20px
7.
Kết thúc nốt nhạc cuối cùng, Thẩm Miểu đứng dậy dưới tràng pháo tay giòn giã như sấm dậy của giới thượng lưu.
Anh mang sính lễ ngập tràn vàng bạc, châu báu đến Thẩm phủ, danh chính ngôn thuận rước đóa hoa nhài thanh khiết của mình về dinh thự. Đêm tân hôn, Chu công quán ngập tràn trong sắc đỏ hỷ khánh. Tiếng chúc tụng của quan khách bên ngoài dần lui đi, trả lại không gian yên tĩnh cho phòng tân hôn. Thẩm Miểu ngồi bên mép giường lớn, trên người vẫn mặc bộ sườn xám cưới bằng lụa đỏ thêu long phụng bằng chỉ vàng vô cùng tinh xảo. Khăn voan đỏ đã được vén lên, lộ ra gương mặt thanh tú được trang điểm lộng lẫy, đôi mắt ngậm nước khẽ liếc nhìn người đàn ông vừa bước vào phòng. Chu Chấp Ngọc khóa chặt cửa phòng, trên người vẫn còn vương chút mùi rượu xã giao, nhưng đôi mắt anh thì tỉnh táo và rực lửa hơn bao giờ hết. Anh cởi bỏ chiếc mũ kê-pi ném sang một bên, tháo lỏng ba cúc áo trên cùng của bộ quân phục, để lộ v*m ng*c cường tráng phập phồng theo từng hơi th* d*c. "Bảo bối..." Chu Chấp Ngọc khàn giọng gọi, sải bước dài tiến đến trước mặt cô, cúi người nắm lấy đôi bàn tay mềm mại đang đặt trên đùi cô. "Cuối cùng ngày này cũng tới. Em thực sự đã trở thành Chu phu nhân của anh rồi." Thẩm Miểu khẽ ngước mắt, hàng mi cong vút chớp nhẹ, giọng điệu vẫn mang nét hóm hỉnh trêu chọc thường ngày: "Thiếu tướng đại nhân, anh uống bao nhiêu rượu rồi mà mắt lại đỏ như sói đói thế kia? Đêm nay không cần dùng súng đạn áp chế ai nữa chứ?" "Đêm nay anh không dùng súng đạn, anh dùng thực lực để áp chế em." Chu Chấp Ngọc cười tà mị. Anh không nhịn nổi nữa, dứt khoát bế bổng cô lên rồi xoay người đè cô xuống chiếc giường hỷ êm ái, phủ đầy cánh hoa hồng. Bàn tay to bản có vết chai của anh khẽ v**t v* gò má mịn màng của cô, ánh mắt tràn ngập sự si tình và khát vọng chiếm hữu tích tụ suốt ba tháng qua: "Ba tháng qua nhìn em diễn kịch, nhìn em chịu khổ ở nơi bẩn thỉu đó, anh sắp phát điên rồi. Đêm nay, không có phong thủy, không có tra nam, không có bức tường nào ngăn cản nữa. Em trọn vẹn là của anh." Chu Chấp Ngọc cúi xuống, gắt gao ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của cô. Nụ hôn đêm tân hôn mang một tư vị hoàn toàn khác – không còn là sự vội vã, trốn tránh của những cuộc tình vụng trộm trong bóng tối, mà là sự dồn dập, mãnh liệt và công khai đóng dấu chủ quyền. Anh m*t mát, nếm láp từng chút ngọt ngào trong khoang miệng cô, tiếng th* d*c nam tính vang lên đầy k*ch th*ch trong căn phòng yên ắng. Bàn tay anh linh hoạt lướt xuống hông, tìm đến hàng cúc bọc dọc theo sườn áo sườn xám. Từng chiếc cúc một được cởi ra, để lộ làn da trắng ngần, mịn màng như ngọc thạch của Thẩm Miểu dưới ánh nến đỏ lay động. Chiếc váy cưới lộng lẫy bị anh thô bạo nhưng đầy trân trọng lột bỏ, ném xuống sàn nhà, hòa cùng bộ quân phục màu trắng của anh. Khi hai cơ thể tr ần t rụi chạm vào nhau, Thẩm Miểu khẽ rùng mình trước sức nóng rực như lửa của v*m ng*c rắn rỏi áp sát vào người cô. Chu Chấp Ngọc nhìn đóa hoa nhài đang nở rộ dưới thân mình, đôi mắt anh đỏ bừng vì d ục vọng. Anh cúi xuống hôn dọc từ xương quai xanh tinh xảo xuống đôi g* b*ng đ** căng tròn, ngậm lấy nụ hoa hồng nhạt mà m*t mát, khiến Thẩm Miểu vô thức ưỡn cong người, những ngón tay thanh mảnh cắm chặt vào bả vai săn chắc của anh. "Chấp Ngọc... ưm... nhẹ một chút..." Thẩm Miểu nức nở khẽ gọi, giọng điệu mềm nhũn đầy vẻ cầu xin. "Ngoan, gọi là phu quân." Chu Chấp Ngọc khàn giọng dụ dỗ, một tay nhấc một bên chân thon dài của cô lên đặt lên eo mình, từ từ tiến vào nơi sâu nhất, nguyên vẹn và thánh khiết nhất của cô. Sự va chạm mạnh mẽ, thấu triệt bộc phát ngay tức khắc. Chu Chấp Ngọc như một con mãnh thú được tháo xích, điên cuồng và bền bỉ chiếm lấy cô. Mỗi một cái th*c m*nh mẽ của anh đều mang theo tình yêu si dại và sự bù đắp cho những ngày tháng chờ đợi. Thẩm Miểu ôm chặt lấy cổ anh, đón nhận cơn sóng tình cuồng nhiệt chưa từng có. Tiếng th* d*c trầm thấp của nam chính hòa quyện cùng tiếng r*n r* khẽ khàng, ngọt ngào đến tận xương tủy của nữ chính vang vọng khắp gian phòng tân hôn. Dưới ánh nến hỷ đỏ rực, bóng hai cơ thể hòa làm một, dập dìu theo từng nhịp điệu tình ái nồng nàn. Trận h**n ** của đêm động phòng hoa chúc kéo dài hết hiệp này đến hiệp khác, kéo tận từ lúc nửa đêm cho đến khi ánh bình minh đầu tiên của mùa thu lọt qua khe cửa sổ, đánh dấu một cái kết viên mãn, ngọt ngào và rực rỡ nhất cho cuộc tình vượt qua giông bão của vị Thiếu tướng quân phiệt và nàng tài nữ Thượng Hải. [HOÀN]
Chaporia
Bình Luận (0)