Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tỷ muội mấy người mỗi người chỉ có một bộ y phục, mặc suốt mấy năm, ngay cả đồ để thay giặt cũng không có .
Nàng vội vàng thay y phục ướt ra đưa cho Lâm Xuân Hạnh, sau đó nói : "Đa tạ nhị muội ."
Lâm Xuân Hạnh cầm y phục vội vã đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại nàng và tam muội Lâm Xuân Hà.
"Đại tỷ, tỷ mau vào đây."
Lâm Xuân Đào quả thật cảm thấy có chút lạnh, nàng chui vào chăn nằm chen chúc với Lâm Xuân Hà. Giường của các nàng thực chất cũng chẳng phải giường, chỉ là rơm rạ trải trên sàn gỗ, bên trên lót một lớp vải, cái chăn đắp bên trên cũng không biết nhồi cái gì bên trong, cứng đơ chẳng ôm vào người chút nào.
Nàng bắt đầu sắp xếp lại ký ức của nguyên thân .
Nơi này là Song T.ử trại, thuộc hương Đại Bình, huyện Tuyên Hòa, quận Ích Châu, nằm ở vùng Tây Nam.
Vốn trước kia gọi là nước Thiên Hưng, hai năm trước bị nước láng giềng là Vĩnh Thắng quốc thu phục, đổi tên thành Ích Châu.
Sau khi đổi tên, Hoàng đế ban bố một đạo chính lệnh, cho phép bá tánh trung nguyên di cư đến Ích Châu.
Nguyên thân là người Ích Châu bản địa, là trưởng nữ chi thứ ba của Lâm gia ở Song T.ử trại. Nàng có bốn thúc bá, một cô cô. Cô cô này còn nhỏ hơn nguyên thân hai tuổi, là cục vàng cục bạc trong lòng lão thái thái.
Còn các cháu gái, trong mắt bà ta đều chỉ là cỏ rác.
Có điều, các đường tỷ đường muội khác còn có mẹ ruột che chở, không đến mức ngay cả y phục để thay giặt cũng không có .
Nhưng nguyên thân và ba muội muội thì khác, cha ruột là kẻ vô dụng chỉ biết bắt nạt người nhà, lão thái thái không đưa tiền may y phục thì ông ta cũng câm như hến. Nguyên thân lại sợ lão thái thái, cũng không dám đi đòi, mấy tỷ muội giống như mấy trái khổ qua trên dây leo khô héo vậy .
Cái ngày tháng này nàng không thể chịu đựng thêm một chút nào nữa, phải nghĩ cách kiếm tiền.
Nhưng trước mắt chuyện cấp bách nhất là làm sao để không bị "bán" đi .
Dùng lý lẽ chắc chắn không thông, cả đại gia đình này chưa phân gia, sính lễ của nàng thu về thì ai cũng có lợi, chẳng ai chịu đứng ra giúp nàng đâu .
Đánh nhau thì nàng thế cô sức yếu cũng đ.á.n.h không lại , nếu đối phương đã hạ sính, nàng có khả năng sẽ bị cưỡng ép bắt đi , đến lúc đó thì càng tồi tệ hơn.
Lúc này mà có một nam nhân trạc tuổi nàng làm tấm mộc thì tốt biết mấy.
Nhưng thời gian gấp gáp, nàng biết đi đâu tìm người này đây?
Lâm Xuân Hà nghiêng đầu nhìn đại tỷ đang ngẩn ngơ, trong lòng lo lắng.
"Đại tỷ, tỷ đang nghĩ gì vậy ?"
"Có phải vẫn đang nghĩ chuyện thành thân không ?"
Lâm Xuân Đào nghe tiếng liền quay đầu lại , nhìn nha đầu gầy gò bên cạnh, ôn nhu nói : "Đang nghĩ làm sao để không phải gả cho lão quan phu kia ."
Lâm Xuân Hà có chút ủ rũ, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào Lâm Xuân Đào.
"Đại tỷ, tỷ ngàn vạn lần đừng đi nhảy hồ nữa nhé, hôm nay tiểu muội sợ đến phát khóc rồi ."
Nàng giấu nhẹm chuyện mình và nhị tỷ cũng sợ đến phát khóc , nàng không bao giờ muốn nhìn thấy đại tỷ nằm bất động trên mặt đất lạnh lẽo nữa.
Lâm Xuân Đào có chút không đành lòng, lên tiếng trấn an: "Sẽ không đâu , tỷ sẽ không làm chuyện dại dột nữa, sau này tỷ sẽ dẫn muội và các muội muội sống những ngày tháng tốt đẹp ."
Nghe được lời cam đoan của Lâm Xuân Đào, Lâm Xuân Hà thở phào nhẹ nhõm. Nàng c.ắ.n c.ắ.n môi, hạ giọng nói với Lâm Xuân Đào: "Đại tỷ, tỷ biết không , Thôn chính gia gia có nói với gia gia nhà mình , mỗi nhà mỗi hộ đều phải cử một người kết thân với hộ ngoại lai, gia gia không thích hộ ngoại lai."
Mắt Lâm Xuân Đào sáng lên, vội vàng hạ giọng hỏi: "Muội còn nghe được gì nữa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.
com - https://monkeydd.com/sau-khi-doan-than-ta-dan-cac-em-gai-lam-ruong-bay-sap-lam-giau/chuong-2.html.]
"Nãi nãi muốn tìm một hộ ngoại lai cho tiểu cô cô, ở rể nhà mình . Sau khi bà nói với gia gia, gia gia tỏ vẻ rất đắn đo."
Trong ký ức của nguyên thân , hiện tại có rất nhiều người trung nguyên di cư đến Ích Châu.
Người Ích Châu bản địa đều gọi họ là "hộ ngoại lai".
Triều đình hạ lệnh người di cư và người bản địa phải kết thông gia. Lâm Xuân Đào cảm thấy có lẽ do cuộc đại di cư, triều đình sợ người vào quá đông sẽ nảy sinh mâu thuẫn với dân bản địa gây loạn, nên mới đưa ra chính sách kết thân này , có chút dây mơ rễ má thì dễ dàng hòa nhập với nhau hơn.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Xuân Đào đã nảy ra một ý tưởng.
Đợi Lâm Xuân Hạnh phơi y phục xong quay lại , Lâm Xuân Đào hỏi nàng: "Bọn họ còn ở trong sân không ?"
Lâm Xuân Hạnh nói : "Nãi nãi dẫn theo tiểu cô cô và mụ góa phụ kia lên thành rồi , bảo là đi mua vải may y phục. Nhị thúc đi thông báo cho lão Trương gia chiều mai đến hạ sính, gia gia dẫn theo Đại bá, Đại bá nương bọn họ ra đồng rồi . Đại bá nương vừa nãy nói ngày mai không đủ cỏ heo, bắt tỷ em mình đi cắt cỏ heo."
"Còn phải nhặt củi nữa."
"Khoan hãy làm , muội theo ta đi một chuyến đến nhà Thôn chính gia gia."
Lâm Xuân Hạnh có chút ngơ ngác: "Đi làm gì hả tỷ?"
Lâm Xuân Đào không nói rõ, chỉ bảo Lâm Xuân Hạnh đi theo mình . Ra khỏi cửa phòng thì thấy hai đường muội con nhà Tứ thúc và Tiểu thúc đang đeo gùi chuẩn bị đi cắt cỏ heo.
"Đại tỷ, Nhị tỷ, hôm nay các tỷ định đi đâu cắt cỏ?"
"Vẫn chưa biết chỗ nào tốt , phải đi lượn một vòng xem sao đã ." Lâm Xuân Hạnh trả lời xong liền hỏi lại : "Còn các muội ? Đi đâu ?"
"Bọn muội đi ra bãi cát sau núi."
"Ừ, vậy các muội đi trước đi , bọn tỷ lát nữa sẽ tới."
Nói xong, hai tỷ muội liền đi về phía nhà Thôn chính.
Bây giờ đã là đầu tháng Năm, hoa màu ngoài đồng đang cần chăm sóc, nhổ cỏ xới đất, nhà nhà đều ra đồng làm việc, trong thôn người khá vắng vẻ. Khi Lâm Xuân Đào và muội muội đến nhà Thôn chính, cũng chỉ có vợ Thôn chính là Tôn lão thái thái ở nhà.
Hai tỷ muội ngọt ngào gọi một tiếng: "Đại nãi nãi, Đại gia gia không có nhà ạ?"
Tôn thị nhìn hai tỷ muội , hỏi: "Các cháu có việc gì không ? Đại gia gia của các cháu đi theo Lý chính (chức quan quản lý làng xã) lên huyện thành rồi , chắc lát nữa sẽ về."
Lâm Xuân Đào gật đầu, Tôn thị lại hỏi: "Xuân Đào, triều đình yêu cầu mỗi nhà phải cử một người kết thân với người di cư, nhà các cháu người chưa thành thân thì cháu là lớn nhất, nãi nãi cháu đã nói gì với cháu chưa ?"
"Cháu nghe Thôn chính gia gia nói rồi , nhưng gia gia cháu có vẻ không ưng thuận lắm."
Lâm Xuân Đào vừa dứt lời, sắc mặt Tôn thị hơi trầm xuống. Lâm Xuân Đào quan sát sự thay đổi thần sắc của bà rồi cười nói : "Đại nãi nãi, nương cháu mất rồi , cũng chẳng có ai giúp cháu lo liệu hôn sự, cháu phải tự mình lo thôi. Cho nên cháu muốn phiền ngài giúp cháu để mắt xem có người nào thích hợp không ."
Tôn thị nhướng mày nhìn nàng, trong mắt có chút ngạc nhiên.
Người bản địa bọn họ không thích dân di cư từ ngoài vào , tuy nói là nhà nào cũng phải cử người , nhưng nhà nào cũng ậm ờ cho qua chuyện. Nếu các thôn khác đều hoàn thành xong chỉ tiêu mà thôn của họ vẫn chưa xong, thì lão đầu t.ử nhà bà mặt mũi nào mà nhìn ai.
Nay Tôn thị thấy Lâm Xuân Đào chủ động tìm đến cửa, liền vội vàng nói : "Đi, ta dẫn cháu đến nhà Lý chính."
"Bây giờ ạ?"
" Đúng , ngay bây giờ!"
Tôn thị vừa nói vừa nhanh nhẹn khóa cửa, dẫn Lâm Xuân Đào đi ngay.
Lâm Xuân Hạnh đứng ngẩn tò te, Lâm Xuân Đào vội quay lại dặn dò: "Muội về nhà trông Tam muội trước đi ."
"Dạ, Đại tỷ cứ yên tâm đi đi ."
Chaporia
Bình Luận (0)