SƯƠNG KHUẤT NON MÂY/Chương 8: 8C. 8: 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

“Bốn con mắt của hai mẹ con các người đều chỉ chăm chăm vào vị hôn phu của A Yểu. Bây giờ Ngụy Tuân gãy chân, bị đuổi khỏi nhà họ Ngụy, lại quay sang tìm ta , muộn rồi .”

 

“Với từng chuyện từng chuyện ngươi đã làm , bảo ta đi cầu thân với người ta , ta còn chẳng mở nổi miệng đâu .”

 

11

 

Thấy mẫu thân suy sụp tinh thần.

 

Tổ mẫu càng thêm tức giận: “Đều là con ruột do ngươi sinh ra , chỉ vì năm đó ngươi theo Giang Nguyên đi nhậm chức nơi khác, không thể mang theo cả hai đứa trẻ, nên bỏ A Yểu lại cho ta . Ngươi đi một mạch sáu năm, đến khi trở về thấy A Yểu xa cách với mình , liền nổi giận, nói con bé nuôi không thân .”

 

“Bao nhiêu năm nay, vì hòa khí trong nhà, ta nhịn hết lần này đến lần khác. Nhưng hành sự của ngươi thật quá đáng, hôm đó vì muốn bao che cho A Thù, lại dám ngay trước mặt Tiểu công gia vu khống sự trong sạch của A Yểu.”

 

“Tỷ muội bất hòa, phần nhiều đều do cha mẹ thiên vị mà ra . Đến nước này rồi , ngươi vẫn còn u mê không tỉnh, còn muốn A Yểu chia của hồi môn cho Giang Thù.”

 

“Nếu ngươi đã không nỡ rời Giang Thù như vậy , chi bằng nhận một phong hưu thư, rồi cùng Giang Thù lang bạt khắp nơi đi .”

 

Mẫu thân hoàn toàn hoảng loạn.

 

Bà t.h.ả.m thiết cầu xin phụ thân : “Nguyên lang, vợ chồng chúng ta bao năm nay, nhà mẹ đẻ của thiếp đã sớm sa sút, chàng không thể cũng bỏ thiếp được .”

 

“Còn đứa bé trong bụng A Thù nữa, nếu không có Giang gia che chở, sau này phải sống thế nào?”

 

Phụ thân nhắm mắt lại : “Ngày đó trước mặt Tiểu công gia, ngươi hủy hoại thanh danh của A Yểu, có từng nghĩ A Yểu phải sống thế nào không ?”

 

Mẫu thân ngã ngồi xuống đất.

 

Hoảng hốt quay sang cầu xin ta : “A Yểu, mẫu thân biết sai rồi , con giúp mẫu thân cầu tình đi , cho mẫu thân thêm một cơ hội nữa.”

 

“ Đúng rồi , con dùng thân phận Quốc công phủ gây áp lực với nhà họ Ngụy đi . Em rể của Tiểu công gia sao có thể bị đuổi khỏi gia môn chứ?”

 

“Đó chẳng phải là xem thường Tiểu công gia sao ? Con đi đi , A Yểu. Chỉ cần con cầu tình cho mẫu thân , chỉ cần con ép nhà họ Ngụy, chuyện này sẽ chẳng còn là chuyện gì nữa.”

 

Khác với những lần trước mẫu thân giả vờ khóc lóc để giúp trưởng tỷ cướp đồ của ta .

 

Ta biết , lần này bà thật sự hoảng sợ, thật sự khóc rồi .

 

Nhưng rất kỳ lạ.

 

Trong lòng ta lại dâng lên một cảm giác khoái ý khó tả.

 

“Mẫu thân , năm đó khi con cầu xin người đừng đưa của hồi môn của con cho trưởng tỷ, người có từng nghe con không ?”

 

“Người biết rõ con yêu đàn, vậy mà vẫn khóa cầm phổ của con lại , khi đó có từng hỏi ý kiến con không ?”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Người tự ý bán đi Tiểu Hồng Mã mà con nuôi từ nhỏ, có từng nghe ý kiến của con không ?”

 

“Thật xin lỗi , mẫu thân . Con học từ người đấy, con không thể đồng cảm với đau khổ và nước mắt của người thân được .”

 

“Người yêu thương trưởng tỷ như vậy , coi trọng Ngụy Tuân như vậy , sau này ba người hãy nâng đỡ lẫn nhau nhé.”

 

Mẫu thân đầy mặt hoảng hốt, cả người như phát điên: “Con... con vẫn luôn oán hận ta sao ?”

 

“Ta là mẫu thân sinh con, nuôi con lớn lên, vậy mà con có thể trơ mắt nhìn ta bị hưu bỏ?”

 

“Ta với con và trưởng tỷ của con, một người vinh thì cùng vinh. Con cho rằng chúng ta sa sút rồi , sau này ở Quốc công phủ con có thể ngẩng cao đầu được sao ?”

 

Thôi Yến Châu vừa tan nha trở về đón ta , đúng lúc nghe thấy câu này . Hắn cẩn thận đưa hộp bánh anh đào mua ở Tây phố phải xếp hàng rất lâu mới có được vào tay ta : “Nghe bọn họ om sòm lâu như vậy , mệt rồi phải không ?”

 

Sau đó cau mày: “Lần trước Ngụy Tuân ăn nói hàm hồ, bị ta ném vào trường thuần mã, gãy mất một chân.

 

“Thế nào, nhạc mẫu đại nhân và đại di tỷ cũng muốn nếm thử cảm giác đó sao ?”

 

Mẫu thân lạnh sống lưng, run lên bần bật: “Là ngươi làm ?”

 

Thôi Yến Châu mất kiên nhẫn xoay chiếc ban chỉ trên tay: “Ta nhớ lần đầu gặp mặt, đại di tỷ còn khóc lóc đòi lên núi làm ni cô cơ mà?”

 

“Nếu không muốn gả người , ta cũng không ngại chuẩn bị giúp một bát t.h.u.ố.c phá t.h.a.i ôn hòa, rồi tiện tay xuống tóc cho đại di tỷ luôn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/suong-khuat-non-may/8.html.]

Trưởng tỷ sợ đến run lẩy bẩy, bên dưới thân truyền ra một mùi hôi khó ngửi, vậy mà lại bị dọa đến mức tiểu tiện không khống chế.

 

Phụ thân ném phong hưu thư vừa viết xong vào mặt mẫu thân : “Còn không mau dẫn nó đi ?”

 

“Thật muốn lên núi làm ni cô sao ?”

 

Mẫu thân lảo đảo bò dậy, chẳng còn tâm trí để ghê tởm, kéo trưởng tỷ khó nhọc đi ra ngoài. Bóng lưng ấy , chật vật đến không nỡ nhìn .

 

12

 

Tổ mẫu thở dài: “A Yểu, đừng trách tổ mẫu nhẫn tâm. Chó cùng rứt giậu, Ngụy Tuân bị thương thân thể lại bị nhà họ Ngụy đuổi ra khỏi gia môn.”

 

“Trong lúc tâm tính méo mó, ai biết được hắn có lợi dụng thân phận tỷ muội giữa con và Giang Thù để gây chuyện hay không . Huống chi thân phận của cô gia lại nhạy cảm.”

 

Ta chui vào lòng tổ mẫu làm nũng: “Hay lắm nha, con còn tưởng tổ mẫu một lòng muốn lấy lại công bằng cho A Yểu chứ.”

 

“Hóa ra tổ mẫu đều xuất phát từ đại cục thôi.”

 

Tổ mẫu chọc lên trán ta : “Lớn từng này rồi còn làm nũng với ta , cũng không sợ cô gia chê cười .”

 

Thôi Yến Châu ánh mắt lấp lánh, cười còn vui hơn cả ta .

 

Mấy kẻ đáng ghét cuối cùng cũng không còn xuất hiện trước mắt ta nữa.

 

Có lẽ đúng là người gặp việc vui thì tinh thần sảng khoái. Tháng thứ ba sau khi về Quốc công phủ, ta được chẩn ra đã mang thai.

 

Thôi Yến Châu vui đến mức uống thêm mấy chén rượu.

 

Lè nhè khoe khoang với ta .

 

“Ba người bọn họ vừa ra khỏi thành, ta đã cho người thuận tay lấy sạch bạc tích cóp của bọn họ, còn cố ý phá hỏng xe ngựa.”

 

“Phải nói thật, mẫu thân nàng đúng là thương Giang Thù. Bà ta còn thêu thùa kiếm tiền để trợ cấp cho Giang Thù và Ngụy Tuân.”

 

“Chuyện đó sao ta có thể chấp nhận được ? Bọn họ ở đâu , ta liền cho người thu mua hết phường thêu ở đó. Đồ thêu của mẫu thân nàng, một món cũng đừng hòng bán được .”

 

“Bị ép đến hết cách, Ngụy Tuân chỉ có thể kéo cái chân què đi tìm việc. Hắn chép sách thì ta mua hiệu sách, hắn viết đơn kiện thuê thì ta chào hỏi nha môn.”

 

“A Yểu, nàng không biết đâu , cái thứ bẩn thỉu đó bị ép đến đường cùng, vậy mà đi đổ phân đêm. Ta thấy công việc ấy rất hợp với hắn , nên cũng mặc kệ luôn.”

 

“Ai ngờ hắn uất ức trong lòng, nửa đêm uống say, lại c.h.ế.t đuối ngay trong hố phân.”

 

“Lúc được vớt lên, người đã bẩn thỉu đến không còn hình dạng. Mẫu thân nàng và trưởng tỷ nàng nhìn cũng chẳng nhận ra , vội vàng chuyển nhà đi mất.”

 

“Bây giờ trưởng tỷ nàng tự phá bỏ đứa bé trong bụng, đến một tiếng báo cho mẫu thân cũng không có , rồi chạy theo một thương nhân người Hồ mới quen.”

 

Hắn nấc lên một tiếng, vùi đầu lên vai ta , giọng buồn bực.

 

“Nếu sớm biết nàng đã chịu nhiều ấm ức như vậy , ba năm trước khi nhà họ Ngụy trì hoãn hôn kỳ, ta đã nên trở về cướp dâu rồi .”

 

“A Yểu, đều tại ta , trở về quá muộn.”

 

“Phụ thân nàng vậy mà còn muốn ta giúp ông ta mở đường quan hệ. Chỉ cần nghĩ đến chuyện ông ta lạnh nhạt đứng nhìn , ta đã nghiến răng căm hận. Nếu không phải sợ sau này nàng không còn chỗ dựa, cái chức nhàn tản hiện giờ của ông ta ta cũng chẳng muốn giữ lại .”

 

“Còn mẫu thân nàng nữa, vậy mà vẫn còn mặt mũi tìm đến Quốc công phủ. Ta liền sai một bà t.ử chanh chua nhất mắng bà ta một trận tơi bời. Nghe nói bây giờ bà ta phải đi giặt giũ thuê để sống qua ngày.”

 

“ Nhưng cho dù bà ta có nghèo túng đến đâu , cũng không thể bù đắp được những tủi nhục nàng từng phải chịu.”

 

Ánh trăng mờ ảo.

 

Người trước mắt có dung nhan thanh tuyệt, đôi mày hơi nhíu lại , từng câu từng chữ đều bất bình thay ta .

 

Những tủi nhục năm xưa, dường như đã cách muôn trùng mây núi.

 

Từ nay về sau , đều là những tháng ngày tốt đẹp .

 

-HẾT-

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...