Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Về đến nhà họ Bùi, ta nằm liệt giường một tháng.

Tiểu Đào vừa khóc vừa chật vật làm theo lời ta chỉ dạy.

Ngay cả việc Thái mẫu đái dầm, con bé cũng tung tăng chạy tới giúp thay đồ.

Thậm chí vì cảm giác thành tựu, con bé cứ nhìn Thái mẫu chằm chằm.

Thái mẫu: “Nhị nha, con cứ nhìn ta làm gì? Đừng nhìn nữa, ta sợ.”

“Thái mẫu, người khát rồi , uống nước đi .”

“Ta không khát.”

“Không, người khát.”

Đến khi ta gượng dậy được , trong nhà chẳng còn gì để ăn.

Vườn rau sạch bách, hũ gạo thấy đáy, l.ồ.ng gà trống trơn.

Hai con gà mái ta vất vả nuôi để lấy trứng cũng bị Tiểu Đào xách sang nhà quả phụ Ngô ở hàng xóm nhờ làm thịt.

Quả phụ Ngô bĩu môi khinh khỉnh:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

“Điều kiện thế nào mà còn ăn gà.”

Bùi Tiểu Đào hớn hở:

“Nhà còn một con nữa, vài hôm nữa lại mang sang nhờ dì  làm thịt, dì đừng thèm, phao câu gà để hết cho dì đấy.”

Quả phụ Ngô: …

Ngô Thúy Liễu là quả phụ trẻ ngoài hai mươi.

Tuy miệng lưỡi sắc bén nhưng tâm tính không xấu .

Lúc ta nằm liệt giường, chính tỷ  ấy đã tiếp tế hai lần bánh nướng và cháo.

Cũng chính tỷ  ấy xúi giục Tiểu Đào tìm chị gái Bùi Mai ở nhà họ Chu mượn tiền.

Tiểu Đào dại dột gạt ta , đi bộ mười mấy dặm đường đến thôn Tây Sơn.

Đêm đó con bé trở về ủ rũ.

Cô bé ngồi xổm dưới đất, lau nước mắt hỏi:

“Tẩu t.ử, Bùi Mai có thực sự là tỷ tỷ của muội   không ? Nương sinh tỷ  ấy có phải vô tình đ.á.n.h rơi vào hố phân không , ngoài mặt trông thì bóng bẩy, thực chất vẫn là cục phân đấy thôi.”

Ta mới biết , khi Tiểu Đào đến.

Bùi Mai đóng vai thiếu phu nhân giàu sang, giả vờ mời con bé ăn bánh, rồi nói lời cay độc.

Tiểu Đào tuổi nhỏ, nghe không hiểu ẩn ý.

Chỉ cắm cúi ăn cùng đứa con gái 4 tuổi của Bùi Mai, chẳng lọt tai được chữ nào của tỷ  ta .

Bùi Mai mất kiên nhẫn, đập bàn quát:

“Ăn ăn ăn! Chỉ biết ăn! Nhìn cái bộ dạng nghèo hèn của ngươi kìa! Ta nói cho ngươi  biết , không đời nào ta cưu mang ngươi và lão già kia , đừng có mơ! Số tiền cuối cùng nhà họ Bùi ta không lấy một đồng, ngươi cầm giấy nợ đi tìm ai thì tìm. Ngươi bảo với con Tiết Ngọc kia , đừng diễn trò với phụ thân  nó nữa, diễn xong rồi muốn đẩy đống nợ cho ta à ? Mơ đi !”

Bùi Mai c.h.ử.i bới kịch liệt.

Thấy Tiểu Đào ngơ ngác nhìn mình .

Lại làm nữ nhi Quyên Nương khóc thét, vội bảo nha hoàn đưa người đi .

Sau đó, nàng ta đổi giọng, lấy khăn che miệng ho nhẹ, ngọt nhạt nói :

“Đào à , muội  còn nhỏ, không biết lòng người hiểm ác. Tỷ tỷ  làm vậy là tốt cho muội . Muội và Thái mẫu nhất định phải ở lại nhà họ Bùi, không thì Tiết Ngọc kia sẽ phá tan gia sản nhà ta mất.”

Dù Tiểu Đào khóc nức nở trở về.

Nhưng đêm đó con bé lôi từ trong n.g.ự.c ra rất nhiều bánh ngọt.

“Tỷ  ấy nói tỷ  ấy , muội  lấy phần của muội , không thể về tay không .”

Thái mẫu gật đầu lia lịa:

“Nhị nha đúng là thông minh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/tuong-quan-dai-nhan-co-muu-do/chuong-4.html.]

Được khen, Bùi Tiểu Đào phấn chấn:

“Lần sau muội   lại đi , Thái mẫu muội  đưa người đi cùng.”

“Được, chúng ta phải có tiền đồ.”

“Chúng ta nhất định có tiền đồ!”

Ta: …

Sau khi vết thương lành, ta quyết định mỗi ngày đi bộ hai mươi dặm lên huyện tìm việc.

Bùi Tiểu Đào bắt ta thề trước lúc mặt trời lặn phải về nhà.

Nếu không con bé sẽ vứt bỏ Thái mẫu mà chạy đi tìm ta .

Lên huyện mới biết , mấy quán trà không hề thiếu người .

Lại càng không mướn phụ nữ làm việc.

Nhà mấy viên ngoại giàu có thỉnh thoảng có việc tạp.

Nhưng vừa nghe quản sự hét lên, một đám bà lão đã xông vào giành giật, ta chen không nổi.

Ta đi vài ngày, mặt dày gõ cửa từng tiệm hỏi việc.

Cuối cùng, ta xin được việc nghiền d.ư.ợ.c ở một tiệm t.h.u.ố.c trong hai ngày.

Rồi lại đi bốc vác trong kho của tiệm vải Kinh Vân một hôm.

Chưởng quầy tiệm vải họ Tôn rất kỳ lạ.

Không chịu thuê những nam t.ử khỏe mạnh.

Cứ khăng khăng bỏ tiền thuê mấy cô nương chúng ta để chuyển hàng.

Có cô nương cùng làm với ta cũng thắc mắc không thôi, nhịn không được bèn hỏi ông ta .

Tôn chưởng quầy cười khẽ một tiếng:

“Đống vải các ngươi đang cầm là Phù Quang cẩm, mấy chục lượng bạc một súc đấy. Trong kho còn có gấm dệt hoa, lụa tuyết, món nào cũng quý giá. Đám nam nhân tay chân thô kệch ta không dám giao, các ngươi cẩn thận một chút, chậm rãi mà chuyển, thà rằng để vải đè đau các ngươi, cũng không được làm hỏng vải.”

Mấy chục lượng bạc một súc.

Thứ ấy chắc chỉ có gia quyến phủ Doãn Thao Châu hay các quan gia ở huyện thành mới dùng nổi.

Ta xuýt xoa, luồn tay qua lớp vải vóc.

Mơ hồ nhìn thấy những sắc màu rực rỡ lấp lánh bên trong, lòng cũng xao xuyến lạ thường.

Nhưng đến lúc nhận tiền công, mua được mấy chiếc màn thầu trên phố.

Ta liền vứt hết mấy món Phù Quang cẩm, gấm dệt hoa sang một bên.

“Tẩu t.ử, màn thầu còn nóng hổi này , thơm ngon quá đi thôi.”

Bùi Tiểu Đào cong mắt cười , vui vẻ chia cho Thái mẫu một cái, rồi đưa bốn cái còn lại trong túi cho ta .

Ta nhận lấy, bọc kỹ lại để lên bàn:

“Ngày mai con với Thái mẫu hấp lên, mỗi người ăn thêm hai cái nữa.”

“Tẩu t.ử, sao tỷ không ăn?”

Bùi Tiểu Đào bĩu môi, chẳng mấy vui vẻ.

Ta vỗ bụng đáp:

“Trưa nay chưởng quầy tiệm vải bao cơm, ta ăn tới ba bát lớn, mặt ông ta đen xì luôn.”

“Ngọc Nương, con thật có bản lĩnh!”

“Tẩu t.ử, tỷ thật có bản lĩnh!”

Tiểu Đào và Thái mẫu đồng thanh giơ ngón tay cái, coi ta là niềm tự hào.

Ta xua tay khiêm tốn:

“Cũng thường thôi, lần sau có cơ hội ta sẽ cố ăn bốn bát.”

Trước mặt họ thì nói vậy , chứ thực ra lòng ta như lửa đốt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...