20px
4.
Thẩm Niệm nhìn hộp bánh, trong lòng cười lạnh: Bổ não cái gì, mùi hương này... chắc chắn là bỏ thuốc xổ liều cao đây mà. Muốn ta mất mặt trước Tạ Uyên sao? Còn non lắm.
Đừng để ta thấy muội làm khó dễ y quan của ta một lần nữa." Sau khi Minh Châu tức tưởi bỏ về, Thẩm Niệm lập tức buông áo Tạ Uyên ra, định chuồn về phòng ăn đùi gà thật. Nhưng Tạ Uyên đã nhanh hơn, hắn túm lấy thắt lưng nàng, kéo ngược trở lại, ép nàng vào gốc cây đào già. "Diễn xong rồi định phủi mông bỏ chạy sao?" Hắn cúi sát mặt nàng, hơi thở nam tính tràn ngập: "Hết bảo ta thận hư, giờ lại bảo Quận chúa là tiên bướm. Thẩm Niệm, trong cái đầu nhỏ này của nàng còn bao nhiêu kịch bản nữa?" Thẩm Niệm cười hì hì, dùng ngón tay chọc chọc vào lồng ngực rắn chắc của hắn: "Điện hạ, ngài phải hiểu cho ta. Ta là đang giúp ngài lọc sạch tạp chất quanh mình mà. Một đống trà xanh thế kia, không dùng chiêu 'vô tri' thì sao đuổi nổi? Hay là... tối nay ngài thưởng cho ta thêm hai cái đùi gà để bồi bổ trí não nhé?" Tạ Uyên nhìn đôi môi nhỏ xinh đang liến thoắng, bất ngờ cúi xuống. Thẩm Niệm giật mình nhắm mắt lại, nghĩ bụng: Thôi xong, hắn định hôn mình sao? Kịch bản này nhanh quá ta chưa chuẩn bị! Nhưng không, Tạ Uyên chỉ gõ nhẹ vào trán nàng một cái thật đau: "Hai cái đùi gà đổi lấy một lần bôi bẩn áo của ta? Thẩm Niệm, nàng tính toán cũng giỏi lắm. Nhưng nhớ cho kỹ, nàng đã ký khế ước làm người của ta. Sau này vào cung dự tiệc, nếu có ai làm khó nàng, cứ việc vô tri đến cùng. Có ta ở phía sau... dọn bãi chiến trường cho nàng." Thẩm Niệm mở mắt, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, bỗng cảm thấy cái phủ Ninh Vương này cũng không đến nỗi tệ. Nàng chìa tay ra: "Chốt đơn! Ngài nói đấy nhé, ta mà có làm sập hoàng cung thì ngài cũng phải bảo kê ta đấy!" Tạ Uyên nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mười ngón tay đan chặt: "Sập hoàng cung thì ta xây cái mới cho nàng phá. Giờ thì đi ăn đùi gà đi, đồ ham ăn." Thái hậu tổ chức tiệc thưởng trà, danh nghĩa là ngắm hoa, thực chất là để quan sát nhan sắc và đức hạnh của các tiểu thư kinh thành, nhằm chọn ra một người đủ tiêu chuẩn làm Vương phi cho Tạ Uyên. Thẩm Niệm, với danh phận y quan riêng, bị Tạ Uyên xách cổ đi cùng theo lệnh của Thái hậu. Trên xe ngựa, Thẩm Niệm nhìn bộ váy áo cầu kỳ mà Tạ Uyên chuẩn bị cho mình, lòng đau như cắt: "Điện hạ, bộ này nặng quá. Ngài xem, ta bị đè đến mức chiều cao sụt giảm nghiêm trọng rồi này. Hay là ngài cho ta xuống xe, ta hứa sẽ tự đi bộ về phủ và không đi lạc vào tiệm đùi gà đâu!" Tạ Uyên đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy thì hé mắt nhìn nàng, tay vươn ra chỉnh lại chiếc trâm vàng trên tóc nàng, giọng trầm thấp: "Vào cung rồi, nàng cứ việc làm một kẻ điên. Nhưng nhớ, điên sao cho người ta sợ, chứ đừng để người ta thương hại. Nếu có ai hỏi nàng về ta, cứ bảo ta... rất khó chiều." "Cái đó thì ta không cần giả vờ, ngài vốn dĩ khó chiều mà!". Thẩm Niệm lầm bầm. Vừa bước vào cung điện, trăm ánh mắt đã đổ dồn về phía họ. Thẩm Niệm thấy Quận chúa Minh Châu đang ngồi cạnh Thái hậu, ánh mắt như muốn phóng hỏa đốt trụi nàng. "Thẩm nhị tiểu thư, nghe nói ngươi có bệnh trong người, sao hôm nay nhìn lại... hồng hào thế?" Thái hậu lên tiếng, giọng nói uy nghiêm nhưng đầy ý dò xét. Thẩm Niệm lập tức thi triển kỹ năng "vô tri cấp độ S".
Chaporia
Bình Luận (0)