SƯƠNG KHUẤT NON MÂY/Chương 2: 2C. 2: 2
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

02

 

Mẫu thân lúc nào cũng có đủ thứ đạo lý.

 

Trước khi trưởng tỷ xuất giá, bà nói trưởng tỷ gả vào nơi tốt , sợ của hồi môn ít ỏi sẽ bị nhà chồng xem thường.

 

Bất chấp sự phản đối của ta , bà chia một nửa của hồi môn của ta cho trưởng tỷ.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Khi ấy bà cũng đường hoàng như vậy .

 

“Lão phu nhân nhà họ Ngụy và tổ mẫu con là giao tình từ thuở nhỏ. Cho dù con không có của hồi môn, nhà họ Ngụy cũng sẽ không bắt nạt con.”

 

“ Nhưng trưởng tỷ con không giống vậy . Nó vốn là gả cao, chị em dâu lại xuất thân cao quý. Nếu không có của hồi môn hậu hĩnh, sau này cuộc sống sẽ rất khó khăn.”

 

Vì ta cố gắng tranh luận theo lẽ phải , bị phạt quỳ từ đường ba ngày.

 

Lúc bước ra .

 

Một nửa của hồi môn đã được đưa đến nhà họ Bùi.

 

Ta làm loạn đòi đến nhà họ Bùi lấy lại của hồi môn, bị mẫu thân tát một cái vào mặt.

 

“Vì chút lợi nhỏ nhặt mà làm ầm lên như vậy , con cố ý muốn khiến trưởng tỷ con sống khó khăn ở nhà chồng sao ?”

 

“Của hồi môn này chỉ là cho trưởng tỷ con ứng cứu trước mắt, sau này ta bù lại cho con của hồi môn dày hơn không được sao ?”

 

Về sau , trưởng tỷ vì ghen ghét chị em dâu mang thai, lại to gan đến mức hạ t.h.u.ố.c, hại c.h.ế.t trưởng tôn của nhà họ Bùi.

 

Bùi lão phu nhân nổi giận muốn hưu nàng.

 

Mẫu thân cuống cuồng viết thư cho tổ mẫu:

 

“Nếu A Thù bị hưu bỏ, thì thanh danh của A Yểu cũng đừng mong giữ được nữa. Chi bằng để hai tỷ muội cùng lên núi làm ni cô cho xong.”

 

Tổ mẫu tuổi đã cao, ngày đêm không nghỉ mà chạy tới kinh thành.

 

Ta đau lòng không thôi:

 

“Nếu phải khiến tổ mẫu vất vả xoay xở như vậy , A Yểu thà cả đời không gả chồng, ở bên cạnh tổ mẫu tận hiếu.”

 

Lại bị mẫu thân quát mắng:

 

“Đồ không tim không phổi! Trưởng tỷ con đang nguy nan, con còn dám xúi giục tổ mẫu, rốt cuộc có ý gì?”

 

“Cút vào từ đường quỳ cho ta ! Chuyện người lớn bàn bạc, đến lượt con xen miệng sao ?”

 

Tổ mẫu thở dài:

 

“Ta đã đến đây rồi , tự nhiên sẽ giữ được A Thù. Hà tất phải trút giận lên A Yểu.”

 

Tổ mẫu bỏ hết mặt mũi, bồi thường vô số vàng bạc, nhẫn nhịn đủ điều, mới giữ được trưởng tỷ và thanh danh của nhà họ Giang.

 

Nhưng tỷ phu Bùi Ngọc quả thật là một quân t.ử chân chính.

 

Hắn cảm thấy có lỗi với huynh trưởng và tẩu tẩu, không còn mặt mũi đối diện phụ mẫu và tông tộc.

 

Uất kết trong lòng.

 

Chẳng bao lâu đã mất mạng.

 

Mẫu thân không ngừng c.h.ử.i rủa:

 

“Đồ bệnh tật! Liên lụy nữ nhi của ta thành góa phụ.”

 

“Biết vậy năm đó nên đổi hôn sự của A Yểu cho A Thù. Ít nhất Ngụy Tuân nhìn còn khỏe mạnh.”

 

Trưởng tỷ tiều tụy hốc hác.

 

Mẫu thân đau lòng đến đứt ruột.

 

Còn ta .

 

Lại không đúng lúc mà muốn hỏi một câu:

 

Nếu ta trở thành góa phụ thì không sao cả sao ?

 

Nhưng ta nhịn xuống.

 

Chỉ gửi gắm mọi tâm tư vào dây đàn.

 

Thế nhưng, hễ nghe ta đ.á.n.h đàn là trưởng tỷ lại rơi lệ.

 

Mẫu thân hùng hổ tịch thu cầm phổ của ta :

 

“Đồ không tim không phổi! Trưởng tỷ ngươi đau lòng đến mức ấy rồi , ngươi còn đ.á.n.h đàn để chọc tức nó?”

 

Ta phiền muộn vô cùng, quay đầu cưỡi ngựa ra khỏi thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-khuat-non-may/2.html.]

 

Trưởng tỷ lảo đảo như sắp ngã:

 

“Cả đời này , ta không còn có thể tùy ý tự tại như A Yểu nữa rồi .”

 

Mẫu thân đau lòng muốn c.h.ế.t, giữa đường chặn ta lại , tại chỗ bán luôn con tiểu hồng mã của ta .

 

“Trưởng tỷ ngươi đau lòng như vậy rồi , sao ngươi còn có tâm trạng cưỡi ngựa?”

 

Thấy thần sắc ta u uất, mẫu thân thở dài:

 

“Trưởng tỷ con bây giờ tâm phiền ý loạn, con nhường nó một chút đi .”

 

“Sau này , mẫu thân nhất định sẽ bù cho con dây đàn tốt hơn và tuấn mã tốt hơn.”

 

Ta biết mẫu thân đang lừa ta .

 

Nhưng ta không thể tranh.

 

Không thể oán.

 

Tranh là ta không biết cảm thông.

 

Oán là ta không tim không phổi.

 

Ta tự an ủi mình .

 

May mà ta sắp xuất giá rồi .

 

Ngụy lão phu nhân hiền từ nhân hậu, Ngụy Tuân phóng khoáng rộng rãi.

 

Sau này gả vào nhà họ Ngụy.

 

Ta sẽ không cần phải sống cẩn trọng từng bước như bây giờ nữa.

 

03

 

Ngày nhà họ Ngụy đến hạ sính, vì sợ va chạm điều kiêng kỵ, phụ thân không cho trưởng tỷ tham dự yến tiệc.

 

Ai ngờ khi hai nhà đang bàn bạc ngày thành hôn, một nha hoàn hớt hải chạy vào bẩm báo:

 

“Không hay rồi ! Đại tiểu thư treo cổ tự vẫn!”

 

Mẫu thân mặc kệ đầy sảnh tân khách còn đang ở đó, lảo đảo chạy vào nội viện.

 

Các vị khách cũng không tiện rời đi , chỉ đành nối gót theo sau .

 

Vừa thấy mọi người , trưởng tỷ liền òa khóc :

 

“Cứu ta làm gì? Ta tuổi còn trẻ đã góa chồng, vốn đã là người không may mắn. Ta c.h.ế.t rồi , muội muội mới có thể vẻ vang gả vào nhà họ Ngụy.”

 

Mẫu thân ôm nàng khóc đến đứt từng khúc ruột:

 

“Nếu con bé thành thân phải đổi bằng mạng sống của con, nó nhất định không muốn đâu .”

 

Ta nhìn vết hằn đỏ nhàn nhạt trên cổ trưởng tỷ, hận đến mức c.ắ.n rách đầu lưỡi mới không bật thốt lời mắng c.h.ử.i trước mặt mọi người .

 

Nếu nàng thật sự muốn c.h.ế.t.

 

Lúc trước nhà họ Bùi ép nàng tuẫn táng theo Bùi Ngọc, sao nàng không c.h.ế.t?

 

Đêm khuya thanh vắng, sao nàng không c.h.ế.t?

 

Cố tình chọn đúng ngày đại hỷ của ta , lấy cái c.h.ế.t ra ép buộc trước mặt mọi người .

 

Nếu ta kiên quyết thành thân , thì chính là bất chấp tính mạng trưởng tỷ, chỉ nóng lòng muốn xuất giá.

 

Nếu ta đồng ý hoãn hôn kỳ, thì lại đúng ý nguyện của nàng.

 

Thấy ta không trả lời, giọng mẫu thân trầm xuống:

 

“A Yểu, chẳng lẽ con thật sự muốn ép c.h.ế.t tỷ tỷ của mình sao ?”

 

Ta thành thân .

 

Thì liên quan gì đến chuyện ép c.h.ế.t nàng?

 

Cuối cùng ta không nhịn nổi nữa, buột miệng nói :

 

“Tỷ ấy mất chồng, chẳng lẽ người khác đều không cần sống nữa sao ?”

 

Trưởng tỷ vừa xấu hổ vừa tức giận đến muốn c.h.ế.t:

 

“Mẫu thân , cứ để con c.h.ế.t đi . Con sống chỉ khiến mọi người thêm phiền lòng.”

 

Nghe tiếng bàn tán xôn xao của đám tân khách ngoài cửa, mẫu thân nhìn ta thật sâu một cái, rồi quay đầu đi thẳng đến từ đường quỳ xuống.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...