20px
3.
Chu Chấp Ngọc nghe đến đây, đáy mắt xẹt qua một tia sát khí lạnh người. Anh siết chặt eo cô, đặt một nụ hôn vừa xót xa vừa che chở lên trán cô: "Cho nên em mới bày ra màn kịch phong thủy 100 ngày không động phòng, giả vờ nhu nhược để bọn họ lơ là cảnh giác, hòng tìm cách lấy lại chìa khóa mật kho?"
" Thường An chỉnh lại cổ áo comple, hắng giọng một tiếng, cố tỏ ra khiêm tốn nhưng cái đuôi cáo đắc ý đã vểnh lên tận trời: "Cũng nhờ Nhị thiếu gia nâng đỡ. Có điều, Nhị thiếu gia là người có gu nghệ thuật, rất thích âm nhạc cổ điển phương Tây. Hắn nói tiệc tuần tới muốn tìm một món nhạc cụ độc bản để làm điểm nhấn đấu giá từ thiện, nhằm lấy lòng Phu nhân Đô đốc. Ai tìm được bảo vật này, vị trí Trưởng phòng béo bở ở Tổng cục Thuế chắc chắn thuộc về người đó." Thẩm Miểu im lặng lắng nghe, vừa cúi đầu uống trà vừa nghĩ thầm trong lòng: Trưởng phòng? Với cái đầu toàn bã đậu của anh, cho anh làm trưởng phòng thu gom rác còn sợ anh đếm thiếu. Nhìn thấy vẻ mặt dửng dưng của vợ, Thường An tưởng cô không hiểu đại sự, liền sốt sắng nói tiếp: "Anh nhớ không lầm thì trong đống di vật của nhạc phụ để lại, có cây đàn Dương cầm cổ độc bản do nghệ nhân hoàng gia châu Âu chế tác đúng không? Anh quyết định rồi, sẽ lấy cây đàn đó đem tặng cho Thanh Thanh. Để Thanh Thanh luyện tập vài ngày, đến đêm tiệc sẽ thay mặt Thường gia chúng ta lên biểu diễn, sau đó hiến tặng cho Nhị thiếu gia mang đi đấu giá. Tiện cả đôi đường!" Rầm! Tách trà trên tay Thẩm Miểu khẽ va mạnh xuống đĩa sứ. Đôi mắt cô trong nháy mắt lạnh thấu xương. Bọn họ không chỉ muốn cướp sản nghiệp của cha cô, giờ còn muốn đem cây đàn thánh khiết của ông tặng cho một ả ca kỹ bến tàu để làm bậc thang tiến thân? Đúng là lòng tham vô đáy, không biết hai chữ "vô sỉ" viết như thế nào! Bà Thường thấy sắc mặt Thẩm Miểu thay đổi, lập tức biến mặt, gõ mạnh chuỗi hạt xuống bàn: "Cô làm cái bộ dạng gì đó? Đàn để trong kho rỉ sét cũng vậy thôi, đem cho Thanh Thanh dùng để giúp chồng cô thăng quan tiến chức, đó là vinh hạnh của cái nhà họ Thẩm các người! Hơn nữa, thầy tử vi nói hạn phong thủy 100 ngày của cô sắp hết rồi. Đợi An nhi thăng chức, ta sẽ chính thức đón Thanh Thanh cùng đứa nhỏ về phủ. Cô làm chính thất, mau chóng dọn dẹp cái phòng phía Tây ra cho mẹ con người ta ở!" Thẩm Miểu hít một hơi thật sâu, ép thấu tia sát khí xuống. Khi ngẩng đầu lên, khuôn mặt cô đã trở lại vẻ nhu nhược, hốc mắt thậm chí còn hơi đỏ lên vì "uất ức": "Mẹ... mình... chuyện đón Liễu tiểu thư con không dám cản. Nhưng cây đàn đó là di vật của cha con..." "Di vật cái gì mà di vật! Cưới về nhà chồng thì là đồ của Thường gia!" Thường An mất kiên nhẫn đứng phắt dậy, hất hàm ra lệnh cho gia đinh. "Lấy chìa khóa mật kho ra, đem cây Dương cầm bọc lại cẩn thận, chở thẳng đến căn hộ ngoại ô cho Thanh Thanh!" Nhìn chiếc xe tải chở cây đàn quý giá rời khỏi Thường phủ, Thẩm Miểu đứng ở ban công, khẽ móc chiếc khăn tay ra lau khóe mắt khô rốc không một giọt lệ. Cô bật cười thành tiếng, nụ cười rực rỡ và sắc lẹm như dao: Thường An, anh tự tìm đường c hết, vậy thì tôi sẽ chôn cất anh thật chu đáo. Biệt thự riêng của Chu Chấp Ngọc ở khu sưu giới. "Đập! Đập nát cái Thường phủ đó cho anh! Gom hết xe tăng, đại bác đến san phẳng cái Tổng cục Thuế luôn!" Tiếng gầm thét đầy mùi thuốc súng của vị Thiếu tướng vang lên làm chấn động cả phòng làm việc.
Chaporia
Bình Luận (0)