Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Có thể hồi sinh ngươi đã tổn hại quy tắc rồi . Muốn thứ khác thì tìm tình lang của ngươi đi ."
Tình lang?
Ta còn chưa kịp mở miệng nói chuyện với Lăng Uyên, một viên đan d.ư.ợ.c bốn màu đã được nhét vào miệng ta .
"Đừng nói chuyện, vận chuyển linh khí."
Một luồng linh khí dồi dào trào ra từ đan điền của ta .
Ta có linh căn rồi ?
Vậy nên Lăng Uyên ra ngoài hơn mười năm là để giúp ta ngưng kết linh căn?
Sau mấy chu thiên, linh khí trong người ta đã cực kỳ dồi dào.
Cảnh giới cũng tăng vọt như bay.
Trên tay trái và tay phải lần lượt xuất hiện một ấn ký Phượng Hoàng và Huyền Quy.
Tâm niệm vừa động, hư ảnh Tiểu Phượng Hoàng và Tiểu Huyền Quy liền hiện ra .
Lăng Uyên nhìn ta rồi gật đầu.
Ta chích đầu ngón tay, nhỏ xuống hai giọt m.á.u.
Một tiếng phượng hót và một tiếng ngáy vang lên.
Bốn thượng cổ thần thú đã tề tựu đủ.
Bốn người bọn họ cười ha hả chào hỏi nhau .
Ta sa sầm mặt.
"Ta thà c.h.ế.t quách đi còn hơn."
Lăng Uyên xoa đầu ta .
"Chỉ là hồi sinh vài người thôi, thuận tay là được , Nhiên Nhiên còn giận dỗi gì nữa."
Hắn phất tay.
Hơn vạn người lập tức xuất hiện trong sơn cốc phía trước .
Mặt ta lộ vẻ mừng rỡ.
"Lăng Uyên, chuyện hồi sinh dễ như vậy , vậy lúc đầu sao ngươi không đợi ta c.h.ế.t rồi hồi sinh ta luôn? Vì sao còn phải tốn công gom đủ sức mạnh của bốn thần thú?"
Hắn nắm tay ta , trân trọng mà nói .
"Ta sống quá lâu rồi , người bên cạnh đều đã c.h.ế.t. Ngày gặp ngươi, vốn dĩ ta định đưa cho con bạch hổ kia một giọt tinh huyết của mình rồi đi tìm c.h.ế.t. Nhưng ngươi cứ ôm ta , vừa khóc vừa nói sợ, nhưng khi bên ngoài có tiếng động ngươi vẫn lấy hết can đảm bảo vệ ta ."
"Khi ấy ta nghĩ, đợi một phàm nhân như ngươi già c.h.ế.t rồi , ta sẽ c.h.ế.t."
" Nhưng sau này , ta không muốn nữa."
"Linh căn bình thường tu luyện cũng chỉ sống được hơn nghìn năm. Thứ ta muốn tất nhiên không phải một nghìn năm."
"Ta muốn cùng ngươi kết tóc vạn vạn năm."
Ta nhìn đám người trong sơn cốc, nhíu mày.
"Lăng Uyên, có phải ngươi không biết đếm không ? Kính Nguyệt tông có nhiều người như vậy sao ?"
Hắn lộ vẻ lúng túng.
"Thuận tay hồi sinh hơi nhiều. Linh Thú tông và Khí tông không cần đúng không ?"
Nói xong, hắn phất tay áo.
Trong sơn cốc lập tức thiếu đi một nửa số người .
…
Tiến độ xây dựng lại Kính Nguyệt tông rất nhanh.
Ngày đại hôn của ta và Lăng Uyên còn nhanh hơn.
Gần như đúng ngày tông môn vừa xây xong.
Lăng Uyên đã dùng thế ép người , bắt tông chủ chuẩn bị xong việc cưới gả.
Bốn thần thú bọn họ ra ngoài suốt hơn một tháng.
Ngày đại hôn, cả trời đất đều phủ đầy hoa bay.
Một tiếng phượng hót truyền tới từ ngoài tông.
Trên thân phượng che trời lấp đất là một cỗ kiệu nhỏ tinh xảo.
Ta ngồi trong đó.
Lăng Uyên đứng trên lưng Thanh Long, mặc hỉ phục đỏ rực.
Nghi thức hôn lễ mới
đi
tới bước khách khứa tặng lễ xong thì Lăng Uyên
đã
đưa
ta
bay
ra
ngoài trời.
Hắn như hiến bảo, biến ra một ngọn núi pháp khí bảo vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydd.com/ta-nuoi-than-thu-nhu-meo-cai-suot-tram-nam/chuong-7.html.]
"Nhiên Nhiên, không phải ngươi thích nhất mấy thứ này sao ? Mấy tháng nay, ta tìm khắp trân bảo trong thiên hạ, còn cả lễ vật khách khứa tặng, ta đều lấy cả tới đây."
"Không biết sính lễ này đã đủ chưa ?"
Ta lấy ra một cái bát sứ trắng từ phía sau .
"Không biết của hồi môn này đã đủ chưa ?"
Là cái bát mèo Tiểu Bạch dùng hơn một trăm năm.
Không cẩn thận, còn kéo theo một phong thư.
Là phong thư hẹn gặp ở Nguyệt Nha đài kia .
Hắn nghiến răng nói .
"Tân Nguyệt Nhiên, ngươi còn nhét bao nhiêu mèo hoang vào chăn nữa?"
" Đúng rồi , lần hồi sinh này , vị sư huynh từng được ngươi sờ tay, ta đã đổi cho hắn một gương mặt khác, chắc chắn hắn sẽ hài lòng."
Mặt ta đỏ lên.
Tay vòng qua cổ hắn , ghé sát tai hắn thổi nhẹ.
"Nói mấy chuyện không liên quan đó làm gì?"
"Tiên thiên dưỡng thực thánh thể của ta , chiến tích thất bại duy nhất kia nay phải lấy thân làm mồi rồi ."
Suốt mười lăm ngày.
Ta bị hắn giữ lại giữa không trung, mây tầng cuồn cuộn hết ngày này sang ngày khác.
…
Hai trăm năm sau .
Lăng Triều ra đời.
Ta và Lăng Uyên cùng nằm bò trước mặt nó.
Muốn xem nó có điểm gì đặc biệt.
Mãi đến khi nó mười sáu tuổi, bọn ta mới nhìn ra .
Thằng nhóc trời sinh thích nuôi động vật nhỏ này chẳng kế thừa được chút nào của ta .
Nuôi gì c.h.ế.t đó.
Linh tằm ngày ngày dùng Hàn Diệp tốt nhất để nuôi, nuôi một hồi liền c.h.ế.t mất.
Ngay cả gà trân châu phàm gian, nó dùng tiên thảo nuôi dưỡng, cũng sẽ vào một ngày nào đó vừa ngủ dậy đã cạch một tiếng rồi c.h.ế.t.
Lăng Uyên không tin tà.
Hắn tìm tới loài gấu nước sống bền nhất, thứ có thể mất nước hơn trăm năm vẫn sống được .
Lăng Triều vừa chạm vào , nó liền rắc một tiếng nằm im tại chỗ.
Ngay cả Lăng Uyên cũng không hồi sinh được .
Ta thở dài.
"Đây là tiên thiên dưỡng thực ách thể rồi ."
"Con à , sau này đừng nghĩ tới chuyện nuôi động vật nhỏ nữa. Lo cho bản thân mình đi , đừng tự nuôi mình đến c.h.ế.t luôn."
Lúc này nó mới thôi ý định đó.
Trăm năm sau .
Nó đột nhiên ôm một con tuyết hồ, thần thần bí bí đi tới trước mặt ta .
"Mẫu thân , con yêu rồi ."
"Con muốn tự tay nuôi lớn nương t.ử của con, giống như phụ thân năm xưa nuôi lớn người vậy ."
Ta gõ đầu nó.
"Rõ ràng là lão nương từng miếng từng miếng đút phụ thân con lớn lên."
"Còn nữa, với cái vận xui của con mà còn đòi nuôi nương t.ử? Không sợ tạo nghiệt à !"
Con tuyết hồ trong lòng nó vèo một cái hóa thành hình người , trừng mắt nhìn Lăng Triều.
Lăng Triều cụp mắt xuống, biến thành một con mèo đen rồi ngoan ngoãn nằm trên vai cô nương kia .
"Sư tổ chớ giận, là con nuôi hắn ."
Ta hài lòng gật đầu.
"Vậy mới đúng."
Sau khi Lăng Triều ra ngoài.
Dưới bàn có một con mèo trắng cào nhẹ vào lòng bàn tay ta .
Tiếng truyền âm vang lên trong tim.
"Sư tổ, có muốn kiểm tra thử xem ta có phải mèo cái nhỏ không ~?"
Toàn văn hoàn .
Chaporia
Bình Luận (0)