20px
Thẩm Miểu đứng giữa phòng khách vắng lặng, thản nhiên lấy chiếc khăn tay ra lau kỹ ngón tay vừa chạm vào tách trà của Thường An. Cô quay bước trở về phòng ngủ, khóa chặt cửa. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, Thẩm Miểu nhanh chóng trút bỏ bộ sườn xám thanh lịch nhưng gò bó ban ngày. Cô thay lên người một chiếc váy lụa hai dây màu đen tuyền xẻ cao, khoác thêm chiếc áo choàng nhung đỏ rực rỡ như một đóa hồng nở rộ trong đêm tối. Cô lén rời khỏi Thường công quán bằng lối cửa sau dành cho người hầu. Ở góc khuất của con hẻm nhỏ vắng người, một chiếc xe mui trần gầm thấp sang trọng màu đen đã nổ máy chờ sẵn từ bao giờ. Ngay khi bóng dáng nhỏ nhắn của Thẩm Miểu xuất hiện, cửa xe lập tức mở ra, một cánh tay rắn chắc, mạnh mẽ vươn tới, chuẩn xác kéo phắt cô vào trong lòng ghế phó lái. "Ưm..." Thẩm Miểu chưa kịp định thần, một luồng hương vị nam tính nồng đậm pha lẫn mùi thuốc lá bạc hà và mùi da thuộc đắt tiền đã ập đến. Bờ môi cô bị một làn môi mỏng ấm nóng, mạnh mẽ ngậm lấy, nụ h ôn dồn dập, bá đạo và mang theo chút trừng phạt tiến quân cấp tốc, m út mát hơi thở của cô như muốn khảm cô vào da thịt. Chu Chấp Ngọc – vị Thiếu tướng quân phiệt trẻ tuổi danh tiếng lẫy lừng khắp Thượng Hải, lúc này lại giống như một con dã thú bị bỏ đói lâu ngày, gắt gao giam cầm cô gái trong ngực. Một tay anh siết chặt vòng eo thon thả của cô, tay kia luồn vào mái tóc mềm mại, ép cô phải ngửa đầu tiếp nhận sự chiếm hữu cuồng nhiệt này. Sau một hồi nụ h ôn kéo dài đến mức khiến Thẩm Miểu toàn thân nhũn ra, Chu Chấp Ngọc mới luyến tiếc buông lơi, nhưng đôi môi anh vẫn dán chặt bên tai cô, tiếng th* d*c trầm thấp vang lên đầy hờn dỗi: "Để anh đợi lâu như vậy, có phải em lại bận đóng vai vợ hiền dâu thảo để tiễn gã phế vật kia đi không, hả?" Thẩm Miểu hô hấp dồn dập, gò má trắng ngần ửng hồng quyến rũ dưới ánh đèn xe mờ ảo. Cô đưa đôi tay mềm mại chống lên v*m ng*c rắn rỏi của anh, bật cười hóm hỉnh: "Thiếu tướng Chu đại nhân, giấm chua ở bến Thượng Hải đêm nay đều bị anh bao trọn rồi sao? Người ta đi thăm nhân tình, em dĩ nhiên phải giúp hắn thu dọn hành lý thật nhanh để còn đi gặp tình lang của em chứ." Chu Chấp Ngọc hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn chằm chằm vào cô. Bỗng nhiên, anh nhìn thấy vạt áo khoác của cô có chút nếp nhăn, chân mày rậm thanh tú lập tức nhíu chặt lại. Anh thò tay lấy một chiếc khăn lụa sạch từ trong túi áo quân phục ra, bắt đầu tỉ mỉ, thô bạo nhưng đầy cẩn trọng lau đi lau lại trên vai và tà áo của cô, như thể muốn xóa sạch bất kỳ dấu vết nào của căn nhà họ Thường kia. "Bẩn c hết đi được. Lần sau không cho phép em đứng gần hắn dưới hai mét." Chu Chấp Ngọc vừa lau vừa lầm bầm, gương mặt ngạo kiều đầy vẻ bất mãn. Thẩm Miểu nhìn bộ dạng ghen tuông trẻ con của vị tướng quân nắm trong tay vạn binh này, lòng cô mềm nhũn, chủ động rướn người hôn lên chiếc cằm cương nghị của anh một cái chóc: "Được rồi, em còn chưa cho hắn chạm vào một ngón tay nữa là. Anh ghen cái gì chứ?"
Chaporia
Bình Luận (0)