Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cho người theo dõi c.h.ặ.t Cố Giác và đám kiệu phu.”
“Vâng, tiểu thư.”
…
Rời khỏi Hồi Xuân Đường.
Cố Giác mới dần bình ổn cơn tức trong n.g.ự.c.
Bước chân cũng chậm lại .
Liễu Thanh Yên lật đật chạy theo phía sau .
Nhưng hắn chẳng buồn nhìn nàng ta lấy một lần .
Trong đầu chỉ toàn là những lời ta vừa nói .
Hắn nhíu mày.
Nàng ta chẳng qua đang oán hắn .
Oán hắn kiếp trước phụ bạc nàng.
Oán hắn cuối cùng không giữ nàng lại .
Nhưng nếu thật sự vô tình.
Sao còn oán?
Một nữ nhân chịu oán trách ngươi.
Chứng tỏ trong lòng nàng vẫn còn ngươi.
Nàng chỉ đang nói lời giận dỗi mà thôi.
Nghĩ như vậy .
Bước chân Cố Giác dần trở nên vững vàng.
Hắn nhớ lại dáng vẻ ta trải đường cho hắn ở kiếp trước .
Từng rương bạc được chuyển ra từ Thẩm gia.
Ta thậm chí còn không chớp mắt lấy một lần .
Ánh mắt ta nhìn hắn khi ấy có ánh sáng.
Loại ánh sáng ấy .
Không phải bạc có thể mua được .
Nàng yêu hắn .
Chỉ là đời này hắn nói hơi nặng lời.
Nàng mất mặt nên mới lấy tên tướng quân kia ra để chọc tức hắn .
Còn chuyện đám kiệu phu...
Chỉ cần giải quyết bọn chúng trước khi mọi việc bại lộ là được .
Cố Giác nhíu mày.
Rồi lại nhanh ch.óng thả lỏng.
Nàng nhắc đến chuyện đó.
Cũng chỉ muốn ép hắn cúi đầu thôi.
Nữ nhân mà.
Luôn phải nắm được thứ gì đó trong tay mới cảm thấy mình không bị phụ bạc.
Đợi đến khi nàng gả vào phủ Tướng quân.
Thủ tiết.
Nếm đủ khổ sở.
Tự nhiên sẽ nhớ đến điểm tốt của hắn .
Đến lúc ấy .
Chỉ cần hắn đưa tay kéo nàng một cái.
Nàng sẽ hiểu.
Ai mới là người đáng để gửi gắm cả đời.
Khóe môi Cố Giác hơi cong lên.
Nàng rồi sẽ quay về thôi.
Còn Liễu Thanh Yên...
Chẳng qua chỉ là vật trang trí mà thôi.
…
Lúc này , ta đã đến hậu viện của Hồi Xuân Đường.
Mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng trong không khí.
Cổng viện đóng c.h.ặ.t.
Hiệu t.h.u.ố.c không lớn.
Nhưng trong hậu viện có một vị thần y y thuật cao minh.
Từ khi nữ nhi của ông thất lạc vào mười năm trước .
Ông đã hành tẩu khắp thiên hạ, tung tích bất định.
Kiếp trước .
Mãi đến một năm sau khi Hành Chỉ Uyên qua đời.
Người ta mới tìm được nữ nhi của ông.
Ta đưa tay gõ cửa.
Đợi rất lâu.
Cánh cửa mới hé mở một khe nhỏ.
Một tiểu d.ư.ợ.c đồng thò đầu ra .
“Tiên sinh không gặp khách.”
“Phiền ngươi vào bẩm báo giúp.”
Ta đưa tờ giấy trong tay ra .
“Cứ nói nữ nhi Thẩm gia cầu kiến.”
“Muốn nhờ ông ấy cứu một người .”
Tiểu đồng do dự một chút rồi quay người đi vào trong.
Một lát sau .
Cánh cổng lớn mở toang.
Tiểu d.ư.ợ.c đồng nghiêng người nhường đường.
“Tiên sinh mời cô nương vào .”
Ta bước qua cửa.
Liền nhìn thấy một lão giả mặc áo xám đang đứng giữa sân.
Trong tay ông cầm tờ giấy kia .
Đôi mắt chăm chú nhìn ta .
Ông chần chừ mở miệng:
“Cô nương nói mình biết tung tích nữ nhi của lão phu?”
“Ngoài thành Lâm An, thôn Hạnh Hoa.”
“Nàng ấy được một đôi phu phụ bán đậu phụ nhận nuôi.”
“Sau đó gả cho nhi t.ử nhà họ.”
“Hiện giờ đã có một nam một nữ.”
Ta
nhìn
ông.
“Nếu tiên sinh không tin.”
“Có thể tự mình đi tìm trước .”
“Tìm được rồi hãy đến phủ Tướng quân.”
Ông nhìn ta thật lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luong-the-gia-y/chuong-4.html.]
Ánh mắt từ sắc bén dần trở nên mờ đục.
“Lão phu tìm suốt mười năm rồi ...”
Ông khẽ nói .
Khi ngẩng đầu lên lần nữa.
Trong mắt đã ánh lên nước mắt.
Rất lâu sau .
Ông khẽ thở dài.
“Đi thôi.”
Ông xách hòm t.h.u.ố.c lên.
Liếc nhìn ta một cái.
“Cứu người trước đã .”
Ta thở phào nhẹ nhõm.
…
Khi thần y bước vào phòng.
Hành Chỉ Uyên đang tựa đầu giường.
Ánh mắt đảo qua giữa ta và vị lão giả.
“Vị này là...”
Hắn nhìn ta , trong mắt đầy vẻ nghi hoặc.
“Thần y của Hồi Xuân Đường.”
Ta đơn giản giới thiệu.
“Tiên sinh từng xuất thân từ Thái Y Viện.”
“Y thuật còn cao minh hơn cả những vị ngự y trong cung.”
Hành Chỉ Uyên không hỏi thêm.
Chỉ lặng lẽ đưa cổ tay ra .
Thần y ngồi xuống.
Ba ngón tay đặt lên mạch.
Ban đầu thần sắc vẫn bình thường.
Nhưng chẳng bao lâu sau .
Mày ông dần nhíu c.h.ặ.t.
Lại thêm một lúc.
Sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.
Tim ta cũng theo đó mà chìm xuống.
Ông thu tay lại .
Trầm mặc hồi lâu mới lên tiếng:
“Độc đã ngấm vào tận tủy.”
“Nếu chậm thêm nửa tháng.”
“Đại La Kim Tiên cũng không cứu nổi.”
“Có chữa được không ?”
Ta vội hỏi.
“Được.”
Ông nhìn ta một cái.
“ Nhưng phải châm cứu.”
“Mỗi ngày một lần .”
“Liên tục bốn mươi chín ngày.”
“Không được gián đoạn dù chỉ một ngày.”
Bốn mươi chín ngày.
Bàn tay đang siết c.h.ặ.t của ta cuối cùng cũng buông lỏng.
Tảng đá đè nặng trong lòng rốt cuộc đã được đặt xuống.
Chỉ cần chữa được là tốt .
Trái lại , Hành Chỉ Uyên vẫn vô cùng bình thản.
Thậm chí còn khẽ cười .
“Làm phiền tiên sinh rồi .”
Thần y mở hòm t.h.u.ố.c.
Lấy ra những cây ngân châm.
Ta lùi sang một bên.
Nhìn cây kim bạc mảnh dài trong tay ông.
Bỗng nhiên cảm thấy.
Vận mệnh của đời này .
Cuối cùng cũng bắt đầu đi đúng hướng.
…
Bữa tối được bày trong sân.
Ánh trăng nhàn nhạt phủ xuống mặt đất.
Hành Chỉ Uyên gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát ta , giọng nói trầm thấp:
“Chuyện thần y, ta còn chưa cảm tạ nàng.”
“Phu thê vốn là một thể.”
Ta không ngẩng đầu.
“Không cần nói lời cảm tạ.”
Hắn trầm mặc trong chốc lát.
Ta đặt đũa xuống, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời.
“Tướng quân, nhìn thiên tượng đi .”
Hắn thuận theo ánh mắt ta nhìn ra xa.
Màn đêm dày đặc.
“Sắp có lũ lớn rồi .”
Ta nói .
“Chàng phải mau ch.óng bẩm báo với bệ hạ, chuẩn bị phòng bị từ sớm.”
Hành Chỉ Uyên khẽ nhíu mày.
“Đây không phải chuyện nhỏ.”
“Muốn bố trí phòng lũ sẽ phải huy động rất nhiều nhân lực và vật lực.”
“Nếu không có chứng cứ...”
“Vậy thiếp cược với chàng .”
“Cược gì?”
“Ngày mai sẽ có tuyết.”
Hắn sửng sốt.
Sau đó bật cười .
“Bây giờ mới là tháng mười.”
“Mười mấy năm nay kinh thành chưa từng có tuyết tháng mười.”
Chính vì thế.
Ta mới nhớ rất rõ.
Ngày hôm ấy của kiếp trước .
Tuyết lớn như lông ngỗng.
Chaporia
Bình Luận (0)