Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bùi Vong Ngôn giật lấy: "Cô ấy không thích uống cái này ."
"Sao anh biết cô ấy không thích? Đời trước cô ấy thích nhất sữa tôi pha."
"Đời trước là đời trước , đời này cô ấy không thích."
Hai người cãi nhau cả buổi, đột nhiên nhìn nhau một cái, đồng thời quay sang nhìn tôi .
Tôi bưng ly sữa, lặng lẽ uống một ngụm.
"Khá ngon."
Thẩm Thời Uyên đắc ý nhìn Bùi Vong Ngôn.
Bùi Vong Ngôn cười lạnh một tiếng, xoay người lấy ra ly sữa khác: "Nếm thử của tôi ."
Tôi lại uống một ngụm.
"Cái này ... cũng ngon."
Mặt Thẩm Thời Uyên tối sầm: "Cô ấy uống của tôi trước , chứng tỏ của tôi ngon hơn."
Bùi Vong Ngôn mặt không cảm xúc: "Lúc uống của cậu cô ấy không cười , uống của tôi khóe môi cô ấy động một chút."
"Đó không tính là cười !"
"Tính."
"Không tính!"
Tôi bị kẹp giữa hai người , nhìn hai quỷ dị cấp S+ vì chuyện ai pha sữa ngon hơn mà từ cãi vã nâng cấp thành xô đẩy, rồi từ xô đẩy nâng cấp thành đấu pháp.
Cho đến khi bọn họ lại oanh một lỗ lớn trên bức tường phía sau tôi .
Tôi đặt ly xuống.
Đứng dậy.
Đi đến giữa hai người .
Giơ tay.
Mỗi người một cái tát.
Hai người đồng thời sững sờ.
Bùi Vong Ngôn ôm mặt, vành tai hơi đỏ, quay đầu đi không nói gì.
Cuối cùng cũng ngoan ngoãn rồi .
Về sau , mỗi lần bọn họ cãi nhau đều sẽ ăn tát.
Chỉ là tần suất cãi nhau gần đây có hơi nhiều.
Cứ như đang chờ tôi tát vậy .
Có lẽ là tôi nghĩ nhiều rồi .
Sau đó nữa, hai người bắt đầu cùng nhau nghĩ tên cho đứa bé trong bụng tôi .
Bùi Vong Ngôn: "Nếu là con trai, gọi là Bùi Niệm Uyên."
Thẩm Thời Uyên: "... Niệm Uyên? Nhớ đến tôi ?"
Bùi Vong Ngôn lạnh mặt: "Anh nghĩ nhiều rồi , là chỉ vực sâu."
Thẩm Thời Uyên cười : "Được, vậy nếu là con gái thì gọi Thẩm Niệm Ngôn."
Bùi Vong Ngôn: "... Vì sao lại nhớ đến tôi ?"
Thẩm Thời Uyên: "Cậu nghĩ nhiều rồi , là chỉ lời nói ."
Tôi nằm trên giường, nhìn hai người dưới ánh trăng nghiêm túc tranh luận.
Ánh trăng ngoài cửa sổ vừa khéo chiếu vào .
Chiếu lên gương mặt lạnh lùng sắc nét của Bùi Vong Ngôn.
Cũng chiếu lên vành mắt đỏ nhàn nhạt của Thẩm Thời Uyên.
Tôi xoa bụng mình , khóe môi thế nào cũng không ép xuống được .
Xong rồi .
Hình tượng.
Lại sụp đổ nữa rồi .
Ngoại truyện (Trầm Nhất lúc nhỏ)
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Tôi tên Trầm Nhất, là trẻ mồ côi.
Nhưng cũng không hẳn là trẻ mồ côi.
Lúc tôi vừa sinh ra , cha mẹ vì cãi nhau quanh năm mà đã ly hôn.
Thế nên họ mới đặt tên tôi là Trầm Nhất.
Bọn họ nói , im lặng là dấu chấm hết đẹp nhất cho cuộc hôn nhân này .
Sau đó mỗi người đều có gia đình mới, bỏ quên tôi ở nhà bà nội.
Bà nội nuôi tôi đến năm năm tuổi thì qua đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://www.monkeydd.com/gia-vo-lanh-lung-truoc-mat-boss-kinh-di/chuong-7-het.html.]
Nhưng mỗi ngày tôi đều rất lạc quan, sống rất vui vẻ, tự chơi tự vui.
Tôi dựa vào việc đào rau dại trên núi mà sống qua ngày.
Sau này người trong thôn đều truyền tai nhau rằng tôi là sao chổi.
Nếu tôi thật sự là sao chổi thì tốt rồi , sẽ không ai dám đến gần tôi nữa.
Nhưng tôi không phải .
Sau khi bà nội mất, tôi trở thành đối tượng bị cả thôn bắt nạt.
Ngay cả căn nhà bà để lại cho tôi , bọn họ cũng thường ném chuột, rắn rết vào trong.
Nếu là x.á.c c.h.ế.t thì còn đỡ, tôi có thể nấu lên ăn.
Nếu còn sống, tôi sẽ rất sợ.
Nhưng tôi càng sợ, càng khóc dữ dội, bọn họ càng bắt nạt quá đáng hơn.
Tôi không nhìn thấy hy vọng tiếp tục sống nữa.
Tôi rất muốn c.h.ế.t.
Nhưng tôi lại không dám.
Tôi từng thử rồi , chỉ cần dùng lưỡi d.a.o cắt một vết nhỏ trên cổ tay thôi cũng rất đau.
Đau lắm.
Tôi rất sợ đau.
Tôi không c.h.ế.t được , chỉ có thể nghĩ cách sống tiếp.
Từ đó trở đi , tôi quyết định sẽ không bao giờ bộc lộ thiện ý với người ngoài nữa.
Tôi muốn giả vờ lạnh lùng.
Tôi không có tiền đi học, nhưng thường lén đến trường nhìn người khác học bài.
Đó là câu tôi vô tình nghe được .
Mấy chị gái xinh đẹp trò chuyện với nhau đã nói rằng: "Chỉ cần giả vờ lạnh lùng, người khác sẽ cảm thấy khó gần."
"Tự nhiên cũng sẽ không ai bắt nạt mình nữa."
Tôi nghe lọt tai rồi .
Năm năm tuổi rưỡi, tôi bắt đầu rèn luyện khả năng giả vờ lạnh lùng.
Tôi phát hiện giả vờ lạnh lùng thật sự có tác dụng, đám người bắt nạt tôi đúng là càng lúc càng không dám đến gần nữa.
Khó khăn lắm mới trưởng thành.
Kết quả vì tôi cao mét sáu mà chỉ nặng có hai mươi ký.
Không nơi nào chịu nhận tôi làm việc.
Bọn họ sợ tôi c.h.ế.t trong tiệm.
Sau đó, vẫn là một bà cụ bán hàng rong nhận tôi .
Không có tiền công, mỗi ngày hai bữa no bụng, có chỗ ngủ.
Như vậy là đủ rồi .
Quá đủ rồi .
Bà cụ nuôi tôi từ hai mươi ký thành bốn mươi ký.
Sau này con cháu bà muốn đón bà ra nước ngoài, nên để lại sạp hàng cho tôi .
Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được thế giới của người trưởng thành độc lập.
Tôi có tiền rồi .
Là kiểu một ngày có thể kiếm được mấy chục đồng ấy .
Tôi có thể tự đi uống rượu, tự mua đồ ăn.
Nhưng rượu đúng là không phải thứ tốt đẹp gì, uống một lần là say.
Còn khiến người ta mất trí nhớ.
À đúng rồi , còn vô duyên vô cớ xuất hiện một người đàn ông bắt tôi chịu trách nhiệm.
Tôi chỉ thấy khó hiểu.
Co giò bỏ chạy mất.
Cuộc sống tốt đẹp của tôi còn chưa kéo dài được hai tháng.
Đã bị người trong thôn chọn đưa đến thế giới kinh dị.
Mỗi thôn đều phải chọn ra một người đến thế giới kinh dị, bảo là thay cả thôn chắn tai ương.
May mà tôi đã đến thế giới kinh dị.
Gặp được hai người tôi yêu nhất của cả tiền kiếp lẫn hiện tại.
Bùi Vong Ngôn và Thẩm Thời Uyên.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)