“Ồ.”

 

Hắn lập tức quát lên:

 

“Lò rèn ở Tây phố, trà lâu ở Đông phố đều là người của ta !”

 

Ngũ hoàng t.ử nhấn mạnh từng chữ:

 

“Ta tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không gặp nàng!”

 

Thực ra ta cũng chẳng muốn gặp hắn .

 

Nhưng ...

 

Hắn đã mang tổ mẫu và ca ca ta đi .

 

Cho nên, ta không thể không gặp.

 

04

 

Lần đầu ta gặp Ngũ hoàng t.ử, hắn bắt gặp ta đang g.i.ế.c người chôn xác.

 

Thương Châu đại hạn. Ca ca ta làm văn thư ở phủ nha, nắm trong tay chứng cứ quan trọng về việc huyện lệnh tham ô bạc chẩn tai.

 

Triệu Đại Sơn biết được chuyện ấy , liền muốn đem chứng cứ đi đổi bạc với huyện lệnh.

 

Hắn hớn hở la lên:

 

“Phát tài rồi ! Nếu đem thứ này đòi huyện lệnh đại nhân một vạn lượng bạc, ông ta cũng phải đưa!”

 

Đáng tiếc, hắn không còn cơ hội nhìn thấy mặt trời ngày mai.

 

Ta chừa cho hắn một hơi thở, kéo hắn vào sâu trong rừng rậm.

 

Nghe cổ họng hắn phát ra tiếng khàn đặc như ống bễ rách đang cầu cứu, ta tự nói một mình :

 

“Người ta thường nói núi xanh vùi xương trung liệt. Ngọn núi này thật xui xẻo, lại phải chôn thứ ch.ó má bất trung bất hiếu như ngươi.”

 

Triệu Đại Sơn thoi thóp:

 

“Tha cho ta … ta là cha của Độ Xuyên! Ngươi g.i.ế.c ta là đại nghịch bất đạo!”

 

Ta giẫm một chân lên mặt hắn , cười lạnh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/chim-thuoc-dap-canh-vang/4.html.]

 

“Đại nghịch bất đạo? Vậy cứ để ông trời trừng phạt ta đi . Thứ phế vật như ngươi còn có thể ăn ngon uống tốt sống lâu như vậy , đủ thấy ông trời cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt nhìn nhân gian này mà thôi.”

 

Những năm qua, ta và ca ca đều đã trưởng thành, Triệu Đại Sơn sớm đã không dám động thủ với chúng ta nữa.

 

Có đôi khi ta thật sự nghĩ không thông.

 

Tổ mẫu đọc nhiều sách thánh hiền, thông tuệ, mưu lược, lại có tiền bạc bên người .

 

Vì sao lại cam tâm trốn ở nơi thôn cùng xóm vắng như thế?

 

Ca ca rõ ràng là mầm đọc sách, nhưng tổ mẫu cũng không cho huynh ấy tham gia khoa cử, chỉ có thể làm một văn thư không phẩm cấp trong huyện nha.

 

So với sự bất bình của ta , ca ca lại bình thản hơn nhiều.

 

Huynh ấy ôn hòa nói :

 

“Tổ mẫu làm vậy tất có nỗi khổ riêng. Huống hồ, làm văn thư cũng chẳng có gì không tốt . Huyện lệnh ham hưởng lạc, giao rất nhiều việc cho ta , ngược lại ta còn có thể mưu lợi cho bách tính.”

 

Nghe những lời ấy , ta lười biếng cười nhạo:

 

“Phải phải phải , ca ca là lợi hại nhất. Nhận lương văn thư, làm việc của huyện lệnh. Tiếng tốt để huyện lệnh hưởng, oan ức thì ca ca gánh.”

 

Loại tính tình gặp biến không kinh, thản nhiên tự tại của huynh ấy , ta học không nổi.

 

Vì vậy , khi ca ca còn đang suy nghĩ nên xử trí Triệu Đại Sơn thế nào, ta đã nghĩ xong rồi .

 

Trực tiếp lấy mạng hắn .

 

Đào hố đúng là việc tốn sức.

 

Máu Triệu Đại Sơn nhuộm đỏ giày ta , ta chẳng buồn để ý, còn chà chà lên mặt hắn .

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ngay lúc ta chuẩn bị chôn hắn , bỗng nghe chim ch.óc trong rừng kinh hãi bay lên.

 

Ta thản nhiên siết lấy ngân châm giấu nơi tay áo.

 

Những cây ngân châm ấy là do tổ mẫu đích thân khâu vào cho ta .

 

Người từng áy náy nói :

 

“Năm đó ta để con đi học võ, vốn muốn con tự cường tự lập. Giờ thì hay rồi , sửa quá hóa hỏng. Cả người con toàn thói hiếu thắng tranh cường, một khi bốc đồng thì tám con trâu cũng kéo không lại . Tính tình lại vừa thối vừa bướng. Vẫn phải dạy con thêm vài bản lĩnh phòng thân , kẻo gặp cường địch lại không chống nổi.”

 

Tổ mẫu dạy ta tẩm độc lên ngân châm, giấu trong tay áo, thời khắc then chốt có thể giữ mạng.

 

Ta quay đầu lại , đối diện với gương mặt của Ngũ hoàng t.ử.

 

Hắn cầm trường kiếm, vận áo xanh, im lặng nhìn ta .

 

Khi nhìn rõ dung mạo hắn , ta hơi ngẩn ra .

 

Hắn thật giống ca ca.

 

Chỉ trong khoảnh khắc thất thần ấy , hắn đã bước tới.

 

Hắn đưa kiếm cho ta nắm lấy, hỏi:

 

“Cô nương còn sức không ?”

 

Ta đảo mắt một vòng, lập tức yếu ớt bật khóc :

 

“Công t.ử, dưỡng phụ muốn làm nhục ta , ta lỡ tay mới g.i.ế.c hắn . G.i.ế.c người đền mạng, công t.ử đưa ta đi báo quan, có lẽ còn được ít bạc thưởng.”

 

Hắn chỉ lạnh lùng nói :

 

“Đừng giả vờ nữa. Nhìn vết chai trên tay ngươi là biết rõ ràng từng luyện võ. Nếu thật sự yếu đuối dễ bắt nạt, còn có sức đá người ta thêm mấy cước sao ?”

 

Ta nhìn dấu giày trên mặt Triệu Đại Sơn.

 

Được rồi , thất sách.

 

Ta đứng dậy, xoay người muốn đi .

 

Hắn lại gọi ta lại :

 

“Dùng võ phạm cấm, rốt cuộc vẫn không ổn . Nếu bị phát hiện, khó tránh khỏi bị bắt giam. Ta đến Thương Châu có việc quan trọng cần làm , cần một người bản địa dẫn đường. Ngươi theo ta một thời gian, ta sẽ nghĩ cách miễn tội cho ngươi.”

 

Nghe vậy , hẳn là một quý công t.ử có chút quyền thế, lại có đôi phần lòng hiệp nghĩa.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...