LƯỠNG THẾ GIÁ Y/Chương 1C. 1
20px

 

Văn án:

 

Ngày xuất giá, đúng lúc gặp cơn mưa lớn.

 

Trong lúc hỗn loạn, kiệu hoa của ta bị đ.á.n.h tráo với kiệu của một nữ t.ử thanh lâu.

 

Đến khi phát hiện ra thì đôi bên đều đã vào động phòng.

 

Vị tướng quân bệnh tật vốn nên cưới ta đã dâng tấu xin thuận theo sai lầm ấy .

 

Hoàng thượng đã mở miệng, không ai dám trái ý.

 

Sau đó, ta gả cho Cố Giác.

 

Ta dốc cạn gia sản, vận dụng mọi mối quan hệ, giúp hắn từ một thư sinh hàn môn từng bước bước lên ngôi vị tể tướng.

 

Sau khi được sắc phong làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân.

 

Ai nấy đều cảm thán số ta tốt .

 

Lên nhầm kiệu hoa, lại gả đúng lang quân như ý.

 

Còn vị tướng quân kia thì mất sớm vì bệnh tật.

 

Liễu Thanh Yên thủ tiết cô quạnh hơn hai mươi năm.

 

Ngày Liễu Thanh Yên qua đời, Cố Giác như mất hồn mất vía.

 

Cho đến lúc hấp hối, hắn hạ lệnh đuổi ta cùng nữ nhi ra khỏi kinh thành, không để lại cho chúng ta một đồng nào.

 

Hắn nói :

 

“Những gì nàng có hôm nay đều là cướp từ Thanh Yên mà có . Nếu không có nàng ấy , làm gì có nàng của ngày hôm nay?”

 

“Nàng thay nàng ấy làm Tể tướng phu nhân hơn hai mươi năm. Nay nàng ấy c.h.ế.t rồi , nàng cũng đừng hòng được sống.”

 

Đến lúc ấy ta mới hiểu.

 

Ta không chỉ gả nhầm người .

 

Mà còn trao nhầm cả chân tình.

 

Mở mắt lần nữa.

 

Ta trở về đúng ngày xuất giá năm ấy .

 

Đời này ...

 

Ta tuyệt đối sẽ không tiếp tục thuận theo sai lầm đó nữa.

 

 

 

Kiệu hoa lắc lư không ngừng, tiếng mưa vang dội như trống trận.

 

Ta cúi đầu, trước mắt chỉ là một màu đỏ ch.ói mắt.

 

Đây chính là ngày ta xuất giá.

 

Kiếp trước , khi Cố Giác hấp hối, hắn đã đuổi ta cùng nữ nhi ra khỏi kinh thành, không để lại một đồng bạc. Cuối cùng, hai chúng ta chỉ có thể c.h.ế.t cóng ngoài đầu đường.

 

Đời này , ta tuyệt đối sẽ không tiếp tục làm áo cưới cho kẻ khác!

 

Ta đột ngột vén khăn hỉ, kéo mạnh rèm kiệu.

 

Mưa lớn như trút nước, hai bên là những ngõ phố xa lạ.

 

Đây không phải đường đến phủ Tướng quân.

 

“Dừng kiệu!”

 

Một tên kiệu phu quay đầu nhìn lại , nhưng vẫn không chịu dừng.

 

“Tiểu thư, chậm trễ nữa sẽ lỡ giờ lành mất.”

 

“Đây không phải đường đến phủ Tướng quân.”

 

Ta nhìn chằm chằm vào hắn .

 

“Các ngươi định đưa ta đi đâu ?”

 

“Bẩm tiểu thư, đây chính là đường đến phủ Tướng quân. Tiểu nhân đi đường này mấy chục năm rồi , không thể nhầm được .”

 

“Láo xược!”

 

Ta giật phăng khăn hỉ xuống.

 

“Phủ Tướng quân ở phía Đông thành. Con đường này lại đi về phía Nam, ngươi định khiêng ta tới thành Nam sao ?”

 

Sắc mặt tên kiệu phu lập tức thay đổi.

 

“Tiểu thư... mưa lớn quá nên không nhìn rõ đường, tiểu nhân chỉ vòng thêm một đoạn thôi...”

 

Thấy hắn vẫn không có ý định dừng lại , ta đưa tay rút cây trâm vàng trên đầu xuống.

 

Mũi trâm đặt ngay trước cổ.

 

“Quay đầu, đưa ta về phủ.”

 

Tên kiệu phu hoảng hốt.

 

“Tiểu thư! Hôm nay là ngày đại hỷ mà...”

 

“Ta nói quay đầu.”

 

“Hoặc đưa ta về phủ.”

 

“Hoặc khiêng t.h.i t.h.ể ta đi bái đường.”

 

“Ngươi tự chọn.”

 

Tên kiệu phu nhìn ta chằm chằm, môi run lên hai cái, rồi quay người quát đám người còn lại .

 

“Quay đầu!”

 

“Mau quay đầu!”

 

“Đưa tiểu thư về phủ!”

 

Ta mềm nhũn ngồi xuống trong kiệu.

 

Cây trâm vàng trong tay rơi xuống nền.

 

 

Khi kiệu hoa dừng trước cổng Thẩm phủ, ta lảo đảo lao thẳng vào trong.

 

“Tiểu thư? Tiểu thư!”

 

Nha hoàn kinh hô.

 

Ta chẳng buồn để ý, chỉ xách váy chạy như bay.

 

Trong chính đường, phụ thân đang đối chiếu sổ sách với quản sự.

 

Mẫu thân ngồi bên cạnh thêu hoa.

 

“Vũ Tình?”

 

Phụ thân đứng bật dậy.

 

“Con... sao con lại trở về?”

 

Ta nhào vào lòng hai người .

 

Nước mắt lập tức tuôn trào.

 

Bao chuyện kiếp trước đồng loạt ùa về.

 

Thẩm gia là thương hộ nổi danh ở Giang Nam.

 

Sau khi thành thân , ta hết lần này đến lần khác mang bạc từ nhà mẹ đẻ cho Cố Giác.

 

Nhưng hắn vẫn chê không đủ.

 

Phụ thân vì ta mà bán dần gia sản.

 

Cuối cùng Thẩm gia suy bại.

 

Hai người đều vì lao lực mà c.h.ế.t.

 

Trước lúc lâm chung, phụ thân vẫn nắm tay ta nói :

 

“Là phụ thân vô dụng... không giúp được nữ nhi của ta ...”

 

 

“Vũ Tình đừng khóc , đừng khóc nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.

com - https://monkeydd.com/luong-the-gia-y/chuong-1.html.]

Mẫu thân ôm c.h.ặ.t lấy ta , giọng nói cũng nghẹn ngào.

 

“Có phải con chịu ấm ức gì không ?”

 

“Ai bắt nạt con rồi ?”

 

Phụ thân sa sầm mặt nhìn về phía đám kiệu phu.

 

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

 

Ta lau nước mắt, ngẩng đầu lên.

 

“Kiệu hoa bị người ta đ.á.n.h tráo.”

 

Sắc mặt hai người lập tức biến đổi.

 

“Trên đường đón dâu bất ngờ gặp mưa lớn. Hai cỗ kiệu cùng vào miếu hoang tránh mưa, sau đó đám kiệu phu định đưa con sang nhà khác.”

 

Trước khi trọng sinh, ta từng cho rằng đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn .

 

Nhưng nhìn vẻ mặt hoảng loạn của đám kiệu phu, ta hiểu ngay.

 

Chuyện này tuyệt đối không đơn giản.

 

Ta nắm lấy tay phụ thân .

 

“Nếu không phát hiện kịp thời, lúc này con đã bị khiêng vào phủ của Cố Giác rồi .”

 

“Chính là tên thư sinh nghèo từng học cùng tư thục với con.”

 

Gân xanh trên trán phụ thân nổi lên.

 

Ông đột ngột quay sang nhìn đám kiệu phu.

 

“Là ai sai các ngươi làm ?”

 

Đám kiệu phu dập đầu liên tục.

 

“Lão nô không biết thật mà!”

 

“Có một nam nhân che mặt đưa bạc cho chúng ta , chỉ bảo đổi kiệu hoa. Lão nô cứ tưởng... cứ tưởng...”

 

“Cứ tưởng?”

 

Phụ thân đá mạnh một cước vào người hắn .

 

“Kiệu hoa của nữ nhi ta mà các ngươi cũng dám đổi?”

 

Ta kéo tay áo phụ thân .

 

“Phụ thân , bây giờ không phải lúc truy cứu đám kiệu phu.”

 

“Quan trọng nhất là tìm ra kẻ đứng sau .”

 

“Hắn dám lừa trên gạt dưới , tội đủ c.h.é.m đầu.”

 

“Còn tên thư sinh kia tên là Cố Giác.”

 

“Người này lòng dạ hiểm độc.”

 

“Nếu con bị gả nhầm sang đó, hắn nhất định sẽ hút cạn m.á.u Thẩm gia, khiến cả nhà chúng ta đến xương cũng chẳng còn.”

 

Kiếp trước hắn đã làm như vậy .

 

“Con đã sai người báo tin cho phủ Tướng quân.”

 

“Một lát nữa bên đó sẽ tới đón dâu lại .”

 

Mẫu thân ôm c.h.ặ.t lấy ta , cả người run rẩy.

 

“May quá... chỉ thiếu chút nữa thôi...”

 

Phụ thân trầm mặc hồi lâu rồi đứng dậy.

 

“Vũ Tình đừng sợ.”

 

“Có phụ thân ở đây.”

 

“Không ai được phép động tới con.”

 

Ông cau mày.

 

“ Nhưng biết đi đâu tìm tên bịt mặt kia ?”

 

Ta suy nghĩ một lát rồi đáp:

 

“Nếu hắn đang trốn trong bóng tối...”

 

“Vậy nữ nhi có một kế, có thể dụ hắn tự mình lộ mặt.”

 

 

Tin tức kiệu hoa suýt bị đ.á.n.h tráo nhanh ch.óng lan khắp nửa con phố.

 

Kiếp trước ta còn ngốc nghếch cho rằng đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn .

 

Mãi đến khi bị hút cạn giá trị lợi dụng thì ta mới biết được chân tướng.

 

Nghĩ lại mới thấy.

 

Tất cả chỉ là âm mưu của hắn .

 

Hắn biết ngân lượng của Thẩm gia chất thành núi nên hắn muốn ta thay hắn trải đường mở lối.

 

Liễu Thanh Yên chẳng qua chỉ là một quân cờ được hắn dày công sắp đặt.

 

Một mặt hắn yên tâm tiêu xài bạc của ta .

 

Một mặt thì hắn vẫn giữ vị trí bạch nguyệt quang trong lòng cho Liễu Thanh Yên.

 

Dùng tiền của ta .

 

Giẫm lên ta để leo lên cao.

 

Đến cuối cùng còn làm ra vẻ:

 

“Ta chịu cưới nàng đã là ân huệ trời ban. Dù trong lòng ta có người khác thì nàng cũng phải vui vẻ chấp nhận”

 

Bạc muốn lấy.

 

Quan muốn làm .

 

Danh tiếng si tình cũng không thể mất.

 

Trong ngoài đều muốn .

 

Mọi lợi ích đều chiếm hết.

 

Cuối cùng còn nói như thể chính ta mắc nợ hắn .

 

Cố Giác đến nhanh hơn ta tưởng.

 

Hắn đứng trước cổng Thẩm phủ.

 

Thần sắc kiêu ngạo.

 

Không còn vẻ dè dặt như kiếp trước .

 

Chỉ nhìn một cái, ta đã biết .

 

Hắn cũng trọng sinh rồi .

 

Cố Giác liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng.

 

“Nàng cũng trọng sinh rồi phải không ?”

 

Hắn nhìn thẳng vào mắt ta .

 

“Kiếp trước ta là Tể tướng.”

 

“Đời này , ta vẫn sẽ đứng trên vạn người .”

 

“Còn vị Tướng quân kia chẳng bao lâu nữa sẽ c.h.ế.t bệnh.”

 

“Nàng gả cho hắn , chẳng qua cũng chỉ có số thủ tiết.”

 

Ta nhìn hắn .

 

Không nói lời nào.

 

Hắn tưởng ta đã d.a.o động, giọng nói càng thêm tự đắc.

 

“Kiếp trước nàng đã hưởng hết vinh hoa phú quý.”

 

“Đời này vốn dĩ ta không định tìm nàng nữa.”

 

“ Nhưng nể tình phu thê một kiếp, nếu bây giờ nàng theo ta , ta có thể nạp nàng làm thiếp .”

 

“Làm thiếp ?”

 

 

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...