20px
5.
Đêm trước ngày diễn ra Dạ tiệc, sương mù Thượng Hải dày đặc hơn thường lệ.
Hắn cung kính và tình tứ dắt tay Liễu Thanh Thanh bước xuống. Đêm nay, ả nhân tình diện một bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn đỏ rực, cố tình may nới lỏng vòng eo để khéo léo khoe cái bụng bầu hơi nhô lên, trang điểm đậm đà lả lướt. Thẩm Miểu bước xuống sau cùng. Cô chỉ mặc một bộ sườn xám màu sẫm đơn giản, mộc mạc, mái tóc bới nhẹ không cài trang sức quý giá. Cô lặng lẽ đi sau hai người họ, đóng tròn vai một người vợ thất sủng, tội nghiệp trước ánh mắt chỉ trỏ, xì xầm của đám đông: "Kia là phu nhân của Thường Cục trưởng đấy à? Đúng là hiền thục đến nhu nhược, để chồng dắt ngoại thất đi tiệc mà không dám ho một tiếng." Thường An nghe những lời bàn tán ấy thì càng đắc ý, hắn quay lại nói nhỏ với Thẩm Miểu bằng giọng bố thí: "Hôm nay nể mặt em biết điều đi sau làm nền, lát nữa Thanh Thanh biểu diễn thành công, anh sẽ bảo cô ấy mời em một ly trà kính chị." Thẩm Miểu khẽ rũ mắt, mỉm cười nhẹ nhàng: "Vậy thì em phải cảm ơn lòng tốt của Thường Cục trưởng rồi." Kính trà? Để xem lát nữa ai dâng trà tiễn biệt ai xuống địa ngục. Ở một góc khuất trên tầng hai, ánh mắt sắc bén như chim ưng của Chu Chấp Ngọc đang nhìn chằm chằm xuống sảnh tiệc. Hôm nay anh mặc bộ quân phục Thiếu tướng chỉnh tề, hàng cúc bạc sáng loáng, thắt lưng da siết chặt vòng eo cường tráng. Nhìn thấy gã Thường An đi bên cạnh Thẩm Miểu, bàn tay đeo găng tay trắng của Chu Chấp Ngọc dốc ngược ly rượu vang uống cạn, hàm răng nghiến chặt kêu ken két. Chị gái anh – Phu nhân Đô đốc – đứng bên cạnh khẽ thúc cùi chỏ vào hông em trai, nhướn mày trêu chọc: "Cố nhịn đi, sắp đến kịch hay rồi. Hôm nay chị sẽ làm chủ cho bảo bối của chú." Thời khắc mong đợi nhất cũng đến. Nhị thiếu gia của Đô đốc bước lên lễ đài, hắng giọng tuyên bố: "Thưa các vị quan khách, để đóng góp cho quỹ từ thiện đêm nay, Thường An Cục trưởng của Tổng cục Thuế đã đặc biệt hiến tặng một báu vật nghệ thuật. Đó là cây đàn Dương cầm cổ độc bản của hoàng gia châu Âu, và sau đây, cô Liễu Thanh Thanh – đại diện cho Thường gia – sẽ dùng cây đàn này để tấu lên khúc nhạc mở màn cho buổi đấu giá!" Tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Cánh màn nhung đỏ sân khấu kéo ra, cây đàn Dương cầm cổ độc bản – di vật quý giá nhất của cha Thẩm Miểu – xuất hiện dưới ánh đèn chiếu sa hoa. Liễu Thanh Thanh kiêu ngạo bước lên, vén tà váy ngồi xuống trước đàn. Ả nhìn xuống khán đài, liếc xéo Thẩm Miểu một cái đầy thách thức, rồi đặt đôi bàn tay lên phím đàn. Tùng! Chát! Két!... Ngay khi ngón tay ả lướt xuống, một chuỗi âm thanh chói tai, hỗn tạp và đứt đoạn vang lên khắp khán phòng rộng lớn. Liễu Thanh Thanh biến sắc, ả hốt hoảng cố gắng nhớ lại nhạc phổ, nhưng cấu tạo và độ nhạy của các phím đàn hoàng gia này hoàn toàn khác với những loại đàn thông thường, đòi hỏi một lực tay và kỹ thuật cực kỳ điêu luyện. Ả càng cuống, tiếng đàn phát ra càng giống tiếng vịt bị cắt tiết, kẽo kẹt như tiếng máy cày lỗi thời. Bên dưới sân khấu, tiếng xì xầm to nhỏ lập tức bùng nổ: "Cái gì thế này? Đây mà là nhạc sĩ tài hoa sao? Tra tấn lỗ tai thì có!" "Trời ạ, Phu nhân Đô đốc là người thích sạch sẽ, gu âm nhạc cực cao, gã Thường An này mang một ả hề lên làm loạn tiệc rượu của Đô đốc phủ à?" Sắc mặt Thường An từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi từ tái mét chuyển sang tím tái. Hắn nhìn thấy Phu nhân Đô đốc trên tầng hai đã sa sầm mặt lại. Bao nhiêu mưu đồ thăng tiến, chức vị Trưởng phòng béo bở trong nháy mắt như bong bóng xà phòng sắp vỡ tan.
Chaporia
Bình Luận (0)